Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 286 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 73

❊ ❊ ❊

Isla de Alborán

David chỉnh ống nhòm. Từ buồng lái trên thuyền, Isla de Alborán dần hiện rõ nét hơn. Bình minh soi rạng bờ đá nhỏ xíu nhô ra ngoài Địa Trung Hải. Nó còn nhỏ hơn cả một dãy nhà thường thấy trong đô thị. Ở đầu kia là một tòa nhà hai tầng đơn giản xây bằng đá và bê tông. Trông gần như một nhà tù thời Trung Cổ. Một ngọn hải đăng vươn lên từ trung tâm, lừng lững giữa tòa nhà đơn điệu.

Ở đầu còn lại của hòn đảo, một bãi đáp với ba chiếc trực thăng đang lặng lẽ chờ đợi.

Bến tàu nằm dưới chân một vách đá cao sáu mét, nơi giáp ranh giữa đảo đá và biển. David chỉnh cho con thuyền hướng về phía bến tàu.

“Chúng thường giữ đủ ba chiếc Eurocopter X3 một lúc à?”

Kamau lắc đầu. “Không. Thường chỉ có một thôi. Chúng đã nhận cứu viện. Có thể là từ hạm đội Immari chính hay lực lượng xâm lược ở miền Nam Tây Ban Nha.”

David cân nhắc tình hình. Mỗi chiếc trực thăng có thể chở mười hai người. Có thể có hơn bốn mươi tên lính vũ trang đang ở trong tòa nhà, chờ tấn công. Quá nhiều.

Anh đưa ra một sự thay đổi điên rồ cho kế hoạch của mình.

* * *

Kamau buộc thuyền vào bến và bắt đầu leo thang ra, nhảy xuống mặt vách đá.

Ở bến không có tên lính nào. Kamau dùng lại ở bậc thang trên cùng, quan sát khung cảnh toàn đá và cát trải dài trước mắt. Ở đây cũng không có lính, chỉ có bụi thổi mù mịt theo gió. Ngọn hải đăng nằm phía trước, cách gần năm mươi mét. Tòa tháp vạch nên một cái bóng đen thui trước mặt trời, như một con đường tăm tối dẫn đến chốn vô định.

Kamau bước ra khỏi bóng râm. Anh ta muốn chúng thấy mình không mang vũ khí – như vậy có thể giúp anh ta giữ được mạng. Anh ta xòe tay ra ở hai bên sườn.

Tiếp cận một cơ sở vũ trang mà không mang theo món vũ khí nào khiến anh ta cảm thấy bất an, nhưng chẳng còn lựa chọn nào khác.

Một tiếng súng nổ đoàng và bụi bay tứ tung từ dưới mặt đất cách anh ta một mét.

Kamau sững lại rồi giơ hai tay lên.

Trên mái tòa nhà, ba tên bắn tỉa lộ diện.

Bảy tên lính khác chạy ra vây quanh Kamau.

“Nói rõ danh tính!” một tên lính quát.

Kamau vẫn giơ tay, giọng bình tĩnh. “Tôi cho là các anh đã nhận được tin nhắn của tôi. Các anh cần trang bị vũ khí cho tôi và ta phải lên thuyền ngay. Họ đang theo dõi tôi.”

Tên lính lưỡng lự. “Trên thuyền có mấy người?”

“Hai lính, trang bị vũ khí tận răng và được đào tạo bài bản. Họ ở boong trên, đang chờ tôi quay lại. Ba nhà khoa học ở boong dưới, bị nhốt trong ba cabin riêng. Không có vũ khí. Nhà khoa học nữ chính là gói hàng. Chúng ta không được làm hại tới cô ta.”

Tên lính Immari nói vào điện đàm và ba tên lính nữa từ tòa nhà bước ra, nhập hội cùng bảy tên đang đứng xung quanh Kamau.

“Các anh phải cho tôi vũ khí...”

