Cuộc Sống Tự Chôn Vùi

Lượt đọc: 201 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 5

❊ ❊ ❊

Có một thứ mùi rất quen thuộc trong những tòa nhà chung cư cũ. Khi còn là một đứa trẻ, tôi còn nhớ sự phản ứng của những vị khách ghé thăm căn hộ của mẹ trước thứ mùi ấy, nó giống như thứ mùi của sự mục ruỗng và nhơ nhớp “chộp” lấy gương mặt của họ, khiến họ phải lấy tay bịt mũi, phải chớp mắt lia lịa, và phải đưa tay lên cằm mà kiềm chế. Khi tôi còn rất nhỏ, thứ mùi ẩm mốc đó là những gì tôi cho rằng ngôi nhà nào cũng có. Không phải mùi của nến thơm hay mùi của bánh mì nướng, mà là mùi của những đôi giày thể thao, mùi của những chén bát chưa rửa. Cho đến khi học trung học, tôi thấy mình phải quay mặt đi vì xấu hổ bất cứ khi nào có người ghé thăm chúng tôi. Tôi đã thề rằng khi tôi lớn lên và có căn hộ riêng của mình, tôi sẽ biến thứ mùi đó trở thành thứ mùi của đồ gỗ trong nhà, chứ không phải thứ mùi buồn nôn này.

Nhưng hóa ra, điều đó thật chẳng hề dễ dàng gì đối với túi tiền của tôi. Tòa nhà ba tầng tôi đang sống có một căn hầm chứa rượu cổ, nơi hấp thụ toàn bộ sự ẩm ướt và nhớp nháp của mặt sàn gỗ, bổ sung thêm cho toàn bộ cấu trúc ngôi nhà là một mùi hăng nồng được sinh ra từ bụi ẩm hòa lẫn với mùi đặc trưng của gỗ mục. Thứ mùi đậm đặc nhất xộc thẳng vào mũi ấy thường nằm ngay sau cánh cửa ra vào, nơi những chiếc hộp thư của chúng tôi được bắt vít vào tường. Bên trên, phía bên phải chiếu nghỉ là những bậc cầu thang dẫn tới căn hộ của tôi, phía bên trái là một cánh cửa dẫn đến các căn hộ của tầng chính, nơi gia đình người Hy Lạp, Kostas đang sống. Thi thoảng, mùi thơm của các gia vị ẩm thực phong phú lọt qua những cánh cửa đó, hòa trộn với thứ mùi ghê sợ của căn hầm cũ sẽ làm choáng ngợp mọi giác quan của bất cứ ai.

Tôi đã quán triệt rằng căn hộ của tôi sẽ phải được giữ thật sạch sẽ, được hút bụi hàng tuần, rửa bát sau mỗi bữa ăn; tôi thậm chí còn luôn muốn phủi bụi bất cứ khi nào tôi có mặt ở nhà. Tôi không phải là mẫu người quá sạch sẽ. Tôi chỉ đơn giản là không muốn để căn hộ của mình phải chống chọi lại với trạng thái hỗn loạn vốn dĩ của nó.

Tôi đến nỗi còn phải cắm liên tục một máy lọc không khí, chiếc máy giúp bơm và phun ra một thứ mùi pha trộn giữa táo và quế để chào đón mỗi khi tôi về nhà. Nhưng điều mà khiến tôi để ý tới ngày hôm đó, khi bước chân qua cánh cửa, không phải là thứ mùi dễ chịu phát ra từ chiếc máy lọc không khí của mình, mà là hình ảnh Jeremy đang ngồi trên chiếc ghế dài của tôi bên cạnh cô gái mà tôi chỉ biết với cái tên L.Nash và họ đang cười khúc khích với nhau.

“Và giờ, đó là những gì mà ngươi gọi là mỉa mai,” L.Nash nói.

“Và giờ, đó là những gì mà ngươi gọi là mỉa mai,” Jeremy nhắc lại. Rồi Jeremy và cô gái đó lại bật cười. Tôi nhận ra đó là lời thoại của nhân vật cướp biển trong bộ phim Cướp biển vùng Caribe. Đó là một lời thoại yêu thích khác của Jeremy. Họ đang xem phim với nhau. Jeremy đang ngồi, với tư thế quen thuộc, ngay giữa chiếc ghế dài đối diện với tivi, chân để trên mặt sàn, lưng tựa vào đường cong của lưng ghế, hai tay cuộn lại trên đùi, nơi chúng có thể chà xát với nhau mỗi khi thằng bé cảm thấy bất an.

L.Nash ngồi khiêm tốn trên một góc ghế sofa, hai chân bắt tréo, mặc quần jean và áo len màu xanh. Đôi mắt cô ấy vụt nhẹ bẫng khi cười với Jeremy. Tôi chưa từng nhìn thấy nụ cười như vậy bao giờ, chí ít là điều này vượt ra khỏi hình ảnh hai khóe môi chợt nhếch lên tạo thành một nụ cười mỉm, mỗi khi chúng tôi lướt qua nhau ở hành lang. Nhưng giờ đây, nụ cười này đã hoàn toàn thay đổi cô ấy, như thể cô ấy đã trở nên cao lớn hơn, hoặc thay đổi màu tóc của mình hay làm một điều gì đó tương tự. Đôi má cô ấy hằn sâu lúm đồng tiền, đôi môi dường như đỏ hơn, và mềm mại hơn, đối lập với hàm răng trắng phía sau. Chết tiệt, cô ấy sao lại có thể dễ thương đến vậy!

