Kate cho rằng giấc mơ này sống động hơn nhiều so với những lần trước. Đó không phải là mơ... mà là ký ức. Cô bước vào buồng giảm áp trên tàu và chờ đợi. Tàu đổ bộ Alpha, đó là tên con tàu.
Bộ đồ cô mặc khẽ chuyển động trong làn khí cuộn xoáy. Cánh cửa khổng lồ mở ra một bãi biển và vách đá cô chưa từng thấy trước đây. Màn tro đen khi trước phủ lên cả khoảnh đất giờ đã không còn.
Giọng nói gãy gọn vang lên trong mũ khiến Kate hơi nhảy dựng lên. “Cô nên lấy một cỗ xe. Đường dài lắm đấy.”
“Rõ,” Kate đáp. Giọng cô nghe khang khác, máy móc, vô hồn.
Cô bước tới cạnh tường và đặt tay lên bảng điều khiển. Một luồng sáng xanh lam hiện ra và cô di chuyển ngón tay để điều khiển nó. Cửa mở, một cỗ xe làm bằng hợp kim lững lờ trôi vào phòng chờ cô.
Kate lên xe rồi thao tác trên bảng điều khiển. Cỗ xe xoay vòng và phóng ra khỏi phòng, nhưng Kate hầu như không nhận ra nó đang chuyển động – thiết bị này tạo ra một lớp màng bong bóng khiến quán tính không tác động lên người cô.
Cỗ xe vụt ra bờ biển, Kate ngẩng lên nhìn. Bầu trời trong xanh – không chút gợn tro. Mặt trời tỏa sáng rực rỡ và Kate thấy cây cỏ xanh rờn mọc trên vách đá sát bờ biển.
Thế giới đang bình phục. Sự sống đang trở lại.
Đã bao lâu rồi kể từ khi cô tiến hành liệu pháp kia – công nghệ gene mà loài người sau này sẽ gọi là gene Atlantis? Vài năm? Vài thập kỷ?
Cỗ xe bay lên băng qua bờ đá.
Kate kinh ngạc trước khung cảnh xanh mướt chưa bị bàn tay con người động đến. Cánh rừng đang quay trở lại, trỗi dậy từ đống tro tàn như một thế giới mới vừa được tạo dựng lại từ đầu – một mảnh vườn bao la làm nơi trú ẩn cho loài người nguyên thủy.
Ở phía xa, một cột khói đen bốc lên trời. Cỗ xe phóng tới, rồi một nhóm cư dân xuất hiện ở chân trời. Họ đã dựng trại dưới chân một thành đá cao để bảo vệ bản thân khỏi thú săn mồi vào ban đêm. Khu trại được bố trí sao cho chỉ có một đường vào và lối đi đó được canh gác cẩn mật. Họ dựng lều lán nhà trại theo một vòng tròn, các chòi lớn nhất áp sát vào vách đá ở cuối trại. Đống lửa cháy ngùn ngụt ở chính giữa trại cũng giúp đuổi dã thú đi.
Kate biết sau này loài người sẽ học được cách tạo ra lửa, nhưng vào giai đoạn này trong quá trình phát triển, họ chỉ có thể giữ những ngọn lửa vốn do tự nhiên tạo ra, chẳng hạn như sấm sét. Và giữ lửa cháy là một việc vô cùng quan trọng đối với khu trại – vì nó có thể bảo vệ và nấu chín các loại thức ăn giúp não người phát triển.
Bốn người đàn ông đứng quanh đống lửa, thêm củi, chắn gió, đảm bảo lửa không bao giờ tắt. Ngọn lửa bốc lên từ một hố đá hình vuông. Những viên đá cuội lớn xếp vòng quanh đống lửa cao ngút, tạo thành một bức tường ngăn cách đám trẻ con với hỏa ngục. Và có rất nhiều trẻ con, có lẽ phải đến cả trăm đứa, nhốn nháo chơi đùa và chỉ trỏ nhau.
“Dân số của họ đang bùng nổ,” đồng sự của cô nói. “Ta phải làm gì đó. Ta phải giới hạn kích thước của bộ lạc đó lại.”
“Không.”
“Nếu không bị kìm hãm, họ sẽ...”
“Ta không biết chuyện gì sẽ xảy ra mà,” Kate khăng khăng.
“Ta sẽ chỉ khiến mọi chuyện tồi tệ hơn với họ thôi...”
