Tôi gọi Lila và nhờ cô ấy đến đón mình tại City Hall. Cảnh sát đã giữ xe của tôi làm bằng chứng để lấy mẫu vân tay và các việc tương tự. Qua điện thoại, tôi nói với Lila một vài điều đã xảy ra. Tôi kể cho cô ấy nghe toàn bộ câu chuyện trên đường trở về khu căn hộ của chúng tôi. Cô ấy chạm tay lên vết thương nơi chai rượu Jack Daniels đã đánh trúng, tạo nên một vết thương hở trên đầu tôi, rồi tay cô ấy trượt xuống những vết cứa trên cổ, nơi chiếc thắt lưng da đã siết chặt cổ họng tôi một cách thô bạo. Cô ấy yêu cầu tôi lặp lại những từ mà Lockwood nói sau khi đọc cuốn nhật ký. Tôi cố nhớ.
“Anh nghĩ ông ta gọi mẹ Crystal là con điếm của Babylon,” tôi nói. “Ông ta đã nói huyên thuyên về việc anh không hiểu tình yêu mà ông ta dành cho cô bé là như thế nào… rằng đó là Kinh thánh và cô ấy là… là cái gì nhỉ… cái gì đó về những đứa trẻ là phần thưởng mà Chúa ban cho những người đàn ông. Rồi ông ta nói rằng ông ta làm những thứ mà ông ta ghét và đánh anh bằng cái chai đó.”
“Ông ta nghe có vẻ điên rồ quá,” cô ấy nói. “Không có gì để bàn.”
Tôi liên tục nhìn ra ngoài trên đường về nhà, rà soát tất cả các gương mặt của những người đàn ông chúng tôi đi qua. Khi chúng tôi dừng xe tại căn hộ, tôi nhìn xung quanh khu vực đó, kiểm tra các kính chắn gió của xe, tìm dấu hiệu của một người đang ngồi trên ghế tài xế hoặc một khuôn mặt đang nhìn trộm qua một khe hở nhỏ. Một chiếc đèn đường nhấp nháy ở phía cuối tòa nhà làm cho những cái bóng chuyển động. Tôi nghĩ một lát xem liệu mình có nhìn thấy một đôi vai gù của Douglas Lockwood đang thập thò phía sau thùng rác, nhưng hóa ra đó là một chiếc lốp xe cũ. Tôi đã không nói với Lila về lý do của sự hoang tưởng này, nhưng tôi nghĩ là cô ấy hiểu.
Tôi đã không lường trước được những vết thương mà hoàn cảnh đã mang lại cho cơ thể của mình cho đến khi tôi bước lên lối cầu thang nhỏ hẹp dẫn lên căn hộ. Có quá nhiều bộ phận trên cơ thể tôi bỏng lên vì đau đớn: bắp chân, vai, lưng, cảm giác ấy như là một chứng chuột rút được buộc thắt nút lại bên trong cơ thể bị thương đang run rẩy của tôi. Những vết cắt, vết xước nhằng nhịt trên ngực, cánh tay và đùi tôi như thể tôi vừa mới vật lộn với một con lợn lòi. Tôi dừng lại một lát trước mỗi lần chuyển động trên từng bậc cầu thang để cảm nhận tất cả mọi vết thương đang cùng lúc kêu gào trước khi tiếp tục lên đến đỉnh.
Tôi đã không hỏi Lila về việc có thể cho tôi ngủ ở căn hộ của cô ấy đêm hôm đó - cô ấy đã tự đề nghị chuyện này. Cô ấy còn đề nghị sẽ nấu cho tôi một ít xúp gà. Tôi ủng hộ cả hai. Sau đó, cô ấy để tôi sử dụng phòng tắm của cô ấy và mở vòi nước cho tôi rồi đi ra ngoài. Nước nóng rơi trên da thịt tôi, nới lỏng những nút thắt trong cơ bắp, rửa máu khô đang bết lại trên tóc và làm sạch bụi bẩn từ những vết trầy xước trên người tôi. Tôi ở trong phòng tắm lâu hơn bình thường và còn định ở lại lâu hơn nữa mà không biết rằng Lila đã nấu xong xúp cho tôi. Tôi lau khô người, cẩn thận từng chút một để không làm hở lại những vết thương trên cơ thể. Khi bước ra khỏi phòng tắm, tôi nhìn thấy một bộ quần áo sạch của mình đã được gấp ngay ngắn trên ghế nhà vệ sinh. Lila đã lấy chìa khóa căn hộ của tôi từ túi quần và sang phòng bên, quay trở lại với một chiếc quần soóc sạch sẽ được thiết kế giống kiểu của những vận động viên đấm bốc, một chiếc áo phông, một áo choàng tắm của tôi. Cô ấy cũng mang theo dao cạo và bàn chải đánh răng để tôi có thể cạo râu và đánh răng lần đầu tiên trong ba ngày qua.
Khi tôi vừa bước chân ra khỏi phòng tắm, Lila đang đổ xúp từ nồi vào tô. Cô ấy đã thay đồ bằng một chiếc áo Twins quá khổ yêu thích của mình, cùng với chiếc quần ngủ màu hồng và một đôi dép ton sur ton. Tôi thích chiếc áo này của cô ấy.
