Quận Phố Cổ
Marbella, Tây Ban Nha
Kate không thể rời mắt khỏi đám lính Immari đằng sau. Cô tưởng chúng sẽ tức tốc chạy qua phố đi bộ để bắt cô, Martin và hai đứa bé, nhưng không. Chúng chỉ lảng vảng trên đường và trong các hẻm dẫn ra quảng trường, diễu qua diễu lại trước những chiếc xe tải khổng lồ, vài tên hút thuốc, những tên còn lại nói chuyện qua bộ đàm, tất cả đều cầm súng trường tự động, chờ đợi gì đó Kate không biết.
Cô quay sang Martin. “Chúng đang làm gì...”
“Đây là khu đổ quân. Chúng đang chờ người ta tới. Đi nào.” Ông đi vào con phố hẹp, chạy thẳng đến đoàn người tiến bước.
Kate lưỡng lự, sau đó chạy ra nép sau ông. Đoàn người cách họ trăm mét đang nhanh chóng tiến lại gần.
Martin thử mở cánh cửa gần nhất – của một cửa hàng tầng trệt – nhưng nó đã bị khóa.
Kate chạy băng phố và thử cánh cửa dẫn vào một tiệm cà phê. Nó không nhúc nhích. Cô kéo hai thằng bé vào gần mình. Đám đông chỉ còn cách năm mươi mét. Cô thử cánh cửa ngôi nhà bên cạnh. Cũng khóa. Đoàn người sẽ tới giẫm đạp lên Kate và bọn trẻ trong vài giây nữa thôi. Có lẽ cô có thể để hai thằng bé lên trước, đẩy chúng về phía cửa và chắn cho chúng. Cô kéo hai đứa lên trước mặt và chờ đợi.
Cô nghe tiếng Martin chạy tới từ đằng sau. Ông đang thủ thế bảo vệ cô, giống cách cô đang che chắn cho lũ trẻ.
Đám đông còn cách gần ba chục mét nữa. Vài người đã tách đoàn. Họ nhào tới với ánh mắt quyết tâm, lạnh lẽo. Khi những người đầu tiên chạy băng qua, họ không thèm liếc nhìn Kate, Martin và hai thằng bé.
Trên cửa sổ tầng hai, ai đó kéo một tấm rèm trắng mỏng lại. Một khuôn mặt lấp đầy cửa sổ, một người phụ nữ trạc tuổi Kate, tóc đen, làn da màu ô liu. Cô ta nhìn xuống và chạm mắt Kate. Một khắc trôi qua, vẻ mặt người phụ nữ kia chuyển từ cảnh giác sang… lo lắng? Kate mở miệng định gọi, nhưng cô ta đã biến mất.
Kate đẩy hai thằng bé vào ngưỡng cửa. “Hai đứa đứng yên nhé. Quan trọng đấy.”
Martin quay ra sau nhìn đám đông đang tiến tới.
Thế rồi cánh cửa trước mặt họ kêu lạch cạch và mở tung, khiến Kate, Martin và hai đứa bé đổ nhào xuống sàn. Một người đàn ông kéo họ dậy trong lúc người phụ nữ từ cửa sổ tầng hai đóng sầm cửa lại. Tiếng ầm ầm của đám đông len lỏi vào qua khe cửa chính và các cửa sổ.
Hai người kia dẫn họ vào sâu bên trong, ra khỏi hành lang và vào một phòng khách có lò sưởi lớn nhưng chẳng thấy cửa sổ đâu. Nến thắp sáng khoảng không đáng sợ, Kate cố lắm mới thích nghi được.
Martin bắt đầu nói liến thoắng bằng tiếng Tây Ban Nha. Kate kiểm tra hai thằng bé, nhưng chúng xoay người cự lại cô. Chúng đã chịu đựng đủ rồi. Cả hai đứa đều tức tối, mệt lả và bối rối. Cô định làm gì? Chúng không chịu nổi nữa. Chúng tôi nấp ở đây có được không? Đó là lời Martin: chạy hay nấp.