“Tôi sẽ kiểm tra các alpha,” Kate đổi chủ đề. Vấn đề gia tăng dân số nhanh chóng của họ quả là đáng lo ngại, nhưng không hẳn là một rắc rối. Thế giới này rất nhỏ bé, nhưng cũng đủ to để dung chứa một số lượng người lớn hơn nhiều – nếu họ sống trong hòa bình. Cô sẽ chú trọng vào điểm đó.
Giọng cộng sự của cô trở nên nghiêm nghị hơn. “Tệ rồi đây. Họ coi cô như một vị thần...”
Kate lờ anh đi. “Tiếp tục vào trại.”
Kate ra hiệu cho con người đứng dậy, nhưng họ vẫn cúi gằm mặt xuống. Cô bước tới người gần nhất, một người phụ nữ, rồi đỡ cô ta đứng lên. Rồi cô ta đỡ người bên cạnh, sau đó tất cả đều đứng lên, chạy tới chỗ Kate. Họ vây quanh trong lúc cô sải bước tới ngọn lửa tí tách ở giữa trại.
Cô lập tức nhận ra lều của tộc trưởng. Nó lớn hơn hẳn và được trang trí bằng ngà voi. Hai người đàn ông lực lưỡng đứng gác trước cửa lều. Họ tránh sang một bên khi cô tiến tới.
Bên trong, một cụ ông cùng một cụ bà ngồi trong góc. Hai alpha. Họ trông già nua, tiều tụy. Họ vẫn chưa hồi phục hoàn toàn kể từ hồi suýt chết vì đói ở trong hang. Ba người đàn ông ngồi quanh một bục đá hình vuông ở chính giữa lều, bàn luận về một thứ trông như bản đồ hay hình vẽ gì đó. Cả ba đứng lên. Người cao nhất bước tới Kate, nhưng cụ ông kia run rẩy đứng dậy và vẫy anh ta lùi lại. Cụ cúi chào Kate, rồi quay lại chỉ vào tường. Một loạt hình vẽ nguyên thủy trải dài trên một đường thẳng. Chiếc mũ phòng hộ dịch lại chúng:
Trước Chúa trời chỉ có bóng tối. Chúa trời đã tái tạo con người theo hình mẫu của Người rồi tạo ra một thế giới mới màu mỡ và căng tràn sức sống. Chúa trời đem vầng dương trở lại và hứa hẹn rằng mặt trời sẽ mãi tỏa rạng miễn là con người sống theo hình mẫu của Chúa và bảo vệ vương quốc cho Người.
Đó là một thần thoại về sự kiện sáng thế. Một thần thoại chính xác đến đáng kinh ngạc. Trí não họ đã phát triển trong Bước Đại Nhảy Vọt, đạt được sự tự nhận thức và khả năng giải quyết vấn đề mà trước đó họ chưa hề biết tới. Họ đã dồn tất cả trí tuệ mới được khám phá này vào những câu hỏi vĩ đại nhất mọi thời đại: Sao chúng ta đến được đây? Chúng ta là gì? Ai tạo ra chúng ta? Mục đích của chúng ta là gì?
Lần đầu tiên, họ nhận ra các bí ẩn xoay quanh sự tồn tại của mình, vậy là họ từng bước dò tìm câu trả lời, như mọi loài mới sinh vẫn thường làm. Không tìm được câu trả lời tuyệt đối, họ ghi chép lại cách diễn giải của mình về những việc mà họ tin là đã xảy ra.
Cộng sự của Kate nghe có vẻ lo lắng. “Chuyện này cực kỳ nguy hiểm đấy.”
“Có thể không…”
“Họ chưa sẵn sàng,” cộng sự của cô tuyên bố chắc nịch. Họ còn quá trẻ để tiếp nhận thần thoại, nhưng nếu trí não họ đã phát triển được đến mức này, tôn giáo sắp xuất hiện có thể trở thành một công cụ quyền lực. “Chúng ta có thể sửa chữa chuyện này. Làm thế này... có thể cứu họ.”
Cộng sự của cô không trả lời.
Sự im lặng đè nặng trên vai Kate. Nếu anh tranh cãi lại thì có khi sẽ dễ dàng hơn. Sự im lặng buộc cô phải thanh minh cho quyết định của mình.
“Chúng ta phải chấm dứt thử nghiệm này ngay bây giờ, trước khi khiến nó trở nên tồi tệ hơn với họ,” cộng sự của cô nói, lần này nhẹ nhàng hơn.
Kate nao núng. Phát triển tôn giáo ở giai đoạn sớm thế này quả thực rất nguy hiểm. Nó có thể bị biến đổi méo mó. Các thành viên ích kỷ trong bộ tộc có thể lợi dụng nó vì lợi ích riêng và thao túng những người còn lại. Nó có thể được sử dụng làm cái cớ, nền tảng cho mọi lỗi lầm xấu xa. Nhưng nếu được sử dụng đúng cách, nó có thể mang một sức mạnh khai hóa kỳ diệu. Một người dẫn lối.
