Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 286 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 38

❊ ❊ ❊

Trại phân loại Immari

Marbella, Tây Ban Nha

Đám lính Immari dẫn Kate và những người sống sót khác, những người đã đồng ý gia nhập, đến một trong các tòa tháp nghỉ dưỡng màu trắng, phân vào mỗi phòng hai người. Mặt trời đã lặn vài giờ trước, nhưng Kate vẫn ngó ra ngoài qua cánh cửa kính trượt, hệt như cô đã thấy cư dân các quận Phong Lan nhìn chằm chằm ra ngoài vào hôm qua.

Không có ánh đèn nào trên Địa Trung Hải. Cô chưa từng thấy nó tối đến thế này. Chỉ có một tia lập lòe yếu ớt bên kia biển, từ một thành phố ở miền Bắc Maroc.

“Cô xí giường đó hả?” bạn cùng phòng hỏi cô. Cô ta chỉ cái giường gần Kate nhất, cạnh cửa sổ.

“Ừ.”

Bạn cùng phòng của cô đặt đồ đạc lên chiếc giường đôi còn lại và bắt đầu lục lọi phòng – tìm thứ gì đó Kate không tưởng tượng ra được.

Kate những muốn mở ba lô tìm thứ gì đó cô có thể dùng nhưng cô quá kiệt sức, cả thể chất lẫn tinh thần.

Cô đặt chiếc ba lô xuống dưới chăn, trèo lên giường rồi để giấc ngủ chiếm lấy mình.

* * *

Cô không ở trong một công trình Atlantis, Kate lập tức biết điều đó. Có cảm giác như một villa tại một thành phố ở Địa Trung Hải hơn, có lẽ là từ quận Phố Cổ của Marbella. Hành lang lát cẩm thạch dẫn đến một cánh cửa gỗ hình vòm. Kate nghĩ nếu cô mở cửa, chuyện gì đó quan trọng sẽ xảy ra, một tiết lộ gì đó.

Cô tiến một bước.

Có hai cánh cửa bên tay phải cô. Cô nghe có tiếng chuyển động bên trong cánh cửa gần mình nhất.

“Xin chào?”

Chuyển động dừng phắt.

Cô bước tới cửa và chậm rãi đẩy nó mở ra.

David.

Anh ngồi ở cuối chiếc giường cỡ đại, chăn mền lộn xộn. Anh không mặc áo, giờ đang cúi xuống tháo dây đôi ủng đen cao cổ. “Em đây rồi.”

“Anh... còn sống.”

“Rõ là dạo này khó mà giết được anh.” Anh nhìn lên. “Chờ đã. Em tưởng em sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa. Em đã từ bỏ anh.”

Kate đóng cửa lại. “Em không bao giờ từ bỏ bất cứ người nào em yêu thương.”

* * *

Kate tỉnh giấc với một cảm giác kỳ quái: cô có thể nhớ từng giây của giấc mơ, như thể cô đã ở đó. David. Anh còn sống sao? Hay tâm trí đang tạo hy vọng cho cô? Cô cần tập trung. Martin. Bỏ trốn. Đó là những ưu tiên bây giờ.

Những ánh nắng đầu tiên len vào phòng, bạn cùng phòng của cô đã dậy.

Kate mở ba lô và bắt đầu lục lọi. Cô lật một cuốn sổ nhỏ ra rồi giở tới trang đầu tiên.

Martin đã ghi lại cho cô một lời nhắn.

Kate thương yêu,

Nếu con đang đọc lời nhắn này, chúng đã bắt được chúng ta. Trong 40 ngày vừa qua, đây là nỗi sợ lớn nhất của ba. Ba đã cố cứu con ra ngoài 4 lần. Nhưng đã quá trễ. Với 30 bệnh nhân đã tử vong trong cuộc thử nghiệm, ba đã hy vọng mỗi bệnh nhân đó sẽ dẫn chúng ta tới một liều thuốc chữa. Nhưng chúng ta đã hết thời gian. Kể từ lúc cha con mất tích vào ngày 29/5/87, ba đã dành từng giờ đồng hồ để cố giữ cho con được an toàn. Ba đã thất bại thảm hại.

Con hãy thực hiện mong ước cuối cùng của ba: hãy cứu lấy bản thân con. Cứ để mặc ba. Đó là tất cả những gì ba yêu cầu.

Ba tự hào vì con đã trở thành người phụ nữ như ngày hôm nay.

Martin

Kate gập cuốn sổ vào, rồi lại mở ra đọc lời nhắn lần nữa. Thông điệp của Martin gửi tới cô rất rõ ràng. Và cảm động. Nhưng cô cảm thấy có điều gì đó khác. Cô rút ra một cây bút chì từ ba lô và khoanh tất cả các con số. Tập hợp các số lại thì được:

4043029587

Một số điện thoại. Kate ngồi dậy trên giường.

“Đó là gì thế?” bạn cùng phòng của cô hỏi.

