Hôm sau là thứ bảy. Tôi thức dậy trước Jeremy và làm bánh. Sau khi ăn sáng, chúng tôi cùng đi vào thị trấn để mua cho Jeremy một chiếc điện thoại cầm tay, một trong số những chiếc rẻ nhất, thứ có thể giúp bạn tiết kiệm thời gian khi cần. Khi chúng tôi quay trở lại khu căn hộ, tôi lưu số điện thoại của mình vào danh sách liên lạc của thằng bé, và cũng là số điện thoại duy nhất trong danh sách đó. Tôi hướng dẫn cho thằng bé cách gọi điện cho tôi, làm thế nào để bật nó lên, làm thế nào để tìm được số của tôi, và làm thế nào để nhấn gọi. Jeremy chưa bao giờ có điện thoại riêng, vì vậy chúng tôi phải luyện tập việc này với nhau. Tôi bảo thằng bé giấu điện thoại sau tủ quần áo. Rồi tôi để thằng bé đánh bại mình trong hai ván cờ để đánh lạc hướng thằng bé khỏi chiếc điện thoại mới. Và rồi tôi lại yêu cầu Jeremy tìm lại chiếc điện thoại và gọi cho tôi, để chắc chắn rằng thằng bé nhớ được các thao tác. Thằng bé đã làm được.
“Nếu bất cứ ai làm tổn thương em…”, tôi nói. “Nếu Larry đánh em hay làm bất cứ việc gì giống như vậy, em hãy gọi điện cho anh. Em đã có điện thoại của riêng mình rồi. Hãy gọi điện cho anh, được chứ, Jeremy?”
“Có lẽ em sẽ gọi điện cho anh bằng chiếc điện thoại mới này của em,” thằng bé đáp lại với một nụ cười đầy tự hào.
Sau bữa trưa, chúng tôi chơi một vài ván cờ nữa và cùng xem một bộ phim, dĩ nhiên, đó là bộ phim mà Jeremy thích. Trong khi Jeremy xem phim, tôi ngóng ra đường chờ đợi mẹ tôi lái xe trở về. Tôi cũng xem đồng hồ liên tục, vì tôi phải làm việc tại quán Molly vào lúc 7 giờ. Lần cuối cùng khi tôi xin nghỉ phép ở Molly, bà chủ quán đã cảnh cáo tôi rằng tôi sẽ không được phép nghỉ thêm một lần nào nữa, và nếu tôi không chứng minh được điều này, tôi sẽ bị đuổi việc. Mẹ tôi đã để điện thoại trong ngăn kéo tủ quần áo; tôi biết điều này vì đó là nơi chuông điện thoại reo lên khi tôi gọi cho bà. Để đến thành phố Twin cho kịp giờ, tôi cần phải rời Austin từ lúc bốn giờ ba mươi phút. Khi nhìn đồng hồ đã quá ba giờ chiều, tôi hỏi Jeremy, “Mẹ có nói rằng khi nào mẹ quay trở về không, Jeremy?”
Jeremy khó khăn kéo sự tập trung của mình rời khỏi bộ phim, đôi mắt thằng bé chuyển hướng, chầm chậm như đang đọc một dòng chữ trên trang giấy.
“Có lẽ mẹ đã không nói gì cả,” thằng bé trả lời.
Tôi tìm thấy một bộ bài và bắt đầu chơi trên chiếc bàn cà phê. Tôi mất ba lượt chơi một cách nhanh chóng, vì một lẽ tôi không thể rời sự tập trung chú ý của mình tới bất cứ điều gì khác ngoài con đường ngoài kia. Khi kim đồng hồ đã sắp chạm mốc bốn giờ, tôi bắt đầu lướt qua các sự lựa chọn nảy lên trong đầu mình. Tôi có thể đưa Jeremy quay trở lại căn hộ của tôi, nhưng trong khi tôi đang đi làm hoặc trong lớp học, thằng bé rất có thể sẽ gặp rắc rối tương tự như ở đây. Tôi có thể nhờ đến sự giúp đỡ của Lila để trông chừng thằng bé, nhưng đó không phải là trách nhiệm của cô ấy - và dù rằng thằng bé cũng không phải là trách nhiệm của tôi. Tôi có thể để thằng bé ở lại đây, một mình, nhưng nếu chuyện tương tự xảy ra thêm một lần nữa, Bremer sẽ làm theo lời cảnh báo của mình, đẩy họ ra khỏi nhà. Hoặc tôi có thể lại xin nghỉ ở Molly thêm một lần nữa, và đồng nghĩa với việc đánh mất công việc này. Tay tráo những tấm bài, tôi bắt đầu một ván mới.
