Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 704 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 69

❊ ❊ ❊

Đâu đó gần Isla de Alborán

Địa Trung Hải

“Bao lâu?” David hỏi.

“Brenner nói sẽ gọi lại cho em ngay khi có thể. Continuity đang bận nhiều việc...”

“Chúng ta sẽ đến Isla de Alborán trong ba tiếng nữa. Đến đó, anh sẽ phải trả vũ khí cho Shaw và Kamau rồi làm gì đó với hai nhà khoa học kia. Chúng ta cần tìm ra ai trong số họ là kẻ đã giết Martin và khiến thuyền dừng lại.”

Kate ngồi trên giường. Cô biết nếu bắt đầu bàn xem ai là hung thủ, cuộc thảo luận sẽ chỉ biến thành một trận cãi vã nữa. Và cô không muốn cãi vã, nhất là với anh, nhất là vào thời điểm này. Cô cởi áo ra vứt lên ghế.

Mắt David sáng lên. Anh lấy súng ra giấu dưới gối. Anh cởi áo, rồi đến quần.

Anh tiến về phía Kate và cô hôn lên bụng anh. Anh đẩy cô nằm xuống giường và bò lên người cô.

Trong phút chốc, cả thế giới bên ngoài nhòe đi. Cô không nghĩ về dịch bệnh, về Immari, về ghi chép của Martin hay tên giết người trên thuyền. David. Cô chỉ muốn anh, thứ duy nhất trên đời còn quan trọng với cô.

* * *

Không khí boong dưới nóng như thiêu, nhưng David chẳng màng chỉnh lại nhiệt độ.

Anh trở người trên giường và trần truồng nằm đó cạnh Kate, cả hai cơ thể ướt đẫm mồ hôi. Anh thở chậm lại trước cô, nhưng cả hai đều không nói một lời.

Thời gian như đông lại. Hai người nhìn chằm chằm lên trần. David không biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua, nhưng Kate quay sang hôn lên phần cổ dưới cằm anh.

Cảm giác từ nụ hôn đó khiến David lạc khỏi thực tại và anh mở lời hỏi một vấn đề anh đã tránh nghĩ tới kể từ khi Kate gọi cho bác sĩ Brenner. “Em nghĩ lần này có nên chuyện không? Continuity có thể lấy nghiên cứu của Janus và Chang rồi... anh không biết nữa, ‘hợp nhất tất cả lại’ như Triforce và có được thuốc chữa một cách mầu nhiệm?”

“Triforce?”

“Thật hả?”

“Sao?”

“Trong Zelda,” David nói. “Em biết mà, Link thu thập Triforce để giải cứu công chúa Zelda và cứu nguy cho Hyrule.”

“Em chưa xem bao giờ.”

“Nó là… trò chơi điện tử, không phải phim.” Sao cô ấy lại không biết nhỉ? Chuyện này khiến David ngạc nhiên hơn cả lúc thấy mật mã của Martin. Nhưng... để hôm khác hẵng bàn chuyện này. Có thể cô còn chẳng biết điểm khác biệt giữa Star WarsStar Trek không chừng. Anh còn nhiều việc phải làm nếu họ sống sót vượt qua được vài giờ tiếp theo. “Nghe này, quên Zelda đi, ý anh muốn hỏi là chuyện này liệu có thành công không. Em có lòng tin không?”

“Em phải tin thôi. Chúng ta đang làm hết sức rồi, mà đó cũng là tất cả những gì ta có thể làm.”

David lại ngả lưng xuống nệm và nhìn lên trần. Ý anh định nói là gì? Anh thậm chí còn chẳng biết nữa. Bỗng nhiên, anh thấy sợ. Âu lo. Thứ đang lừng lũng chờ đợi phía trước không phải là trận chiến. Đó là một thứ gì đó khác, một cảm giác anh không tài nào xác định được.

Kate lại ngồi dậy. “Sao anh biết nhiều về tàu bè thế?” Cô cố chuyển chủ đề.

“Anh từng có một chiếc thuyền ở Jakarta.”

“Em không biết mật vụ cũng có thời gian cho mấy hoạt động giải trí như kiểu du ngoạn trên thuyền đấy,” cô nói, pha chút đùa cợt.

David mỉm cười. “Anh đảm bảo với em đó không phải du thuyền giải trí đâu. Nhưng đáng ra nó đã có thể thành ra như vậy. Con thuyền đó là một yếu tố trong kế hoạch đào tẩu – nếu có lúc nào anh cần chạy trốn. Và nó đã phát huy được công dụng của mình, nếu em còn nhớ.”

“Em chẳng nhớ. Ước gì em nhớ được.” Cô vuốt phẳng tấm chăn.

Cô nói đúng; giờ David đã nhớ. Immari đã chuốc thuốc cô trong quá trình thẩm vấn. Cô chẳng nhớ được mấy về lần anh giải cứu cô và cuộc trốn chạy của họ.

“Anh đã làm gì với nó?” cô hỏi.

“Chiếc thuyền ấy à? Anh tặng nó cho một ngư dân Jakarta.” Anh mỉm cười nhìn ra chỗ khác. “Dù sao cũng là một chiếc thuyền tốt.” Lúc đó, anh tự hỏi không biết chiếc thuyền đang ở đâu, liệu Harto có đưa gia đình mình từ đảo Java chính tới một trong hàng ngàn đảo nhỏ không người ở vùng biển Java hay không. Có thể họ sẽ tìm được cơ hội ở đó. Harto có thể đánh cá, gia đình bác có thể đoàn tụ. Dịch bệnh có thể không lan tới chỗ họ và Immari sẽ không truy lùng vài người trên một hòn đảo hoang vắng. Với tình hình thế giới hiện tại, họ có thể sẽ là những người duy nhất còn sót lại trên Trái Đất. Có thể như vậy thì tốt cho thế giới hơn, nếu những người giản dị được thừa hưởng Trái Đất và sống như loài người từng sống suốt chín mươi chín phần trăm lịch sử của mình.

