Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 609 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 88

❊ ❊ ❊

Khu hầm mộ thánh Phaolô

Rabat, Malta

David thấy có bàn tay nắm chặt vai và xoay anh lại. Căn phòng đá giờ đã tối và lặng im. Anh vẫn không thấy gì.

Từ từ, một thứ ánh sáng vàng bắt đầu lan khắp phòng.

Bóng người kia dường như đang dùng lòng bàn tay thắp sáng cả căn phòng. Người này đang giữ trong tay một thứ gì đó – một khối lập phương tí hon lấp lánh.

David nhìn chăm chăm vào gương mặt người đó. Janus. Anh ta đã dùng khối lập phương chắn cho đá không rơi xuống người David.

“Anh là tên chó nào thế?” David hỏi, giọng khàn đi.

“Ăn nói cẩn thận, anh Vale.”

“Thật đấy hả?”

Janus đứng yên, khẽ nói. “Tôi là một trong hai nhà khoa học đã đến đây từ rất lâu để nghiên cứu về tông họ người trên hành tinh này.”

David ho khan. “Một người Atlantis.”

“Loài mà các anh gọi là người Atlantis, đúng vậy.” David quan sát gương mặt Janus. Phải rồi, anh biết mà. Anh đã từng gặp Janus trước đây. Ở Nam Cực, vào mấy ngày trước, khi ở trong ống, David đã trông thấy chính gương mặt này nhìn chằm chằm vào anh từ cuối phòng. Rồi gương mặt biến mất. “Chính là anh – ở Nam Cực.”

“Đúng, dù không phải bằng xương bằng thịt. Người anh thấy ở Nam Cực là thế thân của tôi, một hiện thân điều khiển từ xa của tôi.”

David ngồi dậy. “Anh đã cứu tôi. Tại sao?”

“E là tôi phải đi rồi, anh Vale.”

“Đợi đã.” David đứng dậy và liếc nhìn khẩu súng trường, đắn đo xem có nên nhặt nó lên không. Không được. Janus đã vô hiệu hóa đám lính bằng khối lập phương. Anh ta cũng có thể làm như vậy với anh. Anh ta còn vừa cứu mạng anh – tính đến giờ là đã hai lần. “Phương thuốc mà anh gửi đến Continuity là giả, đúng không?”

“Nó là thật...”

“Nó có chữa được bệnh dịch không?”

“Nó chữa được mọi bệnh tật của nhân loại.”

David không thích giọng điệu đó, hay cái phong thái của Janus như đang ám chỉ: cuộc nói chuyện chấm dứt ở đây.

Janus tập trung vào khối lập phương trong tay. Anh ta đưa tay kia vào vầng sáng phát ra bên ngoài và bắt đầu ngọ nguậy mấy ngón tay. Trông như anh ta đang lập trình nó vậy.

David xem xét tình hình hiện tại. Ai đó đã cài bom dưới này rồi kích nổ; đây chắc chắn không phải là bom từ trên mặt đất. Hồi Thế chiến thứ hai, quân Đức và Ý đã thả vô vàn bom xuống những hầm mộ này, vậy mà chúng vẫn không sập. Là Shaw. Gã đã bịt kín khu hầm mộ. Và hẳn là gã đang giữ Kate. Gã đã giao cô cho Dorian chưa?

“Shaw đang giữ Kate,” David nói.

“Ừ, tôi cũng nghĩ vậy,” Janus đáp mà không buồn nhìn lên.

“Cô ấy có những ký ức của cộng sự anh.”

“Gì cơ?” Nỗi thảng thốt lan khắp khuôn mặt Janus – cảm xúc đầu tiên mà David thấy anh ta bộc lộ.

“Các ký ức bắt đầu ập đến vài ngày trước, thoạt đầu là trong mơ, sau đó thì ngay cả khi thức giấc, cô ấy cũng không thể dừng chúng lại.”

“Không thể nào.”

“Cô ấy nói rằng có một người thứ ba tham gia vào chuyến thám hiểm của hai người – một người lính. Cô ấy thông đồng với hắn để biến đổi hệ gene. Cô ấy nói tên hắn là Ares.”

Janus đứng đó, im lặng.

“Dorian có ký ức của Ares. Hắn đã bắt được Kate – đó là nhiệm vụ của Shaw. Tôi chắc chắn điều đó. Có vài lời đồn thổi trong căn cứ Immari ở Ceuta. Dorian đã mang một chiếc cặp ra khỏi công trình ở Nam Cực. Nó tạo ra một cánh cửa. Hắn sẽ mang Kate tới đó. Cô ấy đang gặp nguy.”

“Nếu điều anh nói là đúng, anh Vale, tất cả chúng ta đều đang gặp nguy. Nếu họ đến được cánh cổng, nếu cô ấy được mang đến cho Ares, từng người trên hành tinh này, và nhiều hơn thế nữa, có khả năng sẽ diệt vong.”

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.