Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 504 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 20

❊ ❊ ❊

Khu nghiên cứu tập đoàn Immari

Ngoại ô Nuremberg, Đức

Tiến sĩ Nigel Chase đăm đăm nhìn phòng sạch[∗] qua ô cửa sổ kính rộng. Chiếc cặp bạc bí ẩn dựng thẳng trên bàn, lấp lánh phản chiếu ánh đèn sáng rực trong phòng. Đội Nam Cực đã chuyển chiếc cặp kỳ lạ đến đây một tiếng trước và tới giờ Nigel vẫn chưa tìm hiểu được gì.

Đã đến lúc tiến hành vài thí nghiệm, đến lúc bắt đầu phỏng đoán. Anh cẩn trọng đẩy cần gạt. Cánh tay robot bên trong phòng sạch giật điên cuồng, suýt đẩy văng chiếc cặp khỏi bàn thép. Anh sẽ chẳng bao giờ hiểu được thứ này. Nó y như cái máy cổ lỗ sĩ ngu ngốc ở siêu thị mà ta phải cho đồng hai lăm xu vào và cố gắp một con thú nhồi bông. Có bao giờ gắp được đâu. Anh quẹt mồ hôi trên lông mày và nghĩ một lúc. Có khi anh không cần lật cái cặp lại. Anh sẽ chỉ dùng cánh tay robot để di chuyển thiết bị kia thôi.

“Chú có muốn cháu làm thử không?” Harvey, trợ lý thí nghiệm của anh, lên tiếng hỏi.

Nigel thương chị Fiona của anh rất nhiều, đồng thời cũng vô cùng hối hận vì đã nhận Harvey, con trai của chị, làm trợ lý thí nghiệm cho mình. Nhưng chị anh muốn đuổi Harvey ra khỏi nhà, còn Nigel lại cần người làm cái công việc chết giẫm đó.

“Không, Harvey. Nhưng cảm ơn cháu. Chạy đi mua hộ chú một lon Coca-Cola không đường với, được không?”

Mười lăm phút sau, Nigel đã đặt được thiết bị kia ra chỗ khác mà Harvey vẫn chưa quay lại cùng lon nước ngọt.

Nigel lập trình cho máy tính bắt đầu một màn giội phóng xạ, rồi ngồi ngả ra ghế, chăm chú nhìn qua cửa sổ, chờ đợi kết quả.

“Hết Coca-Cola không đường rồi. Cháu đã kiểm tra tất cả các máy trong tòa nhà.” Harvey giơ ra một lon nước. “Cháu mua Coca thường cho chú này.”

Nigel thoáng cân nhắc việc nói với Harvey rằng uống đồ không đường mới là một hành động lý tính, nhưng cậu cũng đã cố gắng đi xa đến thế rồi. “Cảm ơn cháu, Harvey.”

“Có tiến triển gì chưa ạ?”

“Chưa,” Nigel đáp trong lúc bật nắp lon và nhấp thứ chất lỏng màu nâu nhạt.

Máy tính kêu lên, một hộp thoại hiện trên màn hình.

Đang gửi dữ liệu.

Nigel vội đặt lon nước xuống, chồm tới chăm chú nhìn màn hình. Nếu các số liệu này là chính xác, chiếc cặp đang phát ra neutrino – một hạt hạ nguyên tử được tạo ra bởi sự phân rã phóng xạ cùng các phản ứng hạt nhân dưới ánh mặt trời và những lò phản ứng hạt nhân. Sao chúng lại ở đây được?

Rồi các số liệu nhảy đỏ và lượng neutrino chầm chậm giảm xuống bằng 0.

“Chuyện gì thế ạ?” Harvey hỏi.

Nigel chìm vào suy nghĩ. Chiếc cặp đang phản ứng với phóng xạ sao? Nó có phải là một loại tín hiệu nào đó, như đèn dẫn đường chớp nháy trong màn đêm? Hay một tín hiệu cấp cứu SOS, một tiếng tinh-tinh-tinh chuẩn hóa bằng các hạt hạ nguyên tử?

Nigel là kỹ sư hạt nhân – anh tập trung chủ yếu vào những hệ thống năng lượng hạt nhân, dù đã làm việc qua với các đầu đạn hạt nhân vào thập niên tám mươi và phát triển các hệ thống năng lượng hạt nhân trên tàu ngầm vào thập niên chín mươi. Vật lý hạt nằm ngoài khả năng của anh. Một phần trong anh muốn gọi chuyên gia khác tới, một người có kinh nghiệm về vật lý hạt, nhưng có gì đó khiến anh lưỡng lự.