“Anh học cách vận hành thuyền ở đâu? Hay tự học thôi?”

“Anh học từ bố. Bố từng dạy anh chèo thuyền hồi anh còn nhỏ.”

“Anh có nói chuyện nhiều với ông ấy không?” David gượng gạo trở mình trên giường. “Không. Ông ấy mất sớm.”

Kate mở miệng định nói, nhưng rồi David cắt ngang. “Đừng lo. Chuyện lâu lắm rồi. Năm 83. Lebanon. Hồi anh lên bảy.”

“Vụ đánh bom doanh trại thủy quân lục chiến á?”

David gật đầu. Ánh mắt anh lướt tới bộ quân phục Immari và phù hiệu lá sồi bạc của cấp trung tá. “Hồi ấy, ông ấy mới ba bảy tuổi đã được thăng cấp trung tá. Đáng ra ông ấy đã có thể lên được cấp chuẩn tướng, hoặc thậm chí là cao hơn. Đó là ước mơ hồi nhỏ của anh. Anh cứ mường tượng trong đầu cảnh mình mặc đồng phục Quân đoàn Lính thủy đánh bộ với một ngôi sao cấp tướng trên vai. Buồn cười thật, giờ anh vẫn thấy được hình ảnh mà anh đã giấu kín trong tâm trí suốt một thời gian dài. Thật khó mà tin được ước mơ của em có thể rõ ràng tới vậy lúc em còn là một đứa trẻ và cuộc sống sau đó lại trở nên phức tạp đến mức nào. Làm sao một tham vọng duy nhất lại biến thành hàng trăm chi tiết và mong muốn khác – hầu hết đều xoay quanh việc em muốn điều gì và muốn trở thành người như thế nào.”

Kate thôi không nhìn anh nữa, rồi trở mình trên giường, nằm cạnh anh, mắt nhìn đi chỗ khác.

Đó có phải là cách cô cho anh không gian riêng hay không? David không rõ, nhưng anh thích việc cô nằm cạnh mình, thích cảm giác mà làn da mềm mại của cô để lại trên da anh, thích cách cơ thể ấm áp của cô khiến mọi điểm nó chạm đến nóng rần lên.

“Hôm đám tang, mẹ anh về nhà đặt lá cờ đã gấp gọn lên bệ lò sưởi. Nó đã nằm đó suốt hai mươi năm tiếp theo, trong một cái hộp gỗ tối màu hình tam giác được quét vô số lớp vécni và có nắp bằng kính. Bên cạnh, mẹ đặt hai tấm ảnh: một tấm chụp chân dung bố trong bộ quân phục, tấm kia chụp hai người họ ở vùng nhiệt đới nào đó, một nơi họ được hạnh phúc. Hôm ấy, cả nhà chật cứng những người là người. Họ cứ nói đi nói lại vài điều. Anh vào bếp, lấy túi rác đen lớn nhất mà anh tìm được rồi cho tất cả đồ chơi của mình vào – mọi chú lính, xe tăng, thậm chí cả những món chỉ liên quan một xíu tới quân đội. Rồi anh vào phòng ngủ và chơi Nintendo suốt ba năm sau đó.”

Kate nhẹ nhàng hôn lên trán anh. “Zelda à?”

“Anh tìm được Triforce chắc khoảng hai triệu lần.” Anh nhìn sang cô mỉm cười. “Rồi, tới một lúc, anh thấy vô cùng hứng thú với lịch sử. Anh đọc mọi thứ mình tìm được. Cụ thể là lịch sử quân sự. Đặc biệt là lịch sử Trung Đông và châu Âu. Anh muốn biết làm sao mà thế giới trở thành như hiện tại. Hay có khi anh nghĩ làm giáo viên lịch sử sẽ là công việc an toàn nhất trên đời, nơi cách xa chiến trường nhất. Nhưng khi vụ 11/9 xảy ra, điều duy nhất anh muốn làm là đi lính. Anh cảm thấy như thế giới của mình bị đảo lộn vậy, anh muốn trả thù, nhưng anh cũng muốn làm chuyện duy nhất mà anh nghĩ mình giỏi – chuyện anh được định sẵn là sẽ làm nhưng cứ sợ hãi lảng tránh. Có lẽ ta chẳng thể thoát được số mệnh của mình. Dù có làm gì, ta cũng không thể thay đổi bản chất thật sự và thâm tâm của mình, dù có phải chết hay bị chôn sống, nhưng nó luôn thúc đẩy ta tiến lên.”

Kate không nói gì, nhưng David cảm kích điều đó. Cô chỉ áp sát cơ thể mình vào anh rồi vùi mặt vào khoảng giữa đầu và vai anh.

Một lúc sau, David cảm thấy nhịp thở cô chậm lại và nhận ra cô đã ngủ.

Anh hôn lên trán cô.

Vừa rời môi ra, anh nhận ra mình vô cùng kiệt sức. Về tinh thần, vì bàn luận về ghi chép của Martin; về thể chất, vì dành thời gian với Kate; về cảm xúc, vì kể cho cô nghe những chuyện anh chưa từng mở lời với bất kỳ ai.

Anh lấy súng từ dưới gối ra và đặt nó cạnh mình, nơi anh có thể dễ dàng với lấy. Anh liếc ra cửa. Anh sẽ nghe thấy tiếng nếu cửa mở ra. Anh sẽ có thời gian chuẩn bị nếu ai đó xông vào. Anh sẽ chỉ chợp mắt một chút thôi.

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.