Trên Địa Trung Hải
Bầu không khí đang hoàn toàn im ắng, David nghĩ việc máy bay rung động khe khẽ đã giúp Kate nhanh chóng thiếp đi ngay sau khi lên chiếc trực thăng lớn. Anh ngồi thẳng lại trên ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ. Kamau và Shaw ngồi phía trước, trong buồng lái, người lái là Kamau; Janus và Chang thì ngồi đối diện anh. Gương mặt cả hai đều lộ vẻ thẫn thờ, kiệt quệ.
Khi nãy Kate đã ngả người dựa đầu vào vai anh. David không dám nhúc nhích. Anh cầm khẩu súng ngắn dưới đùi phải, sẵn sàng sử dụng ngay khi có biến.
Với Kate ngủ gục trên vai, súng chắc chắn trong tay và cả bốn nghi phạm đều ngồi trước mặt, giờ David mới cảm thấy tâm trạng khá hơn kể từ khi phát hiện ra cái chết của Martin.
Kate thở đều và bình thản, không như lúc chịu đựng những giấc mơ giày vò khiến cô mướt mồ hôi trên du thuyền. David tự hỏi giờ cô đang ở đâu, cô mơ thấy gì... hay nhớ được những gì.
Janus nói khẽ, cẩn thận tránh đánh thức Kate. “Tôi muốn khen ngợi anh, anh Vale. Tôi hiếm khi bị ấn tượng với ai lắm, nhưng phần trình bày của anh trên thuyền rất hay. Kiến thức lịch sử của anh rất... đáng nể. Vậy mà tôi cứ cho anh chỉ là một người lính bình thường.”
“Đừng lo. Tôi toàn bị nghĩ như thế.” David nghi Janus đang âm mưu gì đó, mớm lời như thể anh là một nghi phạm nắm trong tay những thông tin quý báu, nhưng anh không hình dung ra được nhà khoa học này sẽ đẩy câu chuyện theo hướng nào.
“Tôi thấy vẫn còn một bí ẩn nữa.”
David nhướn mày. Nói lời thừa thãi thì sẽ đánh thức Kate mất.
Janus chìa đoạn mã của Martin ra, cho David xem lại lần nữa.
PIE Immaru?
535...1257 = Toba thứ hai? Hệ thống phát tán mới?
Adam => Lụt/A$ sụp đổ => Toba 2 => KBW
Alpha => Không có Delta? => Delta => Omega
70K năm trước => 12,5K năm trước => 535...1257 => 1918...1979
Alpha thiếu dẫn tới kho báu Atlantis?
“Dòng cuối cùng trong đoạn mã của Martin: ‘Alpha thiếu dẫn tới kho báu Atlantis’. Anh nghĩ nó có nghĩa là gì?” Janus gấp tờ giấy lại. “Tôi cũng thắc mắc tại sao Martin lại thêm dòng ghi chú về PIE ở khúc đầu. Có vẻ không cần thiết – nếu giả thuyết của chúng ta là phương thuốc chữa dịch nằm ở hệ gene của Kate và những người sống sót từ hai đợt bùng phát dịch hạch trong quá khứ.”
David phải thừa nhận: anh chàng này nói đúng. “Có thể là để ngụy trang, hoặc đánh lạc hướng những kẻ tìm được tờ giấy.”
“Phải, có thể. Nhưng tôi có một giả thuyết khác. Có khi chúng ta đã bỏ lỡ một mảnh ghép – một bước ngoặt di truyền khác. Alpha. Adam. Sự xuất hiện của gene Atlantis.”
David ngẫm nghĩ giả thuyết này. “Có thể... nhưng không dễ gì tìm được các thi thể chết vì dịch từ thế kỷ thứ sáu và mười ba, hơn nữa có hàng triệu thi thể được chôn khắp châu Âu. Còn anh thì muốn tìm một thi thể duy nhất, được chôn ở đâu đó tại châu Phi, bảy mươi ngàn năm trước... Không đời nào tìm được đâu.”