Năm phút sau khi đồng hồ điểm bốn giờ đúng, mẹ tôi xuất hiện trên con đường dẫn vào nhà. Tôi vặn to tiếng tivi lên để át đi tiếng la hét sẽ dội lại từ phía sân trước nhà, và tiến thẳng ra phía cửa.
“Mẹ đã ở đâu vậy?” Tôi quăng từng từ qua hàm răng nghiến chặt.
Không biết là do tôi nói với tông giọng này, hay sự hiện diện của tôi tại căn hộ của bà, hay tại một vài li vodka mẹ tôi vừa dùng từ bữa trưa mà bà nhìn chòng chọc vào tôi như thể bà vừa mới tỉnh dậy từ một giấc ngủ sâu.
“Joey,” bà ấy lên tiếng. “Mẹ đã không nhìn thấy xe của con.” Một người đàn ông cao lớn với mái tóc màu xám dưới thân xác giống như một trái bowling đứng ngay đằng sau mẹ tôi, đang cuộn lại chiếc môi trên của mình để phát ra một tiếng gầm gừ. Tôi nhận ra Larry. Tôi đã có lần tống cổ gã ra khỏi Piedmont khoảng một năm trước vì tội say rượu, gây gổ và giơ tay đánh một người phụ nữ.
“Mẹ đã để lại Jeremy một mình ư?” Tôi nói. “Nó đã gần như đốt cháy toàn bộ khu nhà này. Mẹ đã ở nơi quái quỷ nào vậy?”
“Nào, giờ thì cậu bình tĩnh lại đi,” Larry nói, đứng chen lên phía trước mẹ tôi. “Đừng có nói chuyện với mẹ cậu như…”, Larry giơ tay phải mình lên, như thể muốn xô vào ngực tôi. Đó chính xác là một hành động sai lầm của gã.
Trước khi chỉ một ngón tay của gã có thể chạm tới tôi, tôi chặn tay mình trước ngực, tóm lấy phía sau tay gã và cuộn những ngón tay của tôi quanh lòng bàn tay hồng hào của gã. Trong một cái xoay chớp nhoáng, tôi gỡ tay hắn ra khỏi ngực tôi, xoay nó theo chiều kim đồng hồ và hạ Larry quỳ xuống phía đầu gối mình. Động tác này được gọi là “chiêu khóa cổ tay”. Một trong những chiêu thông dụng nhất tôi vẫn hay dùng ở Piedmont, một viên cảnh sát tên là Smiley đã chỉ cho tôi cách này. Và nó luôn là một trong những chiêu mà tôi thích nhất. Bằng một lực rất nhỏ, tôi đã có thể cuộn tròn Larry trong tư thế một quả bóng, khuôn mặt ông ta chỉ cách đất vài xen-ti-mét với đôi cánh tay bị khóa ngược ra phía sau lưng, ông ta cố giật mạnh tay mình về phía trước, cố thoát khỏi tôi. Việc này đã làm hỏng mọi thứ, tôi không định đối xử với hắn ta như vậy. Cúi xuống bên cạnh hắn, tôi nắm lấy một búi tóc của Larry. Đôi tai hắn đỏ lựng, và nét mặt nhăn nhó như thể đang chịu đựng một sự đau đớn. Phía sau, mẹ tôi đang rối rít giải thích với những ngôn từ vô nghĩa rằng đây chỉ là một tai nạn, và rằng Larry thực chất là một người rất tốt. Những lời bào chữa của mẹ bỗng chốc bốc hơi thành mây khói đối với tôi, chẳng còn nghe thấy gì ngoài những tiếng ồn của xe cộ vọng lại từ đằng xa. Tôi nhấn mũi và trán của Larry lên những viên sỏi trên lối vào. “Tôi biết ông đã làm những gì với em trai tôi.” Tôi nói.