Kate đắm chìm trong suy nghĩ đến độ gần như chẳng nghe thấy cô ta. “Ừm... một trò chơi ô chữ.”

Bạn cùng phòng của cô đặt cuốn sách xuống và lăn qua, bỗng dưng thấy hứng thú. “Khi nào cô xong thì cho tôi được không?”

Kate nhún vai. “Xin lỗi, tôi viết chữ vào rồi.”

Bạn cùng phòng của cô cáu kỉnh, đứng dậy và giậm chân thình thịch tới phòng tắm, chẳng nói chẳng rằng. Khóa cửa đánh cạch một tiếng.

Kate lôi từ ba lô ra chiếc điện thoại vệ tinh và bấm số. Chiếc điện thoại vệ tinh kêu bíp một cái, rồi có tiếng lạch cạch và một giọng nói ngay lập tức bắt đầu cất lên với kiểu cách cho Kate biết đó là một đoạn thu âm. Đây là giọng phụ nữ, một người Mỹ.

“Continuity. Tình trạng như sau. Thời gian thu âm: 22:15 giờ địa phương Atlanta, Ngày Dịch bảy mươi chín. Thử nghiệm 498: kết quả âm tính.”

Thử nghiệm 498. Thử nghiệm cuối cùng cô làm là gì – lúc mà Marie Romero chết ấy? Ống xi lanh mà Martin đã nài nỉ cô, kết quả mà ông đã cập nhật vào cái xi lanh trông như phích nước? 493? Kể từ đó đã có thêm năm thử nghiệm nữa, rõ ràng là ở những địa điểm khác.

“Trạng thái hệ thống: sập. Bấm số 0 để liên hệ với tổng đài.” Ngừng một lát, rồi giọng nói thay đổi. “Continuity. Unsere Situation ist...”

Lời nhắn được tiếp tục bằng tiếng Đức. Kate bấm phím số 0. Cô nghe thấy tiếng loạt xoạt trong phòng tắm.

Nếu bạn cùng phòng của cô thấy chiếc điện thoại vệ tinh, cô ta sẽ lập tức báo cáo và Kate sẽ bị truy vấn. Đám lính đã đặt ra “quy tắc ứng xử” cho tòa tháp của những người sống sót: toàn bộ “thành viên” phải nộp bất cứ vũ khí hay thiết bị điện tử nào. Chúng không khám xét – rõ ràng, một phần trong quá trình tẩy não của Immari là coi họ như các thành viên tự nguyện, không phải tù nhân, vậy nên nếu cưỡng chế khám xét thì màn vờ vịt đó sẽ tan tành. Thế nhưng, bọn Immari đã thông báo những hậu quả nghiêm trọng có thể gặp nếu có bất kỳ dấu hiệu chống đối nào. Bất kỳ ai bị bắt cùng bất cứ thứ gì khả nghi, bất cứ thứ gì sáng bóng và sắc nhọn hay có một nút bật-tắt, đều ngay lập tức bị chuyển tới tòa tháp kia – với những người không đồng ý gia nhập.

Kate giấu chiếc điện thoại dưới gối, nơi bạn cùng phòng của cô sẽ không thấy được khi bước ra từ phòng tắm. Kate cúi đầu xuống điện thoại, giấu nửa đầu sau gối và lắng nghe.

Một người phụ nữ trả lời, nói nhanh. “Mã truy cập?”

Kate mất một lúc mới xử lý được thông tin bà ta vừa nói.

“Tôi...”

“Mã truy cập.”

“Tôi không biết,” Kate nói khẽ, mắt liếc ra cửa.

“Xin giới thiệu danh tính,” người phụ nữ nói, giọng có nhuốm chút lo lắng hay có thể là nghi hoặc.

“Tôi... tôi làm việc cùng với Martin Grey.”

“Cô hãy bảo ông ấy nghe điện.”

Kate nghĩ một lúc. Sâu trong tâm trí, cô muốn lần lữa để thu thêm thông tin, nhưng làm cách nào bây giờ? Cô đã hết thời gian – và lựa chọn. Ngoài kể chuyện của mình và nhờ trợ giúp, cô làm gì còn lựa chọn nào khác?

Cửa phòng tắm vang lên lạch cạch.

Kate thả điện thoại xuống sau gối. Rồi nhớ ra phải bấm nút kết thúc.

Cô ngẩng lên nhìn người bạn cùng phòng đang ngó mình.

Kate cố tập trung vào quyển sổ cô đang cầm trên tay kia. “Sao thế?” cô nói, ra vẻ ngây thơ.

“Cô vừa nói chuyện với ai à?”

“Với tôi.” Kate giơ quyển sổ lên. “Như thế thì đánh vần tốt hơn. Tôi đánh vần tệ lắm.” Nói dối cũng tệ nốt, cô nghĩ.

Vẻ nghi ngờ vẫn toát ra trên gương mặt bạn cùng phòng của cô, nhưng cô ta trở về giường của mình và tiếp tục đọc sách.

