Cuộc Sống Tự Chôn Vùi

Lượt đọc: 216 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 13

❊ ❊ ❊

Đã được vài tuần kể từ khi tôi nhận được cuộc gọi từ văn phòng luật sư công thông báo rằng những tài liệu còn lại của Carl đã sẵn sàng để đưa cho tôi. Tôi cảm thấy thật tồi tệ vì điều đó. Tôi thấy tệ vì tôi còn chưa hề tạt qua để lấy nó. Nếu như Virgil Gray không gợi ý rằng sẽ gặp tôi trong thị trấn, thì chiếc hộp đó có lẽ vẫn ở lại văn phòng luật sư công. Tiểu luận mà tôi đang làm tốn thời gian đến nỗi tôi còn không có đủ thì giờ để đọc tất cả những tài liệu chất cao ngất đến đầu gối mình. Nhưng khi tôi gọi Virgil, ông ta lại gợi ý rằng chúng tôi sẽ gặp nhau tại một khoảng sân nhỏ bên ngoài cơ quan chính phủ trong trung tâm thành phố Minneapolis.

Và đó là nơi tôi tìm thấy ông ta, đang ngồi trên một chiếc ghế đá trong một góc công viên, chiếc ba toong nằm tựa vào phía bên chân còn lành lặn của ông ta. Ông ta thấy tôi khi tôi đang đi qua quảng trường nhưng không vẫy tay gọi hay tỏ ra là nhận ra tôi.

“Ông Gray.” Tôi vẫy tay; ông ta gật đầu với một sự nhiệt tình có thể ví như cái gật đầu mà bạn đang thể hiện rằng mình đã sẵn sàng với một miếng bông cải xanh còn thừa lại trên đĩa. “Cháu rất lấy làm biết ơn vì ông đã đến gặp cháu.”

“Vì sao cậu lại muốn chọn câu chuyện này để viết?” Virgil hỏi thẳng thừng. Ông ta không hề nhìn vào tôi khi nói chuyện, đôi mắt ông ta tập trung vào đài phun nước nằm chính giữa khoảnh sân nhỏ.

“Xin lỗi, sao cơ ạ?” Tôi hỏi.

“Tại sao cậu lại viết câu chuyện của ông ấy? Nó có lợi ích gì cho cậu?”

Tôi ngồi vào chiếc ghế bên cạnh Gray. “Cháu đã nói với ông rằng đó là một bài tiểu luận tiếng Anh.”

“Đúng, nhưng tại sao lại là ông ấy? Vì sao lại là Carl? Cậu có thể viết về bất cứ ai mà. Thật là quái quỷ, cậu có thể bịa ra một câu chuyện tùy thích. Giáo viên của cậu đâu có biết đấy là đâu đâu?”

“Vì sao lại không phải là Carl?” Tôi hỏi lại. “ Ông ấy có một câu chuyện rất hấp dẫn.”

“Cậu đang chỉ lợi dụng ông ấy mà thôi,” Virgil nói. “Carl là người đáng thương nhất, ông ấy bị đối xử không công bằng hơn bất cứ người nào trên thế giới này. Ta không nghĩ việc này là đúng, cậu đang làm cái quái gì vậy!”

“Ồ, nếu ông ấy bị đối xử không công bằng như ông đã nói, thì chẳng phải là sẽ rất tốt nếu có một ai đó viết về câu chuyện của ông ấy hay sao?”

“Thế nên cậu đang làm gì vậy?” Ông ta nói, những lời lẽ của ông ta nhỏ giọt đầy sự mỉa mai. “Đó là câu chuyện mà cậu sẽ kể sao? Cậu đang viết về việc Carl đã bị đối xử không công bằng như thế nào ư, và rằng ông ấy đã bị kết án cái tội mà ông ấy không công nhận ư?”

“Cháu vẫn chưa viết gì về câu chuyện đó cả. Nhưng cháu vẫn cố để mường tượng ra nội dung câu chuyện mà cháu sẽ viết. Đó là lý do tại sao cháu lại đến gặp ông. Ông đã nói rằng ông ấy vô tội.”

“Ông ấy vô tội.”

“Ồ, từ trước cho đến nay, ông là người duy nhất nói điều đó. Ban bồi thẩm, các công tố viên, cái khỉ gió gì đi nữa, cháu nghĩ kể cả luật sư của ông ấy, đều nghĩ rằng ông ấy có tội.”

“Điều đó chẳng nói lên được sự thật.”