Jeremy và L.Nash ngẩng lên nhìn tôi như thể tôi trong vai trò là một phụ huynh đang xâm phạm vào một bữa tiệc ngủ. “Xin chào!” Tôi lên tiếng, giọng nói của tôi có vẻ như đang phản bội lại sự bối rối của mình.

Những điều tôi muốn nói chính xác là “Jeremy, làm thế quái nào mà em lại mời được L.Nash vào nhà mình và ngồi lên chiếc ghế của anh thế kia?”

L.Nash chắc hẳn đã nhận ra sự bối rối trên khuôn mặt tôi vì cô ấy đang đưa ra một lời giải thích. “Jeremy gặp chút rắc rối với chiếc tivi,” cô ấy nói. “Vì vậy tôi qua đây để giúp thằng bé.”

“Có vấn đề với tivi ư?” Tôi nói.

“Có lẽ chiếc tivi không hoạt động,” Jeremy nói, mặt thằng bé chuyển về trạng thái lơ đễnh như thường lệ.

“Jeremy ấn sai nút,” L.Nash nói. “Thằng bé ấn sai nút đầu vào.”

“Có lẽ em đã ấn sai nút,” Jereny nói.

“Anh xin lỗi, em trai”, tôi nói. Tôi cũng đã mắc lỗi tương tự này một vài lần, lúc đó, tôi đã vô tình chuyển chế độ đầu vào từ DVD sang VCR, làm cho tivi chợt nổ ra một màn hình trắng nhiễu loạn, và điều này chắc hẳn phải là một địa ngục đối với một đứa trẻ như Jeremy. “Thế làm thế nào mà thằng bé… Ý tôi là ai…”

“Có lẽ chị Lila đã sửa nó,” Jeremy nói.

“Lila.” Tôi nói, và nhấn nhá cái âm thanh tên cô ấy trên đầu lưỡi mình lâu hơn một chút. Vì vậy, đó quả là một chữ L duyên dáng. “Tôi là Joe, và hiển nhiên là cô đã gặp em trai tôi - Jeremy.”

“À vâng,” Lila nói. “Jeremy và tôi vừa mới trở thành những người bạn tốt của nhau.”

Jeremy chuyển sự chú ý của mình trở lại bộ phim yêu thích, không còn để ý đến Lila, thậm chí còn không bằng cả việc thằng bé đối xử với bức tường sau lưng. Như một thằng ngốc - trạng thái này trở nên trầm trọng hơn trước sự hiện diện của một người con gái - tôi quyết định rằng động thái tiếp theo của mình sẽ là giải cứu Lila từ Jeremy, chỉ cho cô ấy một chỗ ngồi ở bàn dành cho người lớn, gây ấn tượng với cô ấy bằng trí thông minh và sự quyến rũ của tôi, và để tâm trí cô ấy lơ lửng. Ít nhất thì, đó cũng là kế hoạch của tôi.

“Cô có thấy ngạc nhiên khi tôi không phải là một kẻ giết người hàng loạt không?” Tôi hỏi.

“Kẻ giết người hàng loạt ư?” Lila nhìn lên tôi và tỏ vẻ bối rối.

“Đêm hôm trước… cô… ừm… đã gọi tôi là Jeffrey Dahmer.”

“À… tôi quên rồi.” Cô ấy cười nửa vời, và tôi bắt đầu rối rít tìm một chủ đề mới cho cuộc nói chuyện này mà quên ghi điểm với cô ấy bởi sự hài hước của mình. “Thế cô làm gì khi cô không phải là thợ sửa tivi?”

“Tôi là sinh viên đại học U”. Những lời của cô ấy lần lượt trượt ra, nhát gừng, rằng cô ấy biết quá rõ tôi biết cô ấy là một sinh viên đại học. Chúng tôi đã từng bước ngang qua nhau trên lối cầu thang rất nhiều lần với những tập vở trong tay. Tuy nhiên, so với những lời đề nghị chẳng ra đâu vào đâu trước đây, tôi phải xem điều này như một sự tiến triển vì chúng tôi đã có một cuộc nói chuyện thực sự đầu tiên. Tôi thường phải tính thời điểm bước chân ra khỏi nhà và thời điểm trở về nhà để có thể gặp cô ấy - ít nhất là bắt đầu từ việc chúng tôi không phải bước qua nhau với tâm trạng lo sợ - và hy vọng bắt chuyện với cô ấy của tôi còn khó hơn cả việc trộn ánh sáng với bóng tối. Nhưng tại đây, chúng tôi đã nói chuyện với nhau, tất cả chỉ vì nhờ việc Jeremy ấn sai nút điều khiển.