Ba tiếng tiếp theo trôi qua trong im lặng. Kate nằm trên giường nghĩ ngợi, băn khoăn không hiểu phải làm thế nào để đưa được Martin ra ngoài. Bạn cùng phòng của cô cứ đọc sách, thỉnh thoảng lại cười phá lên.

Thông báo ăn sáng vang lên, bạn cùng phòng của cô bật dậy chạy ra cửa trong vài giây. Cô ta dừng lại. “Cô cũng đi chứ?”

“Đợi vãn người đã,” Kate đáp.

Ngay khi cánh cửa đóng lại, Kate liền bấm số gọi lại.

“Mã truy cập?”

“Lại là tôi đây. Tôi làm cùng Martin Grey.”

“Cô hãy bảo tiến sĩ Grey...”

“Tôi không thể. Chúng tôi đang bị tách ra. Chúng tôi vừa bị bọn Immari bắt.”

“Mã truy cập của cô là gì?”

“Nghe này, tôi không biết. Chúng tôi cần giúp đỡ. Ông ấy chẳng nói gì cho tôi cả. Tôi không biết gì hết, nhưng Martin sẽ chết trong vài giờ tới nếu chúng tôi không được trợ giúp.”

“Xin giới thiệu danh tính.”

Kate thở hắt ra. “Kate Warner.”

Điện thoại im bặt, Kate cứ ngỡ đường dây đã bị ngắt. Cô liếc nhìn màn hình điện thoại. Số giây vẫn đang tăng. “Alô?” Cô chờ một chút. “Alô?”

“Xin giữ máy.”

Hai tiếng bíp vang lên, rồi đến một giọng nam trẻ, dứt khoát và chuyên chú. “Bác sĩ Warner?”

“Vâng.”

“Tôi là Paul Brenner. Tôi đã làm việc cùng Martin được một thời gian rồi. Thật ra, tôi đã... Tôi đã xem tất cả các báo cáo của cô, bác sĩ Warner. Giờ cô đang ở đâu?”

“Marbella. Quận Phong Lan. Immari đã chiếm được nơi này và cả thành phố.”

“Chúng tôi biết.”

“Chúng tôi cần trợ giúp.”

“Tổng đài viên nói cô và tiến sĩ Grey đã bị tách nhau ra.”

“Phải.”

“Cô có đang cầm các ghi chép nghiên cứu của tiến sĩ Grey không?”

Kate nhìn chiếc ba lô. Câu hỏi này khiến cô lo lắng. “Tôi... có thể lấy được nó. Sao thế?”

“Chúng tôi tin ông ấy có vài nghiên cứu mà chúng tôi thực sự rất cần.”

“Chà, chúng tôi thực sự rất cần thoát khỏi chỗ chó chết này, thế nên ta thương lượng đi.”

“Chúng tôi không thể giúp...”

“Sao lại không? NATO thì sao? Các anh không phái được vài đặc công tới đây cứu chúng tôi hay sao?”

“NATO không còn tồn tại nữa. Nghe này, mọi chuyện đã phức tạp hơn...”

“Tôi biết thừa rồi.”

“Phong Lan không còn tác dụng với dịch bệnh nữa. Mọi người đang chết dần – ở mọi nơi. Tổng thống vừa qua đời vài giờ trước, phó tổng thống cũng ra đi ngay sau đó.”

“Ai đang điều hành chính phủ...”

“Chủ tịch Hạ viện nắm quyền tổng thống, nhưng ông ta mới bị ám sát. Ông ta bị nghi là kẻ theo phe Immari. Nghe đồn Hội đồng Tham mưu trưởng đã vào cuộc và Chủ tịch Hội đồng đang chuẩn bị cho chức tổng thống khẩn cấp. Ông ấy đang cân nhắc kế hoạch... Bác sĩ Warner, chúng tôi cần nghiên cứu đó.”

“Tại sao Phong Lan thất bại?”

“Một đợt đột biến khác. Nghe này, chúng tôi nghĩ Martin đang nghiên cứu gì đó, nhưng chúng tôi không biết đó là gì. Tôi cần nói chuyện với ông ấy.”

Kate lật cuốn sổ ra và bắt đầu đọc các trang. Cô không hiểu những gì mình vừa đọc.

“Bác sĩ Warner?”

“Tôi đây. Anh có thể đưa chúng tôi ra không?”

Một khoảng lặng dài. “Chúng tôi không thể đưa ai vào quận Phong Lan được, nhưng nếu cô có thể thoát ra... Tôi sẽ xem xem tôi có thể làm gì để sắp xếp phương tiện di chuyển. Nhưng…. nguồn tin của chúng tôi nói rằng kế hoạch của Immari là đưa hết người ra khỏi miền Nam Tây Ban Nha vào đêm nay, ít nhất là những người sống sót.”

Kate nhìn ra ngoài cửa kính. Mặt trời giờ đã gần lên cao. Hôm nay sẽ là một ngày dài đây.

“Tôi sẽ gọi lại. Hãy chuẩn bị sẵn sàng.”

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.