“Ông đã không đứng lên bảo vệ Carl trong phiên xét xử của ông ấy. Ông đã không đứng lên làm chứng.” “Họ không để cho ta làm chứng. Ta muốn làm chứng, nhưng họ đã không cho phép ta làm vậy.”

“Ai đã không để cho ông đứng ra làm chứng?” Virgil nhìn lên bầu trời xám xịt như màu tro của lò sưởi. Những cây cối xung quanh khoảnh sân nhỏ đã khoác lên mình bộ đồ hình xương cong queo của mùa đông, và những cơn gió lạnh càn quét qua những viên sỏi trải đường rồi thổi bung lên sau gáy tôi. “Luật sư của ông ấy,” Virgil nói, “Họ không muốn tôi nói với bồi thẩm đoàn về ông ấy. Họ nói với tôi rằng nếu tôi làm chứng, thì đó sẽ phải là một bằng chứng thuyết phục. Tôi nói thẳng vào mặt họ rằng tôi là một bằng chứng thuyết phục. Họ cần phải biết Carl thực sự là người như thế nào, không phải là những lời nói dối trá mà các công tố viên đang bới móc. Họ nói nếu tôi nói về tính cách của Carl, các công tố viên cũng có thể nói về bản chất của ông ấy, về việc ông ấy đã nốc rượu mỗi ngày như thế nào, và đã không thể giữ được công việc của mình, và tất cả những điều đó thật ngu ngốc.”

“Vậy thì, ông sẽ nói gì nếu ông là nhân chứng?” Virgil quay lại, nhìn vào mắt tôi, và nhìn tôi từ đầu đến chân thêm một lần nữa, sự lạnh lùng trong đôi mắt màu xám của ông ta phản chiếu những đám mây đang tụ lại với nhau trên bầu trời. “Tôi đã gặp Carl Iverson ở Việt Nam vào năm 1967. Chúng tôi đều là những lính trẻ vừa rời khỏi trại huấn luyện lính thuỷ mới tuyển. Chúng tôi đã cùng nhau băng qua rừng - làm nhiều việc, nhìn thấy nhiều thứ mà chúng tôi không thể giải thích được với những con người chưa từng có mặt tại đó.”

“Và sau chuyến đi đó, ông đã biết về ông ấy rõ tới mức có thể khẳng định rằng ông ấy không giết Crystal Hagen ư? Liệu ông ấy có phải là một trong những người theo chủ nghĩa hòa bình không?”

Virgil thu hẹp cái nhìn của mình lại như thể ông ta đã sẵn sàng để đấm vào mặt tôi một đòn chí mạng. “Không,” ông ta nói. “Carl Iverson không phải là người theo chủ nghĩa hòa bình.”

“Tức là ông ấy đã giết người ở Việt Nam?”

“Đúng vậy, ông ấy đã giết người. Mà còn là rất nhiều người.”

“Cháu có thể hiểu tại sao luật sư bào chữa không muốn ông đứng ra làm nhân chứng.”

“Đó là chiến tranh. Cậu sẽ giết người khi xảy ra chiến tranh.”

“Cháu vẫn không hiểu là làm cách nào mà việc nói với tòa về việc Carl đã giết người trong chiến tranh lại có thể bảo vệ cho ông ấy. Cháu sẽ nghĩ rằng nếu cháu đang có mặt trong một cuộc chiến và buộc phải giết người - theo những gì mà ông vừa nói… rất nhiều người - thì việc giết chóc đó có thể dễ dàng hơn đối với cháu.”

“Có rất nhiều thứ mà cậu không hiểu được.”

“Vậy thì hãy làm cho cháu hiểu đi,” tôi nói, và trở nên bực bội. “Đó là lý do vì sao cháu lại ở đây.”

Virgil nghĩ ngợi một lát rồi cúi xuống, dùng hai tay kéo ống quần kaki bên phía chân bị mất lên đến gần đầu gối, để lộ ra chiếc chân giả bằng kim loại sáng bóng mà tôi đã có lần nhìn thấy từ ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Chiếc chân giả kéo dài từ phần giữa đùi nối với xương bánh chè bằng nhựa trắng bao phủ một khớp nối hình lò xo, to bằng một bàn tay. Virgil vỗ vỗ vào bên cẳng chân kim loại của mình và nói. “Thấy không?” Ông ta hỏi. “Đây là những gì mà Carl đã làm.”.