“Harvey, đổi chế độ phóng xạ đi, để xem chiếc cặp làm gì.”

Một tiếng sau, Nigel uống cạn lon Coca-Cola thứ ba và bắt đầu đi tới đi lui. Nhóm phân tử cuối cùng do chiếc cặp phóng ra có thể là tachyon. Tachyon là hạt giả định, chủ yếu vì nó có thể di chuyển nhanh hơn vận tốc ánh sáng: theo thuyết tương đối hẹp của Einstein, điều này là bất khả thi. Các hạt này cũng được cho là có thể giúp ta du hành thời gian.

“Harvey, thử chế độ mới nhé.”

Nigel bắt đầu lập trình cho máy tính trong lúc Harvey điều khiển cần gạt và cánh tay robot. Cậu làm rất giỏi. Có lẽ trò chơi điện tử và người trẻ nói chung cũng có ích cho việc gì đó, Nigel nghĩ.

Nigel hoàn tất lập giao thức phóng xạ và quan sát thiết bị khởi động trong phòng sạch. Anh có một giả thuyết: có lẽ chiếc cặp nắm giữ các hạt Chameleon[∗] – một loại hạt vô hướng giả định có khối lượng phụ thuộc vào môi trường. Các hạt Chameleon sẽ có khối lượng nhỏ ngoài không gian và khối lượng lớn trong các môi trường trên Trái Đất, thành thử có thể phát hiện được. Nếu điều này đúng là sự thật, Nigel có thể đang sắp tìm ra nền tảng của năng lượng tối và vật chất tối, thậm chí cả lực đứng sau sự giãn nở vũ trụ.

Nhưng hạt Chameleon chỉ là một nửa giả thuyết của anh. Nửa còn lại là chiếc cặp đóng vai trò một thiết bị liên lạc – nó đang chỉ dẫn họ, nói cho họ biết nó cần các loại hạt nào để làm bất cứ chuyện gì nó định làm. Chiếc cặp đang đòi hỏi những hạt hạ nguyên tử cụ thể. Nhưng tại sao nó lại cần chúng? Phải chăng chúng là “nguyên liệu” để tạo nên thứ gì đó, hay một mật mã để mở nó? Nigel tin mình đã tìm ra chìa khóa, chế độ phóng xạ mà chiếc cặp cần. Có thể đây là một thử thách, một bài kiểm tra IQ của người Atlantis. Có lý. Toán học là ngôn ngữ của vũ trụ và các hạt hạ nguyên tử là tấm bia đá tiêu chuẩn, một loại giấy viết của vũ trụ. Chiếc cặp đang cố nói điều gì?

Màn hình máy tính sáng lên. Lượng thông tin khổng lồ – hạt neutrino, hạt quark, hạt graviton, cùng các hạt phân tử thậm chí còn chưa được biết đến.

Nigel nhìn qua cửa sổ. Chiếc cặp đang biến đổi. Lớp vỏ ngoài bằng bạc sáng bóng chuyển thành xám xịt, rồi những cái lỗ nhỏ xíu hiện ra. Trông như bề mặt nhẵn bóng đang biến thành cát. Sau đó, các hạt cát thoáng rung chuyển tại chỗ trước khi trượt vào tâm, nơi một xoáy cát đang hình thành.

Xoáy cát đen đang ăn mòn chiếc cặp từ trong ra ngoài. Rồi chiếc cặp ngã hẳn ra và căn phòng ngập tràn ánh sáng.

Tòa nhà nổ tung trong chớp ánh sáng trắng vừa lập tức bao phủ sáu tòa cao ốc văn phòng xung quanh trước khi lan rộng ra bán kính vài dặm, quật đổ cây cối và đốt sạch mặt đất. Rồi ánh sáng đó tức thì rút lại, tuột trở về nơi nó khởi đầu.

Màn đêm đen kịt và tĩnh lặng một lúc, rồi một dải sáng nhỏ xíu hắt lên từ mặt đất, như một dải neon, trồi lên phất phơ trong gió. Các tia đâm ra từ dải sáng và nối với các dải khác đến khi tất cả trở thành một tấm lưới đan chặt đến độ thành một bức tường ánh sáng rắn chắc, uốn vòng cung trên đỉnh và cao gấp hai lần cánh cửa bình thường. Chiếc cổng ánh sáng lặng lẽ tỏa sáng, chờ đợi.

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.