Đêm qua nằm mộng thấy Tiêu San. Nàng nắm tay tôi, nói: "Anh làm sao ra nông nỗi này?". Tôi an ủi nàng: "Tôi không hề gì đâu mà!" Nàng khóc. Trong lòng tôi buồn lắm, rồi tỉnh dậy.
Trong phòng, ánh đèn mờ mờ. Đêm nào trước khi đi ngủ, con trai tôi hay là anh con rể vào trực, cũng để một ngọn đèn bật sáng dưới chân giường. Ban đêm, vẫn không yên tĩnh, gần đó có một công trường người ta làm việc suốt đêm. Hình như họ đang trộn xi măng. Ngoài ra tôi còn nghe thấy tiếng ve kêu. Tháng chín rồi, làm gì có ve nữa? Thì ra là tai tôi ù ù!
Đêm ấy cậu con tôi trực. Nó nằm yên trên chiếc giường vải bố kê sát tường. Một hồi lâu, nó mới trở mình.
Tôi tỉnh dậy, lắng nghe tiếng Tiêu San khóc. Tai tôi ù ù ghê quá. Rồi tôi gọi nhỏ tên nàng: "Uẩn Trân". Tôi nhắm mắt lại. Gian phòng biến đổi hẳn.
Trong phòng ngủ của chúng tôi ở tầng dưới, nàng nằm trên chiếc giường riêng đặt cạnh tôi. Nàng nói khe khẽ: "Anh có điều gì oan khuất, anh đừng giấu em. Không thể cứ để bụng mãi như thế!". Trong phòng bệnh viện Trung Sơn, tôi đứng cạnh giường, nàng nhìn tôi, mắt đẫm lệ, nói: "Em không muốn xa anh. Không có em, ai săn sóc cho anh?".
Cũng ở bệnh viện Trung Sơn, trong nhà xác, một tấm vải trắng bọc một hình người, nằm trên băng ca, tôi cúi xuống vỗ vỗ, khóc gọi không thành tiếng: "Em Uẩn Trân, anh ở đây, anh ở đây...".
Tôi lấy chăn phủ lên mặt nàng. Tôi thật muốn kêu to lên hai tiếng. Tôi sắp nghẹt thở. "Tôi tìm nàng ở đâu?". Tôi tự hỏi tôi liên tiếp. Tôi lại trở về phòng bệnh viện Hoa Đông. Tai vẫn ù ù như trước. Đã quen rồi.
Nàng xa tôi đã mười hai năm. Mười hai năm đêm đêm ngày ngày dài dằng dặc. Mỗi lần tôi về đến nhà, bước vào cổng, đã thấy hiện lên một khuôn mặt tươi cười, một tiếng nói thân quen đón tôi. Nhưng vào đến sân chỉ thấy mấy cây xanh không hoa, cây cao, cây thấp. Bước lên thềm, tôi nhìn bốn xung quanh. Tình cảnh nàng đi ra khỏi nhà lần cuối cùng còn rõ rành rành trước mắt. Nàng ăn mặc chỉnh tề, hơi vội vàng, vẻ thương cảm, lại tựa hồ chứa chan hy vọng, ra đến cổng còn ngoảnh lại nhìn... Phảng phất hình như xe mới đi khỏi, cánh cửa lớn vừa khép lại. Không phải! Nàng không đi ra qua cái cửa hai cánh sơn xanh. Trước kia, chuông ở cửa cũng không kêu vui tai như bây giờ. Mười hai năm trước, đã làm gì có cô bé[1] mang cặp sách mở cửa đi vào sân. Tại làm sao khuôn mặt nàng lại không hiện lên ở chỗ ấy?
Tại làm sao lại không cho nàng được trông thấy bé Đoan Đoan nhanh nhẹn dễ thương thế kia?
Tôi phảng phất như đang đứng trên thềm chờ xe đi đến gần, chở một người trở về. Chờ lâu lắm. Mười hai năm rồi. Thậm chí trong giấc mộng, tôi cũng không nghe thấy tiếng cười ròn tan của nàng. Tôi chỉ nhớ được tình cảnh mấy đứa con bưng cái hộp đựng nắm tro nàng về nhà. Cái hộp đựng tro ấy, lúc đầu đặt trên cái tủ năm ngăn trước giường trong phòng ngủ của tôi. Về sau, khi "Văn cách" sụp đổ, phòng ngủ của nàng trên gác bị niêm phong suốt mười năm được mở ra, tôi lại lên tầng hai cùng với cái hộp tro. Nàng vẫn cạnh tôi. Trải qua không biết bao nhiêu đêm dài tôi không thể dứt ra khỏi những giấc mộng triền miên ấy. vẫn là đôi mắt ướt đầm, vẫn là vẻ mặt buồn rười rượi, da trán nhăn nheo, vẫn là những lời dặn dò đinh ninh lo lắng. Hình như tôi có bao nhiêu điều uẩn khúc trong lòng phải giấu nàng. Hình như tôi bị rơi vào một hố bùn nhão nhoẹt không thể nào thoát ra được. Hình như tôi bị đánh ngã nằm dưới đất để người ta giẫm đạp... Đêm nào cũng vậy, tôi đều nghe tiếng nàng kêu khe khẽ, tiếng nàng khóc tỉ tê, từ cái hộp đựng tro ấy đưa ra.
Tại làm sao mà ngày nay, tôi vẫn nằm mộng thấy như thế? Tại làm sao đến bây giờ, tôi vẫn không thể nào cởi bỏ được những sợi dây xiềng xích tinh thần ấy được?... Bi thương nào có ích gì, tôi cần phải chấm dứt tất cả những cảnh mộng ấy. Tôi phải phấn chấn lên, cho dù là lần cuối cùng. Cái hộp đựng tro ấy còn để trong nhà tôi, vẻ mặt thân thương kia vẫn in rõ nét trong tâm khảm tôi. Nàng không thể rời xa tôi, và cũng chưa từng rời xa tôi. Làm con "quỷ bò" mười năm, tôi không hề cảm thấy cô đơn. Tôi còn đủ dũng khí tiến bước đến cái đích cuối cùng của tôi: “ấy là cái chết". Di vật của tôi sẽ xin hiến dâng cho quốc gia. Nắm tro của tôi sẽ trộn lẫn với nắm tro của nàng rồi rắc lên các khóm hoa trong vườn làm phân bón.
... Chuông đồng hồ reo. Nghe tiếng chuông, tôi mệt mỏi giương to mắt. Phải dậy. Cái đồng hồ chuông để trên tủ con cạnh giường, tôi mang từ nhà vào. Tôi làm việc, nghỉ ngơi theo thời tiết mùa đông. Sáu giờ rưỡi dậy. Con giúp tôi mặc áo quần, đỡ tôi xuống giường. Nó không biết đêm qua tôi vừa nằm mộng thấy gì, thức tỉnh bao nhiêu lần!
21 tháng Giêng năm 1984
[1] Cháu ngoại