“Carl là lý do tại sao ông lại bị mất một bên chân ư?” “Không.” Ông ta mỉm cười. “Carl là lý do tại sao tôi lại có thể ở đây để kể cho cậu về chiếc chân bị cụt này. Carl là lý do tại sao tôi vẫn còn tồn tại cho đến ngày hôm nay.” Virgil tuột ống quần xuống, nhoài người về phía trước, chống hai khuỷu tay lên đùi. “Đó là vào tháng 5 năm 1968. Chúng tôi đang đóng quân tại một căn cứ hỏa lực nhỏ trên một sườn núi phía tây bắc thung lũng Quế Sơn. Bọn tôi nhận được lệnh đánh úp một khu làng, một khu làng nào đó không tên với những túp lều. Theo thông tin tình báo thì đã phát hiện được Việt cộng đang hoạt động trong khu vực này, vì thế cấp trên cử trung đội của chúng tôi xuống địa bàn để kiểm tra. Tôi đang đi bộ cùng với ông bạn này…”

Một nụ cười hoài cổ thoáng qua trên khuôn mặt Virgil. “Tater Davis. Một người đồng đội bị câm thường theo tôi mọi lúc mọi nơi như một con chó săn.” Virgil ngưng lại một lúc, hồi tưởng lại quá khứ trước khi tiếp tục. “Vì thế trong khi tôi và Tater đang đi trinh sát…”

“Trinh sát ư?” Tôi hỏi. “Có phải giống như việc đi thăm dò địa điểm trước không?”

“Phải. Họ sắp xếp một hoặc hai người tiên phong đi phía trước. Đó là trinh sát. Và đó là một kế hoạch chết tiệt. Nếu mọi thứ chuyển biến xấu, quân đội sẽ chỉ mất đi hai binh sĩ chứ không phải là toàn bộ trung đội.”

Tôi nhìn vào chân Virgil. “Cháu nghĩ mọi chuyện đã đi theo chiều hướng xấu phải không?”

“Đúng vậy,” ông ta trả lời. “Chúng ta đi qua một sườn dốc nhỏ, nơi con đường mòn cắt qua gò đá. Từ phía sườn dốc, cây cối mọc thưa hơn, đủ để có thể nhìn thấy ngôi làng phía trước. Tater tiến nhanh hơn khi anh ta nhìn thấy ngôi làng, nhưng có cái gì đó không ổn. Tôi không thể nói là tôi đã nhìn thấy bất cứ cái gì đặc biệt, có thể đó là một ảo giác, hoặc có lẽ trong tiềm thức, tôi đã nhìn thấy cái gì đó, nhưng bất kể nó là cái gì đi chăng nữa, tôi biết có điều gì đó không ổn. Tôi ra hiệu cho trung đội giữ nguyên vị trí. Tater nhìn tôi và lên súng sẵn sàng.

Tôi một mình bước về phía trước, có lẽ là hai, ba mươi bước. Tôi đã định dừng lại để báo hiệu “không có chướng ngại phía trước” ngay khi từ phía rừng nổ ra tiếng súng. Có một điều gì đó, tôi đã kể với cậu. Phía trước tôi, đằng sau tôi, bên cạnh tôi, chết tiệt, khu rừng đột nhiên sáng lên với những tia đạn bắn ra từ khắp mọi nơi.“

“Viên đạn đầu tiên tôi phải gánh chịu đã làm vỡ xương bả vai của tôi. Vào cùng lúc đó, hai viên đạn khác bắn thẳng vào chân tôi. Một viên làm vỡ tan đầu gối, và viên kia trúng vào xương đùi. Tôi bỏ chạy mà không kịp bắn một phát đạn nào. Tôi nghe thấy một binh sĩ ra lệnh, cái tên thối tha đó tên là Gibbs, yêu cầu cả trung đội quay trở lại trên gò đá để vào vị trí phòng thủ. Tôi mở mắt ra chứng kiến những người đồng đội của mình chạy vụt qua, bỏ tôi lại phía sau, họ chạy tán loạn, nấp sau những khe đá và bụi rậm. Tater đang chạy với tất cả sức lực của mình để trở lại với trung đội. Và khi đó, tôi nhìn thấy Carl đang chạy về phía tôi.”

Virgil ngừng lại trong khi ông ta hồi tưởng lại những hình ảnh trong quá khứ dội lại qua những giọt nước mắt đã đong đầy hai bên mắt. Ông ta thò tay vào túi, lấy ra một chiếc khăn tay, và chấm nó vào hai bên khóe mắt với đôi bàn tay run rẩy.