“Ta có thể giúp họ,” Kate khăng khăng. “Ta có thể sửa chữa việc này.”
“Sửa thế nào?”
“Ta cho họ bộ mã con người. Ta sẽ luồn các bài học và đạo lý vào những câu chuyện của họ.”
“Làm thể không cứu được họ đâu.”
“Lần trước được mà.”
“Không kéo dài được mãi đâu. Khi họ ngừng tin thì chuyện gì sẽ xảy ra? Chuyện kể chẳng thể thỏa mãn tâm trí họ mãi.”
“Ta sẽ giải quyết vấn đề đó khi nó xảy ra,” Kate nói. “Ta không thể ở đây nắm tay chỉ dạy cho họ. Ta không thể giải quyết tất cả các vấn đề của họ.”
“Tại sao không? Ta tạo ra họ mà. Vài người trong số chúng ta giờ đang là họ đấy. Đây là trách nhiệm của chúng ta. Và giúp đỡ họ có thể là việc quan trọng nhất ta có thể làm. Ta nhất định không được bỏ về.”
Lời Kate nói lại tạo ra một khoảng lặng. Cộng sự của Kate đã chịu nhường cô. Lần này thôi. Cô ghét phải bất đồng quan điểm với anh, nhưng cô biết mình phải làm gì.
Cô đưa tay ra bấm các nút điều khiển. Máy tính của con tàu nhanh chóng phân tích ngôn ngữ tượng hình của người nguyên thủy. Nó vẫn chưa được hoàn thiện, nhưng máy tính đã có thể dễ dàng lập nên một cuốn từ điển. Cô xòe lòng bàn tay ra và ánh sáng từ tay cô soi lên tường đá. Cô chiếu các biểu tượng thành một hàng ngay bên dưới những dòng mà bộ tộc viết từ trước.
Alpha già nua gật đầu. Hai người đàn ông hối hả chạy ra khỏi lều rồi quay lại với hai chiếc lá lớn màu xanh cùng một thứ chất lỏng màu đỏ tía. Thoạt tiên, Kate tưởng đó là dâu dại nghiền nát, nhưng rồi cô nhận ra hai chiếc lá đang đựng gì: máu.
Hai người đàn ông bắt đầu dùng máu vẽ lên tường đá xám, sao chép lại các biểu tượng cô đang chiếu.

Kate mở mắt. Giờ cô đã lại ngồi trong trực thăng cùng David. Cửa đang mở và vùng biển bên dưới tỏa sáng lấp lánh. Làn gió nhẹ lấp đầy phổi cô, khiến cô nhận ra phổi mình đang đau đến thế nào. Cô quẹt một dòng mồ hôi trên trán. David đang nhìn cô.
Anh chỉ vào bộ tai nghe treo ở giữa khoang trực thăng. Kate nhào tới kéo nó lại và đeo lên tai, anh rướn lên phía trước để bấm nút.
“Giờ ta đang trên kênh riêng,” anh nói.
Cô bất giác đưa mắt sang nhìn Chang và Janus, lúc này đang ngồi đối diện.
“Chuyện gì thế?” David hỏi, nhìn cô chằm chằm, phớt lờ hai nhà khoa học đang ngồi bất động đằng kia.
“Em không biết nữa.”
“Nói anh nghe đi.”
“Em không biết.” Kate lại lau mồ hôi túa ra trên mặt. “Các ký ức cứ dồn về; giờ em không ngăn lại được nữa. Em đang tái hiện chúng... như thể chúng đang... chiếm lấy em.... em nghĩ vậy, em không biết nữa. Em sợ rằng em sẽ đánh mất... một phần bản thân mình.”
David lia mắt nhìn cô một lượt, như thể không chắc phải nói gì.
Kate cố tập trung. “Có lẽ em đã đến tuổi bị kiểm soát bởi liệu pháp Atlantis, bởi tác động của cái ống, bởi các ký ức được khôi phục và...”
“Chẳng có gì kiểm soát em cả. Em sẽ vẫn là chính em.”
“Còn một chuyện nữa. Em nghĩ ta đã bỏ qua điều gì đó.”
David liếc nhanh sang hai nhà khoa học. “Điều gì?”
“Em không biết.”
Kate nhắm mắt, nhưng lần này không có ký ức nào hiện ra. Chỉ có cơn buồn ngủ.