Larry không đáp, vì vậy tôi tiếp tục nhấn mạnh và siết chặt tay ông ta thêm nữa và ông ta bắt đầu rên rỉ.
“Để tôi nói rõ với ông nhé,” tôi nói. “Nếu ông chỉ cần động vào Jeremy thêm một lần nữa, tôi sẽ vùi dập ông theo cái cách mà ông chưa từng bao giờ phải nếm trải đâu. Không ai được động đến em trai tôi. Ông hiểu chứ?”
“Chết tiệt,” ông ta phản ứng.
“Ông trả lời sai rồi,” tôi nói, kéo đầu ông ta lên khỏi mặt bê tông rồi nhấn mạnh trở lại, đủ mạnh để tạo nên một “dấu ấn” và khiến ông ta phải chảy chút máu. “Tôi nói: ông đã hiểu chưa?”
“Rồi,” ông ta nói.
Tôi giật Larry đứng lên và đẩy mạnh ông ta về phía đường. Ông ta bước xuống lề đường, tay giữ lấy chiếc mũi và trán đang chảy máu của mình, nói cái gì đó trong hơi thở hổn hển mà tôi không thể nghe rõ. Tôi chuyển sự chú ý về phía mẹ.
“Ông Bremer đã gọi cho con.”
“Ta và ông ấy chỉ đến sòng bạc,” bà nói. “Chúng ta mới đi một vài ngày thôi.”
“Mẹ đang nghĩ gì vậy? Mẹ không thể để thằng bé lại một mình trong một vài ngày được.”
“Giờ nó đã mười tám tuổi rồi,” bà nói.
“Nó không phải mười tám tuổi,” tôi nói, “Nó sẽ không bao giờ là mười tám tuổi. Đây mới là điểm mấu chốt. Kể cả khi nó bốn mươi tuổi, thì nó vẫn là một đứa trẻ mới bảy tuổi mà thôi. Mẹ biết điều này mà.”
“Nhưng ta cũng phải có quyền được thư giãn chứ, phải không?”
“Mẹ là mẹ của nó, Chúa đã định rồi.” Sự khinh bỉ đang sục sôi trong những lời nói của tôi. “Mẹ không thể tùy ý làm mọi điều mà mẹ muốn.”
“Và con cũng là anh trai nó,” bà trả đũa, cố gắng chiếm ưu thế trong cuộc tranh luận này, “nhưng điều này đâu có ngăn cản con làm những điều mà con muốn, phải không? Anh chàng sinh viên đại học bảnh chọe?”
Tôi dừng lại không nói cho đến khi sự nóng giận trong lồng ngực tôi giảm xuống, tôi ném về phía mẹ một cái nhìn lạnh lẽo như băng.
“Bremer nói rằng ông ấy sẽ ném mẹ ra khỏi nhà nếu ông ấy nhận được cuộc gọi như vừa rồi một lần nữa.” Tôi quay lại và đi về phía xe của mình, mắt tôi nhìn Larry khi tôi đi ngang qua hắn, chờ đợi một cái cớ để tấn công hắn ta thêm lần nữa. Trong khi đang lái xe ra khỏi lề đường, tôi trông thấy Jeremy đứng ở cửa sổ phía trước. Tôi vẫy tay với nó, nhưng nó không hề vẫy lại. Thằng bé chỉ đứng đó nhìn tôi. Đối với phần còn lại của thế giới, nó có thể trông có vẻ vô cảm, nhưng tôi biết nhiều hơn thế. Vì nó là em trai tôi, và tôi cũng chính là nó, và chỉ có tôi mới có thể thấy được nỗi buồn ẩn đằng sau đôi mắt xanh trông có vẻ bình yên kia.