Khu hầm mộ thánh Phaolô
Rabat, Malta
David giơ hai tay lên. Anh có thể cảm thấy ánh mắt Kate đang dõi theo mọi cử động của anh, băn khoăn liệu anh có nên quay lại bắn kẻ đang đứng sau lưng không. David muốn làm thế, nhưng anh không biết ai hay có bao nhiêu kẻ đang ở đó.
Một giọng nói khác phá vỡ sự yên lặng, một giọng nói mà David biết.
“Hạ vũ khí xuống. Họ là người chúng ta đang đợi.”
David và Kate từ từ xoay lại, chú mục vào cậu thanh niên vừa bước ra khỏi khoảng tối trong hầm.
“Milo,” Kate lẩm bẩm.
“Chào bác sĩ Kate.” Milo gật đầu với David. “Anh David.”
“Đi theo tôi,” Milo nói. Cậu quay lại dẫn đường băng qua hầm, hai người lính trang bị đầy vũ khí – Hiệp sĩ Malta, David cho là vậy – đi sát hai bên.
Đường hầm mở ra một căn phòng đá vuông vức, lớn hơn nhiều so với các lăng mộ khác. Sáu lính gác đứng quanh phòng, giương súng sẵn sàng.
Đầu phòng bên kia, một chiếc rương đá nằm trên một bệ thờ hơi nhô lên.
Kate chạy tới đó và cởi ba lô ra. Cô quay lại nhìn mấy người lính. “Các anh có thể nhấc nắp rương ra không?” Milo gật đầu với họ, bốn lính canh hạ súng xuống rồi di chuyển tới chỗ chiếc rương,
“Milo, sao cậu xuống được đây?” David hỏi.
“Chuyện dài lắm, anh David, nhưng cứ cho là... tôi không muốn làm việc đó lần nào nữa.”
“Ừ, tôi hiểu ý cậu.”
Ở chỗ bệ thờ, Kate đang nghiêng người vào trong rương, loay hoay làm gì đó. David tới cạnh cô và ngó vào trong chiếc rương. Dưới ánh sáng lờ mờ, anh có thể nhận ra một bộ xương người.
Bên cạnh anh, Kate điều khiển một thiết bị David chưa thấy bao giờ, lúc này đã được cô lấy ra khỏi ba lô. Anh biết cô đang lấy mẫu gene, nhưng anh không biết cô làm cách nào.
Anh quay ra nhìn đám người đứng quanh bệ thờ trong phòng. Milo đứng yên lặng ở ngay giữa họ. David nghĩ cậu thanh niên này có gì đó rõ ràng rất khác so với lần đầu anh gặp tại tu viện ở Tây Tạng. Vẻ trưởng thành, nét điềm tĩnh.
David lại nhìn Kate. “Em có những thứ cần thiết chưa?”
Cô gật đầu.
“Milo,” David nói, “chúng ta cần lên lại mặt đất, tới chỗ máy tính của chúng tôi để xử lý mẫu.” Anh ngừng một chút. “Chúng tôi nghĩ dưới này có thể có một kẻ giết người.”
“Chúng tôi sẽ ổn ở dưới đây, anh David.” Milo hất cằm về phía mấy người lính. “Họ đã canh giữ nơi này rất lâu rồi. Và họ có thể đưa hai người ra khỏi khu hầm an toàn.”
Vài người lính tách nhóm tới đứng ở cửa dẫn từ đường hầm lên mặt đất. David và Kate theo sau họ.

Qua khóe mắt, Dorian thoáng thấy một chiếc trực thăng đậu dưới đất. Một chiếc trực thăng Immari. Hắn chỉ nó. “Kia! Chúng chắc chỉ ở gần đây thôi.”

Khi những ánh nắng đầu tiên xuyên xuống đường hầm, David nhận ra mình không còn nghe thấy tiếng chân của các lính gác đi đằng sau nữa. Anh quay lại nhìn, nhưng họ đều đã biến mất. Anh lắc đầu. Thêm một chuyện vào danh sách những điều bí ẩn, anh nghĩ.
Lên mặt đất, Kate chạy ngay tới máy tính, đặt ba lô xuống và nhanh chóng bắt đầu làm việc.
David kiểm tra băng đạn trong khẩu súng, một thói quen mỗi khi lo lắng, rồi đi đi lại lại trong phòng, mắt luôn hướng tới cửa xuống hầm.
