Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 286 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 68

❊ ❊ ❊

Đâu đó gần Isla de Alborán

Địa Trung Hải

Cuộc gọi với Continuity rất thú vị.

Kate cảm thấy cuối cùng mình cũng hiểu được các thử nghiệm cô đã tham gia tiến hành ở Marbella.

Nhiều năm qua, Continuity đã phát triển một thuật toán gọi là Giao hưởng Hệ gene. Nguyên lý của nó là bất cứ khi nào một liệu pháp gene hay virus sao chép ngược tạo ra một biến đổi di truyền trong hệ gene, thuật toán Giao hưởng có thể dự đoán biểu hiện gene. Các dự đoán đó, kết hợp với việc tìm ra được các virus nội sinh sao chép ngược của người Atlantis bị ẩn ở đâu trong hệ gene, có thể tiên báo phản ứng của một người đối với Dịch bệnh Atlantis và liệu pháp vừa được nhận.

Nghiên cứu của Chang và Janus – tách biệt các biến đổi trong hệ gene từ hai đợt bùng phát dịch ở thời điểm bắt đầu và kết thúc thời Trung Cổ – chính là mảnh ghép còn thiếu, ít nhất là Continuity hy vọng như vậy.

Kate quan sát tiến sĩ Janus thao tác trên máy tính, tải nghiên cứu của mình vào Giao hưởng. Anh ta quả là một thiên tài. Kate chưa từng thấy ai ở tuổi đó mà lại có khả năng sử dụng máy tính thành thạo đến vậy.

Kate nói vào điện thoại vệ tinh, hiện đang bật loa ngoài. “Giờ làm sao nữa?”

“Giờ ta đợi,” bác sĩ Brenner nói. “Các thuật toán sẽ chạy và đưa ra những liệu pháp khả thi. Rồi ta thử nghiệm chúng và hy vọng sẽ gặp may. Nếu tìm ra một liệu pháp hiệu quả, ta có thể nhanh chóng đưa nó vào sử dụng. Martin đã nói về các cuộc cấy ghép gene của chúng tôi chưa?”

“Tôi chưa nghe đến chuyện đó, tiến sĩ Janus đáp. “Về cơ bản, chúng tôi cấy vào dưới da một thiết bị công nghệ sinh học cho phép chúng tôi đưa một liệu pháp tùy biến vào mỗi người. Các thiết bị cấy được kết nối không dây tới một máy chủ trong mỗi quận Phong Lan.”

Tiết lộ này khiến Kate kinh ngạc. “Tôi tưởng việc cấy ghép là vì mục đích theo dõi. Và chẳng phải Phong Lan phát tán liệu pháp sao?”

Brenner vội trả lời. “Ừ, vừa đúng vừa không. Các thiết bị cấy có cho chúng tôi quyền kiểm soát nội tạng – ý tôi là theo dõi bộ máy cơ thể, một việc vô cùng quan trọng. Vì hệ gene người rất đa dạng, chúng tôi nhận thấy mỗi liệu pháp đều cần được tùy biến và thay đổi một chút.”

Kate gật đầu. Thứ này cực kỳ tân tiến – một thiết bị công nghệ sinh học cấy vào cơ thể để phát tán một liệu pháp gene được thiết kế riêng cho mỗi người. Nó đi trước những thiết bị hiện hữu những mấy chục năm. Đáng tiếc thay, cái giá phải trả cho bước đột phá này lại là dịch bệnh và mối đe dọa mang tên Immari.

“Nếu thiết bị cấy phát tán liệu pháp chuẩn trị, vậy tại sao vẫn cho mọi người uống Phong Lan?” tiến sĩ Janus hỏi.

“Có ba nguyên do. Ở vài thử nghiệm đầu tiên, chúng tôi nhận thấy các thiết bị cấy không thể tạo ra một liệu pháp hữu hiệu cho mọi người. Thiết bị cấy tạo các chất kháng virus từ enzym và protein trong cơ thể vật chủ – về cơ bản, nó cắt xẻ chút đỉnh từ chỗ này chỗ nọ một cách phức tạp để tạo ra liệu pháp mà nó cần. Nhưng quá trình đó cùng với mỗi thiết bị cấy chỉ có hiệu quả với khoảng tám mươi phần trăm số vật chủ. Vậy là chúng tôi đưa vào các thiết bị cấy một dạng kho virus – nôm na là một tảng đất sét virus để chúng chạm khắc thành liệu pháp. Đó chính là thành phần của thuốc Phong Lan – kho virus.”