“Im đi. Đứng yên đây,” tên lính nói. “Chúng tôi sẽ xử lý anh sau.” Y ra hiệu cho đám còn lại theo sau mình. Y cùng bảy tên bắt đầu tiến lên, bỏ lại hai tên cạnh Kamau. Giờ chỉ còn hai tên lính trên mái: một tên bắn tỉa hẳn đã nhập hội cùng toán lính phục kích kia.

Kamau đứng một chỗ, tay vẫn hơi giơ lên, quan sát đám lính bước tới cuối bờ đá, lên thang rồi nhảy xuống bến tàu bên dưới.

Anh ta chăm chú nhìn con thuyền.

Năm giây, mười giây, mười lăm giây, hai mươi...

Một tiếng nổ lớn phát ra từ bến tàu, lửa bùng lên tận vách đá. Vụ nổ khiến Kamau cùng hai tên lính đứng cạnh anh ta ngã xuống đất. Anh ta lăn người sang đấm bất tỉnh tên gần nhất. Tên còn lại giờ đã nhổm dậy quỳ gối, Kamau liền lao tới. Gã cố vung tay đấm, nhưng Kamau đã lôi được gã lại. Anh ta nện thẳng đầu gã xuống đất và cảm nhận cơ thể gã mềm oặt đi.

Vẫn chưa ngẩng đầu lên, anh ta lấy quả lựu đạn bên hông tên lính và ném nó lên mái tòa nhà, hy vọng sẽ diệt được hai tên bắn tỉa trước khi chúng về lại vị trí. Anh ta lấy một quả lựu đạn nữa rồi lại quăng lên mái – sợ ban nãy mình ném trượt. Hai tiếng nổ vang lên ngay khi Kamau ném quả lựu đạn thứ ba qua ô cửa sổ kính mỏng ở tầng một.

Anh ta với lấy khẩu súng trường tự động của tên lính rồi vụt chạy về phía tòa nhà. Anh ta phải tới đó, núp bên cạnh cửa sổ. Nếu lựu đạn nổ trước lúc đó, các mảnh kính vỡ và gạch đá sẽ bắn ra xé xác anh.

* * *

David guồng chân đạp nhanh hơn. Hai cái chân vịt giúp anh lướt qua dòng nước và anh không thể rời mắt khỏi rặng san hô trải dài quanh Isla de Alborán. Nếu ở vào một hoàn cảnh khác, anh có thể lặn ở đây suốt nhiều ngày liền để ngắm nhìn tất cả. Nhưng giờ anh phải nhanh lên. Anh đẩy mình lên trước. Anh cố hình thành một sơ đồ trong đầu, cố ước lượng xem mình đã đi được bao xa. Nếu đến tòa nhà tiền đồn quá sớm, mấy tên bắn tỉa trên mái có thể dễ dàng bắn gục anh.

Cuối cùng, anh quyết định trồi lên mặt nước. Anh nhanh chóng cởi bình dưỡng khí và dụng cụ lặn ra. Anh không mang vũ khí, trừ một con dao.

Anh bước lên mặt vách đá và đứng chờ. Anh muốn nhìn xem mình đã tới gần ba chiếc trực thăng chưa, nhưng lại không dám đánh liều.

Anh đợi.

Các tiếng nổ vang vọng. David lập tức hành động. Anh leo lên bờ đá phẳng phủ đầy bụi và chạy hết tốc lực về phía đám trực thăng. Chúng còn cách anh ít nhất năm mươi mét.

* * *

Kate nắm chắc lại khẩu súng. Cô cảm thấy lúng túng khi phải cầm súng. Chiếc xuồng cứu hộ nhỏ xíu dập dềnh dữ dội trên biển.

“Không biết nói thế này có giúp được gì không, nhưng tôi xin lỗi mọi người về chuyện này.”

“Tôi hiểu mà,” tiến sĩ Janus nói.

“Tôi cũng thế,” tiến sĩ Chang tán thành. “Đây thực sự là cách duy nhất.”