“Giờ thì sao?” anh ngoái lại gọi Kate.
“Em cần đăng bộ dữ liệu mới lên cho Continuity và hy vọng họ sẽ tìm được một phương thuốc từ đó.”
“Mất bao lâu?”
Cô xoa trán và chăm chăm nhìn màn hình. “Em không biết...”
“Sao lại không biết?”
Cô trừng mắt nhìn anh. “Não em đến giờ cũng sắp xụi lơ rồi, còn lần trước là nhờ có Janus làm – anh ta giỏi việc này hơn em nhiều.”
Anh rời mắt khỏi cửa đường hầm một lúc. “Được rồi, được rồi. Anh chỉ nghĩ... hiện giờ việc gì cũng cần nhanh chóng và hiệu quả.”
Tiếng chiêm chiếp phá tan bầu không khí căng thẳng. “Gì thế?”
Kate lấy điện thoại vệ tinh trong túi ra. “Có tin nhắn thoại.”
Kate đặt điện thoại lên bàn, quay lại gõ máy tính và dán mắt nhìn màn hình. “Nếu muốn thì anh nghe đi. Em nghe nói hiện giờ việc gì cũng cần hiệu quả, mà em có việc phải làm.”
David liếc chiếc điện thoại, rồi lượn lại chỗ cửa hầm và giơ súng lên. Anh tự nhủ sau này đừng gây áp lực cho Kate khi cô đang làm việc, cũng đừng dùng mấy cụm từ ngớ ngẩn có thể quay lại ám ảnh anh trong tương lai.
Sâu trong hang, phía sau luồng sáng, anh nghe có tiếng bước chân. Ai đó bước khẽ khàng, thận trọng, như thể đang tiến về phía cửa hầm – ai đó không muốn có người nghe thấy mình.
David vẫy Kate, giơ ngón tay lên môi và bước tránh ra khỏi cửa, thủ thế ngay ngoài đường hầm. Anh chĩa súng vào đó, sẵn sàng khai hỏa. Chính là Shaw – anh chắc chắn, và anh sẽ sẵn sàng.

Dorian rướn người vào buồng lái và nhìn chiếc trực thăng Immari đang đậu ở quảng trường bên dưới.
“Hạ xuống bên cạnh ạ?” viên phi công hỏi.
“Tất nhiên. Rồi gửi luôn tin nhắn báo là chúng ta đang ở đây. Hay đốt pháo cũng được.”
Viên phi công nuốt khan. “Thưa ngài?”
“Hạ xuống chỗ nào khác ấy. Có thể chúng đang chờ gần trực thăng để phục kích ta. Ta sẽ đi bộ quan sát mặt đất.”
Dorian kiểm tra điện thoại lần nữa. Không có tin nhắn. Sao lại như vậy?
Adam chết rồi sao?
Hắn hy vọng là không. Thế thì hắn sẽ mất sạch, người thân cuối cùng của hắn, mối quan hệ duy nhất của hắn. Em trai hắn. Người duy nhất trên thế giới hắn tin tưởng giao cho nhiệm vụ bắt Kate Warner. Và gã đang ở đâu đó tại Rabat, Dorian có thể cảm nhận được điều đó. Nhưng tại sao? Đây là nơi nào? Dorian chắc chắn lịch sử có thể dẫn lối, cho hắn biết chính xác tầm quan trọng của Rabat, nhưng ai thèm quan tâm chứ? Lịch sử thì nhiều vô kể.
“Có ai biết lịch sử Rabat không? Có dấu mốc văn hóa quan trọng nào không?”
Đám lính quay sang nhìn hắn, vẻ mặt trống rỗng.
Viên phi công gọi qua điện đàm, “Mdina là thủ đô La Mã thời cổ đại. Người Phoenicia và người Hy Lạp trước đó cũng đặt thủ phủ ở đó.”
Ai lại đi tìm hiểu mấy chuyện vớ vẩn vô dụng này chứ? Dorian nghĩ. “Rất thú vị... Nhưng ta đâu ở Mdina, đúng không? Ở Rabat có gì?”
“Họ chôn người chết ở đây.”
“Sao cơ?”
“Người La Mã rất chú trọng vệ sinh. Và sự an toàn. Họ xây tường quanh các thành phố và không cho chôn người chết bên trong tường thành. Rabat từng là ngoại ô...”