“Trông anh có vẻ đang đau lắm hả?” Lila hỏi. “Ừm, chỉ một chút thôi,” tôi nói.
“Anh đi nằm đi,” cô ấy nói, chỉ vào chiếc giường trong phòng ngủ. “Em sẽ mang xúp vào cho anh.”
“Anh sẽ thấy ổn hơn nếu em để anh ngủ trên ghế phòng khách,” tôi nói.
“Không bàn cãi gì hết,” cô ấy nói, chỉ vào cánh cửa phòng ngủ của mình. “Anh đã trải qua một khoảng thời gian rất khó khăn. Anh sẽ ngủ trên chiếc giường đó. Thế thôi.”
Tôi không muốn tranh luận thêm. Tôi đã trông đợi việc sẽ được ngủ trên một chiếc giường, với một chiếc gối, đệm và một chiếc túi sưởi ấm áp. Tôi tựa gối lên đầu giường và leo lên, nhắm mắt một vài giây để tận hưởng sự êm ái của nó đối với cơ thể mình. Lila mang xúp với một vài chiếc bánh quy và sữa đến cho tôi. Cô ấy ngồi ở mé giường và chúng tôi nói chuyện thêm về những thử thách vừa qua của tôi. Tôi kể cho cô ấy nghe về việc tìm ra lửa trong căn lều và bộ quần áo tự chế được làm từ bộ đồ bảo hộ, chiếc áo choàng và về tất cả. Khi tôi đã ăn xong xúp, Lila mang bát, đĩa và cốc ra ngoài và tôi nghe thấy tiếng chúng va vào nhau khi cô ấy đặt đồ vào trong chậu rửa. Mọi thứ trở nên yên tĩnh trong giây lát trước khi Lila trở lại phòng ngủ.
Khi cô ấy bước vào - và cũng là khi tôi nhìn thấy cô ấy, tôi như ngừng thở. Lila đã mở những nút cúc áo gần như đến nút cuối cùng, những đường cong từ hai bờ ngực của cô ấy lồ lộ sau lớp vải lụa mỏng manh, đuôi áo cô ấy trượt trên lớp da mịn như lụa của đôi chân trần.
Trái tim tôi đập rộn ràng trong lồng ngực, tôi chắc chắn rằng cô ấy có thể thấy được điều ấy. Tôi muốn thốt lên một câu nhưng không thể. Tôi chỉ đơn giản là ngồi đó, nhìn ngắm và, chìm đắm trong vẻ đẹp của cô ấy.
Một cách chậm rãi và duyên dáng, cô ấy đưa một tay lên ngực và trượt áo ra khỏi vai phải, lớp vải rơi xuống tới khuỷu tay, lộ ra khuôn ngực phải đầy đặn. Rồi cô ấy tiếp tục trượt vai áo bên trái, buông chiếc áo rơi xuống sàn nhà, thứ quần áo duy nhất còn lại trên người cô ấy là một chiếc quần ren đen mỏng mảnh.
Kéo tấm chăn xuống, cô ấy trượt xuống, nằm cạnh tôi, hôn lên những vết thương trên ngực, một vết cắt bên cánh tay, rồi đến cổ. Chuyển động của cô ấy nhẹ nhàng từ từ tiến xuống phía dưới, hôn lên những vết thương của tôi, vuốt ve khắp những cơ bắp đang căng cứng và chạm vào cơ thể tôi với một sự dịu dàng mà tôi chưa từng được biết đến. Cô ấy đưa môi mình lên sát mặt tôi và rồi chúng tôi trao nhau nụ hôn, thật nhẹ nhàng, những ngón tay tôi lùa qua mái tóc ngắn mềm mại kia, cơ thể cô ấy ép dần vào tôi. Tôi đưa bàn tay còn lại xuống những đường cong mềm mại từ phía lưng, hông và khám phá sự tuyệt diệu của cơ thể cô ấy qua từng ngón tay.
Đêm đó, chúng tôi đã ngủ với nhau, không phải kiểu trần tục với những giọt mồ hôi nhớp nháp, vụng về hay hùng hục kiểu tình dục sinh ra từ hóc môn và men rượu, mà tan chảy một cách từ từ, theo kiểu tình yêu buổi sáng chủ nhật. Cô ấy trườn qua cơ thể tôi như một cơn gió, uyển chuyển, cơ thể căng tràn mạnh mẽ trong vòng tay của tôi. Chúng tôi ôm ấp, hòa quyện vào nhau và tâm hồn nhảy múa cho đến khi cô ấy dang hai chân, quằn quại. Một vệt ánh trăng lọt qua khe của tấm rèm cửa, rơi lên cơ thể cô ấy, soi rọi những đường cong nuột nà, hai tay cô ấy giữ trên đùi tôi, đầu ngửa ra sau và nhắm mắt. Tôi nhìn chằm chằm vào cô ấy, xâm nhập vào cơ thể cô ấy và khóa hình ảnh đó lại vào một nơi thầm kín trong tâm trí, nơi bộ nhớ của tôi sẽ lưu giữ mãi mãi khoảnh khắc này.