“Cám ơn vì đã giúp đỡ,” tôi nói. “Tôi thực sự biết ơn.” “Chỉ là láng giềng giúp đỡ nhau thôi mà,” cô ấy nói và bắt đầu đứng dậy. Cô ấy chuẩn bị rời đi; tôi không hề muốn cô ấy làm như vậy. “Hãy để tôi bày tỏ sự biết ơn của mình,” tôi nói. “Có lẽ tôi có thể mời cô đi ăn tối hay một cái gì đó.” Lời nói của tôi rơi phịch xuống đất ngay khi nó rời khỏi miệng.

Lila đan tay mình vào nhau, nhún vai và nói, “Không có gì đâu.” Sự ân cần của cô ấy bỗng chốc biến mất giống như một món đồ chơi đã hết pin, đôi mắt không còn trọng lượng, và đôi má lúm đồng tiền đã tắt ngấm. Dường như những lời nói của tôi đã tạo ra một tấm màn chắn giữa tôi và cô ấy. “Tôi nên rời khỏi đây,” cô ấy nói.

“Cô không thể đi được.”

Cô ấy bắt đầu bước ra phía cửa.

“Ý tôi là cô không nên đi,” tôi nói, nghe có vẻ đáng thương hơn tôi tưởng. “Lương tâm yêu cầu tôi phải trả ơn cô vì cô đã giúp đỡ.” Tôi tiến tới phía cửa, chắn một nửa lối đi trước mặt cô ấy. “Cô nên ở lại, ít nhất là dùng bữa trưa cùng chúng tôi.”

“Tôi phải đến lớp,” cô ấy nói, bước qua tôi, vai cô ấy va nhẹ vào cánh tay tôi khi đi qua. Rồi cô ấy dừng lại ở phía cửa, hoặc chí ít là tôi nghĩ rằng cô ấy có nán lại đôi chút. Có lẽ cô ấy đang xem xét lại lời mời của tôi. Hay cô ấy đang đùa giỡn với tôi, hoặc có lẽ - có thể - trí tưởng tượng của tôi đang lừa chính mình và sự thực là cô ấy không hề nán lại. Tôi, dĩ nhiên, sẽ chọn cách phạm sai lầm, đứng về phía của sự liều lĩnh và kiên quyết.

“Chí ít thì để tôi tiễn cô về nhà.” Tôi nói. “Nó chỉ mất tám bước chân thôi mà.”

“Hình như nhiều hơn mười bước đấy,” tôi nói, trong khi theo cô ấy ra hành lang và đóng cánh cửa phía sau lưng mình lại. Tôi sẽ chẳng đi tới đâu cả với những câu đùa cợt yếu ớt này, vì vậy tôi đã thay đổi chiến thuật và cố gắng chân thành nhất có thể. “Tôi thực sự biết ơn với những gì cô đã làm cho Jeremy,“ tôi nói, “Thằng bé có thể có một chút… tôi không biết nữa, có vẻ trẻ con chẳng hạn. Cô thấy đấy, thằng bé…”

“Tự kỷ?” Cô ấy nói. “À vâng, tôi biết. Tôi có một người em họ cũng bị chứng tự kỷ. Nó rất giống với Jeremy.” Lila tựa vào cánh cửa trước căn hộ của mình và xoay tay nắm đấm.

“Sao cô không dùng bữa tối với chúng tôi vào tối nay nhỉ?,” tôi nói, vứt bỏ toàn bộ cái vẻ tinh tế mà tôi khoác lên mình từ nãy tới giờ. “Chỉ là cách mà tôi muốn bày tỏ lời cám ơn của mình tới cô thôi. Tôi sẽ làm món mì Ý.”

Cô ấy bước chân vào căn hộ của mình và quay lại nhìn thẳng vào mắt tôi, khuôn mặt cô ấy đột nhiên trở nên nghiêm túc. “Nghe này Joe,” cô ấy nói. “Anh có vẻ là một chàng trai tốt, nhưng tôi không mong chờ một bữa tối. Không phải vào lúc này. Tôi bây giờ không mong chờ bất cứ một điều gì cả. Tôi chỉ muốn...”

“Không, không, tôi hiểu.” Tôi ngắt lời. “Tôi nghĩ tôi nên hỏi. Việc tôi muốn đề nghị không phải là cho tôi, mà là cho Jeremy,” tôi dối trá. “Nó cảm thấy có vẻ không được ổn khi phải xa nhà, và thằng bé có vẻ yêu quý cô.”

“Thật sao?” Lila mỉm cười. “Anh khéo mối lái em trai mình như vậy để nấu cho tôi một bữa ăn sao?”

“Chỉ như những người láng giềng thôi.” Tôi mỉm cười.

Cô ấy bắt đầu đóng cửa lại nhưng lại do dự khi suy nghĩ lời đề nghị của tôi một vài giây. “Được rồi,” cô ấy nói, “một bữa tối, đó là tất cả... dành cho Jeremy.”

Dịch thuật: Trịnh Thúy Ngân
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.