“Cũng đúng,” Janus vừa nói vừa thở dài. “Tôi chỉ đề cập tới chuyện này vì anh có vẻ là người hiểu rõ tờ ghi chú nhất. Kiến thức lịch sử của anh có vẻ giúp ích được nhiều hơn so với kiến thức khoa học của tôi, lạ thật.” Anh ta đưa mắt nhìn ra cửa sổ trực thăng. “Không biết Martin đã tìm ra chưa. Liệu ông ấy đã dùng cách nào đó xác định được vị trí thi thể của Adam và để lại manh mối đâu đó trong tờ giấy này không?”
David suy xét lời Janus. Trong đó còn điều gì khác chăng? “Một điều khác cần xét đến,” Janus nói tiếp, “là ý định của Martin. Rõ ràng ông ấy biết Kate là một phần của vấn đề di truyền này, nhưng mục tiêu chính của ông ấy lại là trao đổi cách chữa dịch để lấy sự an toàn cho cô ấy. Nếu đã xác định được tất cả các mảnh ghép, có lẽ ông ấy đã để lại manh mối cuối cùng – vị trí của Adam – cho mình cô ấy.”
“Vấn đề là chẳng có manh mối, ngày tháng, địa điểm nào cả. Chỉ có ‘Alpha thiếu dẫn tới kho báu Atlantis’. Ta thậm chí còn chẳng biết kho báu đó là gì.”
“Phải; tuy nhiên, tôi có một giả thuyết. Xét đến tấm thảm thêu Tây Tạng mà ta đều đồng ý là chìa khóa giải đáp đoạn mã của Martin và bảng niên đại, trong đó rõ ràng có một kho báu: chiếc rương được người nguyên thủy mang lên cao nguyên vào thời điểm diễn ra trận lụt khiến Atlantis sụp đổ.”
David gật đầu, gần như trong vô thức. Sao lúc trước anh không nhận ra nhỉ? Và nó mang ý nghĩa gì? Sao Adam lại có thể dẫn tới kho báu đó? Và có gì bên trong cái rương – Hòm Thánh? “Phải thú vị đấy...” David lẩm bẩm.
“Còn một điểm cuối cùng, anh Vale. Dòng đầu tiên trong đoạn mã: ‘PIE = Immaru?’ Anh nghĩ tại sao Martin lại viết ở đó?”
“Để dẫn chúng ta tới chỗ tấm thảm thêu?”
“Phải, nhưng rõ ràng Kate đã biết điều đó. Có thể là dấu vết dẫn đến thứ gì chăng? Nó trông có vẻ thừa thãi. Bỏ nó đi thì bảng niên đại vẫn không có gì thay đổi. Nó không cung cấp thêm thông tin thiết thực nào cả, cả dòng cuối nhắc tới kho báu cũng vậy. Trừ phi đó mới là manh mối thực sự đưa ta đến chỗ Adam và kho báu, giải mã bí mật ‘Thử nghiệm Atlantis’ này.”
Chang đưa mắt nhìn lên như thể vừa tỉnh dậy sau một cơn mơ. “Anh nghĩ...”
“Tôi nghĩ,” Janus nói, “chuyện này còn nhiều khía cạnh nữa. Không biết ta có thể đánh thức Kate dậy để hỏi ý kiến không? Có vẻ toàn bộ bí ẩn này đều xoay quanh cô ấy.”
David bất giác kéo Kate lại gần mình hơn. “Không được đánh thức cô ấy.”
Janus thoáng liếc mắt sang cô. “Cô ấy không khỏe à?”
“Cô ấy ổn,” David nói với tông giọng lớn nhất có thể kể từ khi cuộc nói chuyện bắt đầu. “Cô ấy cần nghỉ ngơi. Tất cả hãy nghỉ đi.”
“Tốt thôi,” Janus. “Cho tôi biết đích đến của chúng ta được không?”
“Khi nào đến nơi tôi sẽ nói.”