“Anh đang lảm nhảm cái quái gì thế? Nói nhanh cho xong đi!”
“Ở đây có rất nhiều lăng mộ. Những lăng mộ cổ đại. Khu hầm mộ thánh Phaolô.”
Dorian suy xét. Phải, đó chính xác là lý do David và Kate đến đây – xác chết, gene cổ đại là manh mối tìm thuốc chữa dịch. Bao nhiêu ngàn năm đã bị chôn giấu dưới thành cổ này, trong các lăng mộ đá được sử dụng qua bao thời đại? Liệu có ai đó đã giấu một thi thể cổ đại giữa các lăng mộ này, che đậy và giấu giếm nó ngay trước mắt bàn dân thiên hạ? Không quan trọng. Tất cả những gì hắn cần là Kate, đoạn mã, cùng những kiến thức trong đầu cô.

Bóng người kia dần hiện ra từ chỗ khuất sáng. David móc tay vào cò súng. Anh hơi kéo cò, chuẩn bị bắn.
Một người đàn ông xuất hiện trong đường hầm, hai tay giơ lên.
Janus.
Kate đứng lên từ chỗ bàn làm việc. “Lạy Chúa. Tôi cần anh giúp.”
Janus tiến về phía cô. David theo bản năng bám sát nhà khoa học kia với khẩu súng trong tay.
“Cô tìm thấy nó chưa?” Janus hỏi.
“Rồi...”
“Hòm Thánh – từ tấm thảm thêu Tây Tạng? Nó ở đây sao? Suốt bao lâu nay. Alpha. Adam?” Janus hỏi.
Kate gật đầu.
“Thật phi thường…” Janus lẩm bẩm trong lúc nhìn máy tính. “Cho phép tôi nhé?”
“Tất nhiên, mời anh.” Kate đứng tránh sang bên.
“Kamau đâu?” David gọi với qua vai.
“Chúng tôi bị tách ra sau khi nghe thấy tiếng hét.”
“Cậu ấy còn sống chứ?”
“Hy vọng vậy,” Janus đáp, đồng thời gõ máy tính, mắt đảo liên hồi.
Một phút trôi qua trong lúc David tập trung nhìn cửa hầm, còn Kate và Janus thì chăm chăm nhìn màn hình.
Janus gật đầu. “Đây rồi – điểm xuất xứ, người đầu tiên được nhận gene Atlantis. Nếu ta kết hợp hệ gene với những thi thể trong đợt dịch hạch và những người sống sót qua đợt bùng phát dịch cúm Tây Ban Nha, tất cả đều hợp lý. Tôi nghĩ họ có thể tách riêng toàn bộ virus nội sinh sao chép ngược từ bộ dữ liệu này.” Anh ta quay sang cô. “Chính là nó, Kate.”
Kate lấy điện thoại vệ tinh và cắm vào máy tính. “Nó đang tải lên.”
Janus rời bàn máy tính, đi về phía cửa hầm.
“Anh không xuống đó được đâu,” David nói.
“E là tôi phải xuống,” Janus đáp. Anh ta quay sang nhìn David. “Với tư cách là một nhà khoa học, đây là cơ hội ngàn năm có một. Người đầu tiên của một bộ lạc hoàn toàn mới, kéo theo đó là cuộc đại hồng thủy về di truyền đã bắt đầu mọi chuyện. Lịch sử, khoa học. Dù có rủi ro, tôi phải tận mắt nhìn thấy nó.”
“Ở yên đây...”
Janus lách vào hầm trước khi David kịp ngăn cản.
Kate rút điện thoại vệ tinh ra khỏi máy tính rồi nhanh chóng gọi điện. David ra đứng giữa cô và cửa hầm.
Paul, tôi vừa gửi một bộ dữ liệu mới – Phải – Sao cơ – Chưa, tôi chưa kiểm tra tin nhắn.
Kate mở to mắt. “Không... tôi... cảm ơn vì đã cho tôi biết. Gọi lại cho tôi khi anh nhận được dữ liệu.” Cô cúp máy. “Janus và Shaw. Cả hai đều nói dối.”
Từ trong đường hầm, David nghe thấy tiếng bước chân tiến về phía cửa. Anh giơ súng chuẩn bị bắn, nhưng bóng người đang chuẩn bị hiện ra từ trong bóng tối kia chợt dừng lại.