Tôi quay mặt đi để Virgil có chút riêng tư. Mọi người trong bộ vest phẳng phiu lướt qua trước mắt chúng tôi, ra vào tòa nhà trung tâm chính phủ, chẳng hề để ý đến một người đàn ông bị cụt chân đang ngồi kế bên tôi. Tôi kiên nhẫn chờ đợi để ông ta có thể tự kiềm chế bản thân mình với những dòng cảm xúc đang dâng trào, khi đã thấy khá hơn, ông ta tiếp tục.

“Carl chạy lên đường mòn, la hét như một người điên, bắn xối xả về hướng những tia đạn đang phóng ra từ những lùm cây. Tôi có thể nghe thấy tiếng trung sĩ Gibbs đang đang la hét vào Carl, ra lệnh cho anh ấy phải nằm xuống. Khi Tater nhìn thấy Carl, anh ấy không bỏ chạy nữa mà núp đằng sau một cái cây. Carl tiến tới chỗ tôi và khuỵu một chân xuống, đặt thân mình che chắn cho tôi giữa khoảng bốn mươi khẩu AK-47. Anh ấy cố thủ tại đó, bắn súng khẩu súng trường trên tay liên tiếp, cho đến khi gần hết đạn.”

Virgil hít một hơi thật sâu, và lại một lần nữa không cầm được nước mắt. “Cậu nên chứng kiến cảnh tượng đó. Anh ấy cầm khẩu súng trường của tôi lên với bàn tay trái trong khi anh ấy lên nòng băng đạn cuối cùng từ khẩu súng trường của mình, rồi dùng cả hai khẩu súng để bắn cùng lúc. Rồi anh ấy thả khẩu M-16 của mình ngang ngực tôi và dùng duy nhất khẩu của tôi mà bắn. Tôi nhanh tay nạp một băng mới vào khẩu súng trường của anh ấy và đưa trở lại cho anh ấy ngay khi tôi lại nạp băng đạn tiếp theo cho khẩu của mình.

“Carl có bị trúng đạn không?”

“Anh ấy bị trúng một phát vào bắp tay trái, một viên khác chỉ đủ sức làm lõm một vết trên mũ bảo hiểm, và một viên khác nữa làm gót giày của anh ấy bật ra. Nhưng anh ấy không mảy may đến chuyện đó. Thật là một cảnh tượng khó quên.”

“Cháu cũng cá là như vậy,” tôi nói.

Virgil lần đầu tiên nhìn thẳng vào tôi, kể từ khi ông ta bắt đầu kể câu chuyện của mình.

“Cậu đã bao giờ xem những bộ phim cũ kĩ về chiến tranh chưa,” ông ta hỏi, “bộ phim với hình ảnh những người đồng đội hứng đạn cho bạn mình và hò hét bạn mình phải tiếp tục tiến lên tự cứu lấy bản thân, để mặc anh ấy lại đằng sau.”

“Vâng,” tôi trả lời.

“Ồ, tôi chính là người anh em kia. Tôi đã trúng đạn và cảm thấy mình không còn cầm cự được nữa, và tôi biết điều này. Tôi mở miệng muốn nói với Carl rằng hãy để mặc tôi ở đó và tự bảo vệ mình, vậy mà những điều tôi nói ra lại là “Đừng bỏ mặc tôi lại đây.” Virgil nhìn vào những đầu ngón tay đang được đặt gập lại trên đùi mình. “Tôi đã quá sợ hãi,” ông ta nói, “có thể nói là khoảnh khắc đó sợ hãi hơn bất cứ điều gì tôi đã trải qua suốt cuộc đời mình. Về mặt quân sự mà nói, Carl đã làm mọi thứ sai nguyên tắc, vậy đó. Nhưng anh ấy đã cứu cuộc đời tôi. Anh ấy sẵn sàng hy sinh vì tôi, và tất cả những gì tôi có thể làm chỉ là nói với anh ấy rằng “đừng bỏ tôi lại đây.” Tôi chưa bao giờ cảm thấy hổ thẹn như vậy.”

Tôi muốn nói điều gì đó để an ủi, hoặc chỉ là cái vỗ nhẹ vào vai ông ta, để ông ta hiểu rằng mọi chuyện vẫn ổn, nhưng đó sẽ là một sự xúc phạm. Tôi không hề có mặt ở đó. Và dĩ nhiên, tôi cũng không quyền nói những gì đã xảy ra là ổn hay không ổn.

