Căn cứ chiến dịch Immari tại Ceuta
Phía Bắc Maroc
Tên lính gác chỉnh lại ống nhòm, hy vọng nhìn được người cưỡi ngựa rõ hơn. Con ngựa trung tá đã lấy là một trong những con của chúng. Người ngồi trên lưng ngựa quấn một tấm khăn trùm đầu của người Bedouin[∗]. Tên lính gác gióng chuông báo động.

Năm phút sau, tên lính gác đã đứng cùng những tên khác trong nhóm gác vành đai khi người cưỡi ngựa dừng lại trước cổng thành và chậm rãi giơ hai tay lên trời. Anh đưa tay lên mảnh vải đỏ quấn quanh đầu rồi tháo nó xuống.
Tên lính gác quay sang đồng đội. “Báo động giả. Đó là trung tá.” Rồi hắn quay lại nhìn anh. Có gì đó đã khác.

David bước vào phòng chờ sĩ quan rồi đi thẳng tới chỗ gã thiếu tá.
Gã đặt mấy quân bài xuống, ngả ra ghế và mỉm cười. “Kỵ sĩ dũng mãnh đã về! Bọn tôi tưởng đám mọi rợ ăn thịt anh rồi chứ.”
David chẳng nói chẳng rằng, lấy một cái ghế từ bàn bên cạnh rồi đẩy nó vào giữa hai người ngồi ở bàn thiếu tá, gạt họ sang hai bên. Anh cởi áo, để lộ ra lớp da cháy sém. “Chúng đã cố. Nhưng thịt thiu quá.” David liếc đám người ngồi quanh bàn. “Cho chúng tôi chút không gian riêng được không?”
Gã thiếu tá gật đầu và tất cả miễn cưỡng đứng dậy, nhìn mấy tấm bài lần cuối trước khi xì xầm ném chúng lại bàn, như thể ai cũng biết mình sẽ thắng chắc.
“Tôi có thể giải quyết vấn đề Berber của anh.”
“Tôi nghe đây,” Rukin nói.
“Trả con gái lại cho tù trưởng. Các cuộc tấn công sẽ chấm dứt.”
Gã thiếu tá khẽ xoay đầu. “Ai?”
“Cô gái anh cử tới phòng tôi.”
“Vớ vẩn.”
“Thật đấy.”
“Bịp bợm.”
“Ông ta chỉ cần cô gái đó. Ông ta sẽ nhượng bộ, cho dừng tấn công, mẹ kiếp, ông ta thậm chí sẽ giúp chúng ta bố ráp những bộ lạc còn lại. Ông ta đã đặt thời gian và địa điểm cho cuộc tấn công. Ông ta sẽ dâng hết bọn chúng cho ta. Nhưng ông ta muốn con gái và những người phụ nữ kia trước.”
“Không đời nào. Tôi không thể giao họ được.”
“Tại sao không?”
“Đầu tiên...” Rukin có vẻ đang cố hiểu tình hình, lấy lại lý trí. “Thả đám đàn bà ra có khả năng sẽ chỉ khiến chúng mạnh hơn thôi. Tên tù trưởng sẽ lấy họ ra khoe khoang như một biểu tượng cho sức mạnh của ông ta và sự yếu đuối của chúng ta – sự đầu hàng của chúng ta. Nó sẽ cho ông ta động lực. Mà đó mới chỉ là một nửa thôi. Tôi cần đám phụ nữ đó để có... nhuệ khí. Họ là nguồn vui thú duy nhất tôi có thể cho những người ở trong cái địa ngục biệt lập này. Tôi sẽ phải chống chọi với một cuộc nổi loạn ngay thời khắc họ qua được tường thành.”
“Con người có thể sống thiếu tình dục. Trước đây đã từng vậy rồi. Và tù trưởng sẽ ngăn chặn các cuộc tấn công. Nghe này, tôi có một nhiệm vụ – bảo vệ Ceuta trước khi chủ tịch Sloane tới. Tôi đã cho anh cơ hội để làm việc đó. Anh có thể từ chối, nhưng nếu đám binh mã bắn đoàn trực thăng của Sloane khi ngài ấy đến, anh sẽ phải chịu trách nhiệm đấy.”
Lời cảnh báo về Sloane và khả năng bại trận ở thời điểm quan trọng thế này có vẻ đè nặng lên vai Rukin. Gã đổi giọng. “Anh chắc chắn các cuộc tấn công sẽ được ngừng lại chứ?”
“Chắc chắn.”
“Sao chắc được? Ý tôi là, cái chuyện mấy cuộc tấn công kéo dài hàng tháng này là để giành lại cô ta thôi sao?”
“Phải. À, thật ra, những cuộc tấn công đó chỉ để đánh giá xem các anh thế nào thôi. Để kiểm tra tường thành. Anh mới chỉ thấy một phần mười sức mạnh của họ thôi. Còn có những trại khác nữa. Họ đang tìm cách tốt nhất để chiếm căn cứ. Họ sẽ không để ai sống rồi bắt làm tù nhân đâu.”
“Ông ta liều mạng của tất cả chỉ vì một đứa con gái thôi sao?”
“Đừng đánh giá thấp những gì cha mẹ sẽ làm để cứu mạng con mình.”
Rukin nhìn đi chỗ khác, tìm lời để nói.
David rào trước. “Chúng ta sẽ trả lại cô gái, rồi bọn họ sẽ giúp ta vây bắt các bộ lạc còn lại. Như thế sẽ giữ được an toàn cho căn cứ này và cho chúng ta tự do để tập trung vào nhiệm vụ sắp tới, vai trò của chúng ta trong kế hoạch lớn của Immari. Nếu ta không sẵn sàng, nếu ta định chiến đấu để giữ tường thành... sẽ có kẻ phải rơi đầu, và đó sẽ không phải đầu của tôi. Tôi đã hoàn thành nhiệm vụ. Tôi đã cho anh phương thức để bảo vệ Ceuta.” David đứng dậy toan bước đi. Khắp phòng chờ sĩ quan, các bàn đều im bặt, mọi cặp mắt đều đổ dồn vào anh và gã thiếu tá.
Gã thiếu tá lên tiếng. “Nếu tôi thả đám phụ nữ... con gái ông ta. Anh thực sự nghĩ tù trưởng sẽ không tấn công sau khi thấy những gì chúng ta đã làm với con gái ông ta à?”
“Ông ta sẽ không…”
“Ông ta...”
“Đã hứa với tôi, trước toàn thể bộ lạc của ông ta. Danh dự của ông ta dựa cả vào đó. Nếu không giữ lời, kể cả với kẻ thù, ông ta sẽ mất đi lòng tin của người dân trong bộ lạc. Ông ta không thể làm thế. Và anh sai rồi. Suốt nhiều tháng liền, ông ta đã cầu nguyện rằng mình sẽ lại được gặp con, rằng con mình chưa chết. Ông ta sẽ vô cùng hân hoan nếu được gặp cô ta. Ngoài ra, chẳng còn gì quan trọng nữa.” David xoay người bước ra ngoài. “Tùy anh chọn, thiếu tá.”