Cô mở khóa ba lô trên lưng Martin, lấy ra hai quyển sổ và hai cây bút chì, rồi đưa cho Adi và Surya, hai đứa tóm lấy và ù chạy vào góc. Chúng cần thứ gì đó bình thường, thứ gì đó chúng biết, dù chỉ trong giây lát, để bình tĩnh lại.
Martin đang dùng tay chỉ trỏ, khiến Kate không thể mở ba lô ra được. Ông cứ lặp đi lặp lại một từ: túnel. Hai người kia nhìn nhau phân vân, rồi gật đầu và cho Martin câu trả lời ông muốn, có vẻ là vậy. Ông quay lại nhìn Kate. “Chúng ta phải để hai thằng bé lại.”
“Tuyệt đối không...”
Ông kéo cô qua một bên, về phía lò sưởi, rồi thấp giọng nói. “Họ đã mất con trai vì dịch bệnh. Họ sẽ nhận nuôi hai thằng bé. Nếu bọn Immari làm giống như quy trình thanh trừng trước, những gia đình có con nhỏ sẽ được tha – nếu họ chịu gia nhập. Chỉ thanh thiếu niên và người lớn không có con mới bị bắt nhập ngũ thôi.”
Kate nhìn quanh, tâm trí cô tìm kiếm một lý do để bác lại. Trên bệ lò sưởi, cô thấy một tấm ảnh chụp cặp đôi kia đứng trên bờ biển, tay đặt trên vai hai thằng bé đang cười, trạc tuổi Adi và Surya. Màu tóc và tông da của chúng cũng tương tự nhau.
Cô hết nhìn cặp vợ chồng lại tới hai thằng bé, giờ đang cúi gằm xuống cuốn sổ, im lặng ngồi vẽ trong góc, cạnh một chồng nến. Cô nheo mắt cố suy nghĩ. “Hai đứa đâu biết nói tiếng Tây Ban Nha...”
“Kate, chúng có nói bao giờ đâu. Hai người này sẽ chăm sóc chúng hết sức có thể. Đây là nước cờ duy nhất của chúng ta. Nghĩ mà xem: ta sẽ cứu được bốn mạng người ở đây đấy.” Ông chỉ về phía hai người lớn. “Nếu bắt được hai thằng bé cùng ba hoặc con, bọn chúng sẽ ngay lập tức nhận ra hai đứa trẻ là ai. Chúng ta sẽ khiến hai đứa gặp nhiều nguy hiểm hơn đấy. Chúng ta phải làm như vậy. Ta sẽ quay lại tìm chúng. Hơn nữa, ta đâu thể đưa chúng đến nơi ta sắp đến. Làm vậy sẽ... căng thẳng hơn nữa.”
“Chúng ta sẽ đi đâu...”
Nhưng Martin không để cô nói hết. Ông nhanh chóng mở lời với cặp vợ chồng đang dợm bước ra khỏi phòng khách. Kate không đi theo họ. Cô tới chỗ bọn trẻ ở góc phòng và ôm chúng. Chúng chống trả, với lấy hai quyển sổ, nhưng một lúc sau lại dịu xuống. Cô hôn lên đỉnh đầu hai đứa rồi thả chúng ra.
Ngoài phòng khách, cặp đôi dẫn Martin và Kate đi dọc theo hành lang hẹp tới một thư phòng bừa bộn với chiếc bàn lớn bằng gỗ sồi và các tủ sách cao kịch trần. Người đàn ông tiến tới một tủ sách nằm dọc bức tường phía xa và bắt đầu ném vài cuốn sách nặng trịch xuống sàn. Người phụ nữ làm theo, chẳng mấy chốc các ngăn kệ sách đã trống trơn. Người đàn ông trụ chân và kéo tủ sách ra khỏi bức tường. Anh ta ấn một cái nút trên tủ sách bên cạnh, bức tường đánh tách một cái và khẽ lùi ra sau. Anh ta đẩy cho một phần tường mở tung, lộ ra một đường hầm đá bẩn thỉu, tối tăm.