“Thú vị đấy.” Janus dường như chìm trong suy nghĩ.

“Hai lý do còn lại là gì?” Kate hỏi.

“À, phải,” Brenner nói. “Tôi thường quá nhập tâm khi nói về vấn đề khoa học. Lý do thứ hai là tốc độ. Chúng tôi biết mình cần nhanh chóng tiến hành liệu pháp mới: sản xuất một loại thuốc mới thì không khả thi, và đương nhiên chúng tôi vẫn có thể thay đổi giải pháp này. Chúng tôi biết mình sẽ phải tạo ra một liệu pháp nền tảng rồi thêm thắt có thể là hàng ngàn thay đổi nhỏ vào các thiết bị cấy để nó phát huy tác dụng trên phạm vi toàn cầu.”

“Còn lý do cuối cùng?”

“Hy vọng. Mọi người uống Phong Lan mỗi ngày... chúng tôi cảm thấy mình cần cho họ thứ gì đó hữu hình và có thể cầm nắm được, thứ gì đó có thật, thứ gì đó họ biết: một viên thuốc chữa bệnh. Và tôi hy vọng cô đã cho chúng tôi chính mảnh ghép còn thiếu – công thức chúng tôi cần để đưa vào các thiết bị cấy. Giao hưởng hiện đang xử lý các dữ liệu của cô. Nếu nó tìm ra được một liệu pháp chữa dịch, chúng tôi có thể phát tán nó ra toàn thế giới qua Liên minh Phong Lan chỉ trong vài giờ.”

Trong phòng khách nhỏ, ba nhà khoa học gật đầu. David và Shaw liếc nhau.

Bác sĩ Brenner xen vào giữa bầu không khí căng thẳng. “Có một chuyện tôi chưa nói cho cô nghe, bác sĩ Warner.”

“Chuyện gì?” Kate hỏi qua điện thoại, chẳng buồn tắt loa ngoài đi để nói chuyện riêng.

“Ban lãnh đạo Phong Lan đã ra lệnh cho chúng tôi tiến hành Giao thức An tử.”

“Tôi không…”

“Chúng tôi có các quy trình định sẵn,” Brenner tiếp tục. “Nếu Phong Lan thất bại hoặc Immari có khả năng trở thành một mối đe dọa, chúng tôi được lệnh tiến hành hủy các thiết bị cấy – để những người hấp hối có thể nhanh chóng lìa đời. Như vậy thì trên thế giới chỉ còn lại những người sống sót nhờ Phong Lan, một nền tảng để cứu Liên minh. Đến nay, chúng tôi toàn lờ đi những mệnh lệnh đó. Chúng tôi tập trung nghiên cứu và hy vọng ban lãnh đạo sẽ không thực sự làm theo kế hoạch kia. Nhưng chúng tôi có nghe được vài tin đồn. Nếu chúng tôi không tiến hành Giao thức An tử, quân đội của Liên minh có thể chiếm quyền của Continuity và thay chúng tôi làm việc đó.”

Kate ngả ra chiếc ghế trắng.

Không ai nói lời nào.

“Các anh có thể thực hiện Giao thức An tử chậm lại không?” Kate hỏi.

“Chúng tôi có thể cố. Nhưng... hãy hy vọng là liệu pháp của cô có tác dụng.”

* * *

Ở boong dưới, trong phòng ngủ, David gần như hét vào mặt Kate, “Ý em là suốt bấy lâu nay em đã liên lạc với một liên minh toàn cầu sao?”

“Phải. Sao?”

“Gọi lại cho họ đi. Em sẽ nói thế này...”

* * *

Kate gọi vào số của Continuity. Bác sĩ Brenner? – Không, mọi chuyện vẫn ổn. Tôi cần anh giúp. Tôi cần anh liên lạc với Tình báo Anh và hỏi xem họ có sĩ quan nào tên Adam Shaw không. Thêm nữa, anh có thể hỏi Tổ chức Y tế Thế giới về tiến sĩ Arthur Janus không? – Phải, được vậy thì tốt. – Được. Gọi lại cho tôi ngay khi anh có được thông tin. Chuyện này rất quan trọng.

