Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 296 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 62

❊ ❊ ❊

Đâu đó ngoài khơi bờ biển Ceuta

Địa Trung Hải

David dẫn Kate đi thẳng lên boong trên, nơi bốn người kia đang đợi. Kamau và Shaw bồn chồn đi đi lại lại; Chang và Janus thì ngồi một chỗ, nhìn trân trân ra ngoài cửa sổ như thể chẳng có chuyện gì.

David chú mục vào Kamau. “Ta còn bao nhiêu nhiên liệu?”

“Chưa đến một phần tư bình dầu.”

“Còn đi được đến đâu?”

“Tùy vào tốc độ...”

“Có đến được bờ biển không?”

Kamau ngập ngừng. Điều này khiến David lo lắng. “Nếu sửa được lỗ thủng, tôi nghĩ vậy, nhưng không có gì đảm bảo chúng ta sẽ tìm được nhiên liệu ở đó.”

“Cứ ngồi yên ở đây thì dễ bị tấn công lắm,” Shaw nói. “Du thuyền sang trọng này là miếng mồi ngon trên Địa Trung Hải. Bọn cướp biển sẽ đổ xô tới chỗ chúng ta trong vài giờ nữa, chắc chắn là trước bình minh.”

David muốn bác bỏ lập luận của Shaw, nhưng... anh ta nói đúng. Ở thế giới hậu dịch bệnh, đối với những người sống sót vượt qua đợt bùng phát đầu tiên và tránh được quận Immari hay các quận Phong Lan, ở ngoài biển thì an toàn hơn trên bờ. Nhiều người đang lênh đênh trên các con thuyền rải rác khắp Địa Trung Hải, chờ cho dịch bệnh qua đi. Những người sống sót có thể bắt cá và hứng nước mưa – một con thuyền lớn thế này chắc chắn sẽ thu được rất nhiều. Chiếc du thuyền dài bốn mươi mét chạy bằng máy là một miếng mồi không thể chối từ và sẽ thu hút đám cướp biển.

Thấy David không đáp trả, Shaw tiếp tục. “Kate, tôi cần dùng điện thoại vệ tinh của cô. Tôi sẽ điều không vận chính phủ của tôi tới đưa chúng ta ra khỏi đây trong vài giờ. Cô biết giờ ta đang chạy đua với thời gian mà. Ta sẽ sớm tới London. Cô có thể tiếp tục nghiên cứu ở đó và hy vọng sẽ cứu được vài mạng người.”

Chang và Janus đồng loạt đứng lên. “Chúng tôi muốn đi cùng...”

“Không ai đi đâu hết,” David nói.

“Chúng tôi cũng đang tiến hành nghiên cứu của riêng chúng tôi,” Chang bảo.

“Nghiên cứu gì?” Kate hỏi.

“Nghiên cứu thuốc giải,” Janus đáp. “Chúng tôi sắp tìm được liều thuốc chữa dứt bệnh rồi, hoặc ít nhất cũng là thuốc có thể thay thế Phong Lan. Chúng tôi đã hoạt động bí mật, không cho Immari biết các phát hiện của chúng tôi.”

“Ống thuốc các anh đã tiêm cho Martin,” Kate nói.

“Đúng vậy,” Chang đáp. “Đó là nguyên mẫu mới nhất của chúng tôi. Nó chưa có hiệu quả một trăm phần trăm, nhưng cũng đáng để thử.”

Kate thì thầm vào tai David. “Em nói chuyện với anh được không?”

* * *

Xuống boong dưới, Kate quay sang David nói thẳng, “Anh biết Shaw nói đúng mà.”

David nhìn chăm chăm ra ngoài cửa sổ. Shaw đã đưa ra lựa chọn tốt nhất cho họ. David không thể đưa Kate về Ceuta. Tất cả sẽ biết cô là ai. Mái tóc nâu sẽ chẳng lừa được người nào cả. Nếu tin cô đang ở Ceuta bị truyền ra ngoài, cả thế giới sẽ xộc tới căn cứ.

Nhưng nếu Shaw là kẻ đã giết Martin, nếu anh ta chọc thủng thùng dầu để tạo dựng mọi chuyện, David sẽ giao Kate vào tay kẻ ác.