“Khi trận chiến rơi vào thế tồi tệ nhất,” ông ta nói, “toàn bộ trung đội bị bắn tơi tả. Hai bên Việt cộng và quân đội Mỹ chống trả lại nhau một cách ác liệt, trong khi đó tôi, Tater và Carl nằm ngay giữa trận địa. Tôi nhìn lên, nhìn những xác lá tơi tả và nhìn những mảnh vụn từ cây rơi xuống như hoa giấy, những viên đạn dọc ngang bay vèo vèo trên đầu - màu đỏ từ súng của chúng tôi, màu xanh từ súng của họ - tiếng ồn, khói và bụi bay tứ tung. Thật đáng ngạc nhiên là tôi như chẳng hề liên quan đến những gì đang diễn ra. Cơn đau đã biến mất, nỗi sợ hãi cũng không còn. Tôi đã sẵn sàng để chết. Tôi nhìn qua và thấy Tater đang nấp sau một cái cây, bắn đạn nhiều nhất có thể. Anh ta đã hết đạn và lấy tay với một ổ đạn mới. Ngay sau đó, anh ta trúng một viên vào giữa đầu và qua đời. Đó là hình ảnh cuối cùng mà tôi còn nhớ được trước khi bất tỉnh.”

“Ông đã không biết chuyện gì xảy ra sau đó ư?” Tôi hỏi.

“Tôi đã được kể lại rằng, quân đội phía ta đã nhận được quân cứu trợ từ trên không. Không lực Mỹ đã thả bom napan lên vị trí của Việt cộng. Carl đã như một tấm chăn che chắn cho tôi. Nếu cậu nhìn kĩ, cậu có thể vẫn còn thấy những vết sẹo phía sau cánh tay và cổ ông ấy từ những vết bỏng mà ông ấy đã phải chịu đựng.”

“Đó có phải là dấu chấm hết cho cuộc chiến tranh xâm lược cho ông và Carl không?” Tôi hỏi.

“Đó chỉ là sự kết thúc cho tôi mà thôi,” Virgil nói, rồi hắng giọng.

“Đầu tiên chúng tôi kiên cố lại các căn cứ hỏa lực rồi rút về Đà Nẵng. Họ gửi tôi đến Seoul, nhưng Carl thì không bao giờ thoát khỏi nhiệm vụ tại Đà Nẵng. Anh ấy có một khoảng thời gian chờ phục hồi các vết thương và phải quay lại với binh đoàn.”

“Ban bồi thẩm chưa bao giờ nghe tới những công trạng này ư?” Tôi hỏi.

“Không một lời nào.”

“Thật là một câu chuyện tuyệt vời,” tôi nói thêm. “Với tôi, Carl Iverson là một anh hùng - một vị thần sống - quá tuyệt vời. Anh ấy sẵn sàng hy sinh mạng sống của mình vì tôi. Anh ấy không phải là một người mang tội cưỡng hiếp. Và anh ấy chắc chắn đã không giết cô bé đó.”

Tôi có đôi chút do dự trước khi nói ra suy nghĩ của mình. “Nhưng… câu chuyện đó không chứng minh được rằng Carl vô tội.”

Virgil ném cho tôi một cái nhìn lạnh lùng khiến tôi cảm thấy rùng mình, tay ông ta ghì chặt lấy chiếc ba toong như thể đang chuẩn bị đánh tôi vì sự xấc láo này. Tôi không hề động đậy hay nói bất cứ một lời nào trong khi chờ đợi cơn thịnh nộ đằng sau ánh mắt kia đang muốn trút giận vào tôi. “Cậu ngồi đây trong khung cảnh hoàn toàn an toàn và ấm áp,” ông ta cười khẩy. “Vì vậy, cậu đâu có biết thế nào là đối mặt với cái chết của chính mình.”

Ông ta đã sai. Tôi đâu có cảm thấy ấm áp; và với những ngón tay đang chuyển dần sang màu trắng nhợt do nắm chặt vào cây ba toong kia, tôi đặc biệt không hề cảm thấy an toàn, mặc dù ông ta có một lợi thế về việc đã từng cận kề với cái chết. “Con người có thể thay đổi,” tôi vớt vát.

“Một người đàn ông đã từng có lúc băng ra trước mưa bom, bão đạn sẽ không bao giờ lại ra tay hãm hại một cô bé,” ông ấy nói.