* * *

Bác sĩ Paul Brenner cúp máy và nhìn hai cái tên. Shaw và Janus. Chuyện gì đang xảy ra trên con thuyền đó vậy? Kate đang gặp nguy sao?

Thực ra, anh đã trở nên khá gắn bó với cô. Thấy cô qua video suốt mấy tuần liền, rồi nói chuyện trực tiếp với cô. Anh hy vọng cô sẽ ổn. Anh nhấc điện thoại lên quay số của những người quen làm ở WHO và Tình báo Anh. Ai cũng hứa sẽ gọi lại ngay khi có được câu trả lời.

Paul còn phải gọi một cuộc nữa – anh hy vọng vậy – nhưng phải đợi kết quả từ Giao hưởng đã.

Anh ra khỏi văn phòng và đi dọc hành lang tòa nhà CDC. Không khí ở đây thật ảm đạm; mọi người đều làm việc quá sức và kiệt quệ. Họ chẳng còn mấy tinh thần, vì một lý do chính đáng: họ không đạt được tiến triển với phương thuốc chữa dịch và cũng chẳng thấy triển vọng gì – cho đến khi Kate gọi điện gần nửa tiếng trước.

Giao hưởng mất bao lâu mới xong? Nếu tìm ra được thuốc chữa trong nghiên cứu mà Kate và đội của cô vừa gửi...

Bức tường kính ngăn cách phòng Chiến dịch Phong Lan, hai tấm kính trượt ra để anh đi qua. Mọi người trong phòng họp tự chế đều quay đầu nhìn anh. Cảnh tượng ở đây chẳng khác nào phòng học trong một ký túc xá đại học đầy ắp sinh viên suốt sáu mươi ngày liền: bàn ghế xếp bừa bãi, còn laptop, các chồng giấy, bản đồ, những bản báo cáo in vệt cà phê và cốc xốp đã vơi một nửa thì nằm lộn xộn khắp nơi.

Nét mặt họ cho Paul biết mọi điều anh cần biết.

Bốn màn hình lớn treo trên tường cũng xác nhận điều đó.

Dòng chữ chớp nháy trên đó ghi: Phát hiện một liệu pháp.

Họ đã thấy dòng chữ này rất nhiều lần trước đây và cứ sau mỗi lần, không khí ăn mừng lại trầm đi một chút. Nhưng bầu không khí hiện tại lại có cảm giác khác biệt. Cả đội vây quanh Paul, mọi người hào hứng nói về dữ liệu mới và những việc phải làm tiếp theo. Các điểm nghiên cứu liên tục được đề xuất và bác bỏ.

“Chúng ta sẽ thử nghiệm ở ngay đây, với đội của chúng ta,” Paul nói.

“Anh chắc chứ?”

“Có vài người không đợi được.” Anh liếc nhìn đồng hồ đếm ngược đến Giao thức An tử. Còn chưa đầy bốn tiếng đồng hồ. Có nhiều người không thể đợi được.

Nhưng anh muốn chắc chắn trước khi họ phát tán nó ra toàn thế giới. Anh phải gọi một cuộc điện thoại.

* * *

Trên đường quay lại văn phòng, Paul dừng lại ở một bệnh xá tự chế.

Anh đứng cạnh giường chị mình. Cô thở dốc, nhưng anh biết cô nhận ra anh. Cô với lấy bàn tay anh. Anh tiến lên nắm lấy tay chị. Nắm tay cô giờ rất yếu. “Em nghĩ chúng ta đã tìm ra rồi, Elaine. Chị sẽ ổn thôi.” Anh cảm thấy cô siết tay mình thật nhẹ.

* * *

Paul nhấc điện thoại lên. Vài phút sau, anh được nối máy tới Phòng tình huống ở Nhà Trắng.

“Tổng thống, chúng tôi có một liệu pháp mới. Chúng tôi thấy vô cùng khả quan. Tôi đề nghị ngài cho hoãn Giao thức An tử.”

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.