“Để anh nghĩ đã,” David nói, vẫn tránh ánh mắt Kate.

“David, còn gì để nghĩ nữa? Đi cùng bọn em đi.”

“Em... cho anh vài giờ đi, Kate. Để bọn anh sửa con thuyền.”

David tưởng Kate sẽ thúc giục anh, nhưng cô chỉ liếc anh một lát rồi gật đầu. “Trong lúc đó, em muốn làm việc với Chang và Janus. Em muốn cho họ xem ghi chép của Martin. Ông ấy viết toàn những mật mã em không giải được.”

David mỉm cười. Hồi ở Jakarta, Martin đã gửi cho anh một tin nhắn mã hóa khởi động toàn bộ chuỗi sự kiện trong vài tháng vừa qua. Ông đã cố cảnh báo David, nhưng anh và các đồng đội đã không kịp giải mã thông điệp của ông. “Martin đúng là thích mật mã.” David ngẫm nghĩ về các hệ quả. Làm thế này chắc chắn sẽ giúp ích cho mục đích của anh: Kate có thể tiếp tục nghiên cứu thuốc chữa, trong khi anh nghĩ thêm về các nước đi tiếp theo.

“Nhớ đừng để họ gọi điện nhé,” anh nói.

* * *

Kate đã thảo luận với tiến sĩ Chang và Janus về các ghi chép của Martin cả một giờ đồng hồ vừa rồi. Cả hai người đều chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng giơ tay đặt câu hỏi.

Khi Kate trình bày xong, họ cho cô xem nghiên cứu của mình, bắt đầu từ chút thông tin cá nhân. Từng người đứng lên khi nói về mình.

Kate nghĩ câu chuyện của tiến sĩ Chang rất giống Martin. Shen Chang đã sáu mốt tuổi và gia nhập Khu nghiên cứu Immari ngay khi vừa tốt nghiệp trường y. Ông ta rất tâm huyết với việc nghiên cứu, với các triển vọng, nhưng rồi sớm nhận ra sự thật về Immari. Ông ta đã dành cả sự nghiệp của mình để cố ngăn chặn sự tàn bạo của Immari, nhưng cuối cùng, như Martin, ông ta bị mắc kẹt ở đó và thất bại.

“Có một chuyện tôi cần cho cô biết, bác sĩ Warner. Và tôi sẽ hoàn toàn hiểu nếu cô không còn muốn làm việc cùng tôi nữa. Tôi từng là khoa học gia chính ở cơ sở Immari Qino. Tôi đã ở đó vào ngày họ đưa cô vào phòng Quả Chuông.”

Bầu không khí lặng thinh kéo dài một lúc lâu, rồi cuối cùng Kate nói, “Chúng ta đang trên cùng một chiến tuyến. Hãy tập trung vào việc trước mắt là tìm thuốc chữa.”

“Tôi đồng ý. Còn một chuyện nữa. Trông cô... rất quen. Không biết chúng ta đã từng gặp nhau chưa.”

Kate quan sát nét mặt ông ta. “Tôi... nghĩ là chưa.”

“À, chà, trí nhớ của tôi không còn được như xưa nữa rồi, bác sĩ Warner.”

“Cứ gọi tôi là Kate. Cả hai người.”

Khi Chang nói xong, Janus chia sẻ câu chuyện của mình. Tiến sĩ Arthur Janus vừa là nhà virus học, vừa là nhà sinh vật học tiến hóa, đặc biệt quan tâm đến sự tiến hóa của virus – nghiên cứu cách virus biến đổi và thích nghi.

“Khi bệnh dịch nổ ra, tôi đang trên đường làm nhiệm vụ của Tổ chức Y tế Thế giới ở Algiers,” Janus kể. “Tôi đã suýt soát thoát được và tới Ceuta. Immari phân tôi tới đó, rồi tôi được đưa lên tàu dịch và được chỉ định làm trợ lý cho tiến sĩ Chang.”

Tiến sĩ Chang cười phá lên. “Nhưng kể từ lúc đó, tôi mới là người trợ giúp. Tiến sĩ Janus là một thiên tài trong nhóm chúng tôi. Anh ấy là người tạo ra các bước đột phá.”

Hai người lần lượt khen ngợi lẫn nhau.