“Nhưng ông đâu có ở cạnh ông ấy trong suốt quãng thời gian còn lại của cuộc chiến tranh, phải không? Ông đã trở về nhà và ông ấy thì vẫn ở lại đó. Có thể điều gì đó đã xảy ra, một điều gì đó đã thay đổi tâm trí của ông ấy - khiến cho ông ấy trở thành một kẻ có thể giết cô bé kia. Chính ông đã nói Carl là một kẻ giết người khi còn ở Việt Nam.”

“Đúng vậy, ông ấy đã từng là một kẻ giết người ở Việt Nam, nhưng chuyện này hoàn toàn khác với việc giết cô bé đó.”

Những lời lẽ của Virgil quay trở lại với giọng điệu từ lần đầu tiên tôi gặp Carl, suy nghĩ của ông ấy thật nhùng nhằng giữa hai khái niệm giết người và sát hại. Tôi nghĩ Virgil có thể giúp tôi hiểu ra được vấn đề này, vì vậy tôi đã lên tiếng hỏi, “Carl đã nói rằng có sự biệt giữa giết người và sát hại. Vậy là ông ấy có ý gì?”. Tôi nghĩ là tôi đã biết được câu trả lời cho câu hỏi này, nhưng tôi vẫn muốn nghe nó từ Virgil trước khi tôi nói với Carl về nó.

“Nó là như thế này,” ông ta nói. “Cậu giết một người lính đối phương trong rừng, và cậu chỉ đơn giản là giết. Nó không giống với việc sát hại. Điều này như thể là có sự thỏa thuận ngầm giữa các lực lượng quân đội, rằng việc chúng ta tiêu diệt lẫn nhau là chuyện đương nhiên. Điều này được cho phép. Đó là điều mà cậu nghiễm nhiên phải làm. Carl đã giết người ở Việt Nam, nhưng anh ta không hề sát hại cô bé kia. Cậu hiểu những gì tôi nói chứ?”

“Cháu có thể hiểu rằng ông đã nợ Carl Iverson một mạng, và rằng ông phải trả ơn ông ấy bằng bất cứ giá nào. Nhưng Carl đã nói với cháu rằng ông ấy là cả hai loại người đó. Ông ấy vừa giết người, lại vừa sát hại. Ông ấy nói rằng ông ấy chịu cả hai tội đó.”

Virgil cúi gằm, khuôn mặt trở nên nhẹ bẫng với một vài suy nghĩ vẩn vơ dường như đang mắc kẹt trong đầu. Rồi, với ngón tay trỏ, ông ấy xoa xoa hàng râu cằm và gật đầu như thể vừa đi đến một kết luận ngầm. “Có một câu chuyện khác,” ông ta nói.

“Cháu đang rất sẵn sàng để nghe đây,” tôi nói. “Đó là một câu chuyện mà tôi không thể kể cho cậu biết,” ông ta tiếp tục. “Tôi đã thề với Carl rằng sẽ không bao giờ kể nó cho bất cứ ai. Tôi chưa bao giờ thất hứa, và sẽ không bao giờ làm như vậy.”

“Nhưng nếu điều này giúp làm sáng tỏ mọi chuyện…” “Nó không phải là câu chuyện của tôi để có thể kể cho cậu, đó là câu chuyện của Carl. Đây là quyết định của ông ấy. Ông ấy chưa bao giờ kể cho bất cứ ai, kể cả luật sư của ông ấy, và cả bồi thẩm đoàn. Tôi đã cầu xin ông ấy nói về nó trong phiên tòa của mình, nhưng ông ấy đã từ chối.”

“Có phải chuyện này cũng xảy ra ở Việt Nam không?” “Đúng vậy,” ông ta nói.

“Và câu chuyện sẽ chứng minh điều gì?”

Virgil khựng lại trước câu hỏi của tôi. “Vì một vài lý do nào đó, Carl dường như cảm thấy muốn nói chuyện với cậu. Tôi không hiểu nổi điều này, nhưng tôi nhận thấy ông ấy có lẽ rất sẵn lòng kể cho cậu hay. Có lẽ ông ấy sẽ nói cho cậu biết chuyện gì đã xảy ra với ông ấy khi ở Việt Nam. Nếu ông ấy thực sự kể về chuyện đó, thì cậu sẽ tự nhận thấy, không có lý do gì để Carl Iverson có thể sát hại cô bé kia.”

Dịch thuật: Trịnh Thúy Ngân
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.