Shaw lầm bầm trong miệng. Kate chỉ nghe ra mấy từ chửi thề, nhưng cô nghĩ có khi không nghe được anh ta nói gì lại tốt hơn.

Đằng xa, một vụ nổ khiến cả hòn đảo nhỏ rung chuyển. Kate nhìn các mảnh vỡ của chiếc du thuyền bốn mươi mét rơi ào ào xuống Địa Trung Hải.

Cô ngạc nhiên khi nhận ra mình cảm thấy luyến tiếc trong lúc nhìn con thuyền nổ tung. Bất chấp nỗi căng thẳng và lo lắng trong suốt cuộc hành trình trên thuyền, cô vẫn rất trân quý khoảng thời gian với David ở boong dưới. Cô bâng khuâng tự hỏi điều gì đang chờ đợi mình trong tương lai.

* * *

David chạy gần đến chỗ ba chiếc trực thăng thì thấy Kamau xuất hiện trên mái nhà.

David dừng khựng lại, quay sang phía tòa nhà và chờ đợi. Kamau đặt khẩu súng bắn tỉa lên vai, chĩa vào David và đám trực thăng, rồi khua súng từ trái sang phải vài lần. Anh ta thả lỏng tay trên cây súng và ra hiệu cho David: toàn bộ khu vực đã an toàn.

David cảm thấy bất ngờ. Anh tưởng sẽ có ít nhất một tên lính đứng canh ba chiếc trực thăng. Sloane sẽ không để trực thăng của mình trống trải không ai bảo vệ như vậy. Hắn không có ở đây – giờ David chắc chắn điều đó.

Chỉ huy căn cứ đã dồn toàn quân lên chiếc thuyền. Hoặc...

David tới chiếc trực thăng đầu tiên rồi liếc nhanh vào trong, sau đó chạy vụt qua hai chiếc còn lại. Tất cả đều không có người. Kamau đã đúng: ở đây không có ai.

Tại sao? Chúng đã đặt bẫy trên đám trực thăng sao? David cần tìm xem chiếc nào đang có nhiều nhiên liệu nhất. Anh tới cửa chiếc trực thăng gần nhất rồi ngó vào. Không có dây bẫy. Anh cầm tay nắm cửa rồi bắt đầu xoay.

* * *

Kamau chạy khắp tòa nhà tìm bình nhiên liệu dự phòng. Anh ta thấy mấy bình trong kho ở tầng một. Anh ta chộp lấy hai bình rồi chạy ra ngoài. David đang chờ anh ta.

“Có dấu hiệu gì của Sloane không?” Kamau lắc đầu.

“Đây chắc là đội tiên phong – để thử xem súng điện từ có bắn gục được chúng không. Sloane sẽ không bao giờ liều mình đặt tính mạng bản thân vào nguy hiểm. Chúng ta phải nhanh lên, hắn chắc không còn cách xa đây đâu.” David cân nhắc gì đó. “Cậu có thấy thuốc nổ trong đó không?”

“Có.”

“Mang ra đây đi. Cho Sloane chút bất ngờ.”

* * *

Năm phút sau, David ngồi trong trực thăng, bình tĩnh nhìn Isla de Alborán trôi đi. Cảnh vật chuyển sang vùng biển trống trải, Kamau đang chỉnh hướng trực thăng. Chiếc xuồng cứu hộ chở Kate và ba người còn lại đã trôi đi một chút, nhưng họ vẫn dễ dàng tìm thấy nó.

Tất cả theo sát quy trình David đã vạch ra trên thuyền: Kate cùng túi súng và các thiết bị máy tính lên trước, sau đó là Janus, Chang, rồi tới Shaw – theo đúng thứ tự.

Khi mọi người đã lên trực thăng, Kamau nói qua điện đàm ở mũ của David. “Tới đâu?”

Thực tế là David không biết. Nhưng... họ không thể tiến về phía Bắc tới Tây Ban Nha, hay phía Nam đến Maroc, cũng như phía Tây ra Đại Tây Dương. “Hướng Đông. Bay thấp thôi.”

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.