Sau đó, họ mô tả nghiên cứu và phương thức tiếp cận của mình. Kate vô cùng kinh ngạc. Hai người họ đã giải quyết dịch bệnh từ một góc độ khác – tìm những điểm tương đồng của các đợt bùng phát trong quá khứ và cố tìm người nào đó tự nhiên chống chọi được với bệnh dịch, có thể có gene dị tật với khả năng miễn dịch.

Janus pha trà rồi đưa mỗi người một tách, sau đó họ cùng ngồi xuống, nhấp trà và thay phiên nhau nói. Sau khi mỗi người nói xong, họ dừng lại một chút để suy xét lời xác nhận của hai người còn lại.

Những lời phản đối đều không quá thẳng thừng. Kate nghĩ cứ như bây giờ thì thật tốt. Bầu không khí thoải mái và bình đẳng khiến mọi người tập trung vào công việc cũng như các giả thuyết dễ dàng hơn nhiều.

Nhưng ngoài thái độ lịch sự, cả nhóm vẫn chưa có tiến triển gì với các ghi chép của Martin.

Giờ họ tập trung vào một trang duy nhất có viết một loại mật mã nào đó:

PIE Immaru?

535...1257 = Toba thứ hai? Hệ thống phát tán mới?

Adam => Lụt/A$ sụp đổ => Toba 2 => KBW

Alpha => Không có Delta? => Delta => Omega

70K năm trước => 12,5K năm trước => 535...1257 => 1918...1979

Alpha thiếu dẫn tới kho báu Atlantis?

Các giả thuyết liên tục được đưa ra và đồng loạt bị bác bỏ. Kate bắt đầu lo là họ sẽ cạn ý tưởng.

Cô nghe thấy tiếng đập đều đặn ở phòng động cơ bên dưới, kéo theo đó là những tiếng chửi rủa không thể thiếu do Shaw và David xổ vào mặt nhau. Cuộc cãi vã chỉ kết thúc khi Kamau trầm trầm lên tiếng, lúc nào cũng là một đoạn điệp khúc ngăn giữa màn chửi thề và tiếng đập lạch cạch: “Hai người làm ơn thôi đi!”

Kate tự hỏi liệu khi họ xong việc, động cơ dưới đó có còn nguyên vẹn không.

Nhìn chung, boong dưới nghe như một trận ẩu đả trong quán bar, còn boong trên thì là một câu lạc bộ đọc sách.

Sau một tràng đập gõ inh ỏi nữa và câu “Hai người làm ơn thôi đi!” cuối cùng của Kamau, David đi lên, cả người dính đầy dầu nhớt.

“Sửa gần xong rồi,” anh nói. “Nhưng tin vui chỉ có vậy thôi. Chúng ta không có đủ nhiên liệu để đến bờ biển.”

Kate gật đầu. Cô cân nhắc việc đề cập đến kế hoạch gọi chính phủ của Shaw tới, nhưng rồi kết luận rằng giờ chưa phải lúc. David có vẻ còn nhiều bận tâm. Họ sẽ làm gì nếu cướp biển xuất hiện? Chạy xuống phòng, chia súng và hy vọng mình có thể đẩy lùi chúng? Liệu kẻ đã giết Martin có nhân lúc tên bay đạn lạc mà bắn một phát vào cô hoặc David không?

David bước vào khu bếp, có lẽ là để rửa ráy chân tay.

Janus đặt tách trà xuống. “Đoạn khiến tôi khó hiểu nhất là PIE = Immaru? Trông gần giống như một câu đùa vậy. Có lẽ là để mấy kẻ đọc trộm lúng túng chăng? Kiểu như một dạng ngụy trang. Chúng ta nên cân nhắc bỏ nó..”

“Anh vừa nói gì?” David bước ra khỏi khu bếp.

“Tôi...”

David đưa bàn tay nhớp nháp ra cầm tờ giấy mật mã của Martin lên.

Kate cố giật lại. “David, anh làm nhòe hết...”

“Em biết cái này có nghĩa là gì không?” David hỏi Kate.

“Không. Anh biết không?”

“Biết.”

“Đoạn nào?”

“Tất cả. Anh biết toàn bộ đống này có nghĩa là gì. Đây không phải là ghi chú khoa học. Đây là tư liệu lịch sử.”

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.