Lila và tôi đến thăm Carl ngày hôm đó. Tôi cần phải thông báo cho ông ấy về kết quả DNA, và về việc Lockwood đang chạy trốn. Tôi sẽ không kể về việc Lockwood đã bắt cóc và cố gắng giết tôi. Tôi cũng không kể về việc Lockwood có lẽ vẫn sẽ muốn giết tôi và rằng tất cả những cái bóng đi qua tôi đều khiến tôi sởn da gà. Chúng tôi bước vào Hillview, gật đầu chào Janet và bà Lorngren khi chúng tôi đi qua, và quay về hướng sảnh sẽ dẫn đến phòng của Carl.
“Chờ đã, Joe,” bà Lorngren gọi giật lại. “Ông ấy không còn ở đấy nữa.”
Tim tôi như rơi ra khỏi lồng ngực. “Cái gì? Có chuyện gì đã xảy ra?”
“Chẳng có gì xảy ra cả,” bà ấy nói, “Chúng tôi đã chuyển ông ấy sang một phòng khác.”
Tôi giơ tay lên vỗ ngực. “Bà như vừa mới làm cho cháu bị nhồi máu cơ tim đấy.”
“Tôi xin lỗi”, bà Lorngren nói. “Tôi không cố ý dọa cậu.” Bà ấy dẫn chúng tôi đi xuống một lối hành lang và tới một căn phòng nằm trong góc, một căn phòng rất đẹp, nơi Carl đang nằm trên chiếc giường hướng ra một cửa sổ rất rộng, chiếc cửa sổ có khung làm bằng gỗ thông đang chịu sức nặng của tuyết. Họ đã trang trí căn phòng đó cho lễ Giáng sinh sắp tới với những vòng hoa thông treo cao trên tường, đồ trang trí Giáng sinh treo trên chiếc rèm cửa sổ và được gắn trên tường. Có bốn chiếc thiệp Giáng sinh đang để dựng đứng, mở hờ, được sắp xếp theo kiểu trang trí ngay trên chiếc bàn cạnh giường ông ấy. Tôi liếc nhìn tấm thiệp, và thấy rằng một tấm là của Janet, một tấm khác là từ bà Lorngren. Mặc dù phải hai tuần nữa mới đến lễ Giáng sinh, tôi kêu lên, “Chúc ông Giáng sinh vui vẻ, Carl,” trong khi bước vào phòng.
“Joe,” Carl mỉm cười, thì thào từng từ một trong những hơi thở ngắn. Ông ấy đang đeo một chiếc ống thở trên mũi. Ngực ông ấy phập phồng theo những hơi thở khó nhọc, phổi ông ấy hầu như không đủ mạnh để lấy không khí từ ngoài. “Đây là Lila phải không? Thật là tốt quá.” Ông ấy giơ bàn tay run rẩy của mình trên mép giường, và Lila nắm lấy bàn tay ấy, một cách âu yếm giữa hai lòng bàn tay mình.
“Thật là tốt khi cuối cùng cháu cũng được gặp ông,” Lila nói.
Carl nhìn tôi và gật đầu hướng về phía mặt tôi. “Có chuyện gì xảy ra thế kia?” Ông ấy hỏi.
“Ồ, cái này ạ,” tôi nói, tay sờ lên các vết xước để lại sau khi bị một chai rượu whisky đập vào đầu. “Cháu đã phải giải quyết một gã vô lại ở quán bar Molly mấy hôm trước.”
Carl nheo mắt nhìn như thể thấy rõ sự dối trá trong tôi.
Tôi chuyển ngay chủ đề. “Chúng cháu đã có kết quả khám nghiệm,” tôi nói. “Mẫu DNA trên móng tay giả của Crystal không phải là của ông.”
“Ta đã biết được điều đó… ngay từ trước,” ông ấy nói, với một cái nháy mắt. “Cậu cũng vậy phải không?” “Giáo sư Sanden, người đang điều hành dự án cho những người vô tội - Innocence Project, nói rằng đã đủ chứng cứ để mở lại vụ án.”
Carl suy nghĩ về điều tôi vừa nói trong vài giây, như thể ông ấy cần thời gian để cho những lời nói đó vượt qua được bức tường mà mình đã dựng nên trong ba mươi năm qua. Rồi ông ấy mỉm cười, nhắm đôi mắt của mình lại, và để cho đầu óc chìm vào sự êm ái của chiếc gối. “Họ sẽ làm lại… lời kết án đối với ta.”
Và với những lời nói đó, tôi biết rằng mặc dù vẫn tỏ ra là thờ ơ trước những gì đã xảy ra, ông ấy vẫn rất quan tâm đến việc mình sẽ được minh oan. Rửa sạch nỗi oan khuất đối với chính bản thân mình còn quan trọng hơn việc chứng minh cho người khác thấy, hoặc có lẽ còn quan trọng hơn rất nhiều so với những gì ông ấy hiểu. Tôi bắt đầu cảm thấy một sức nặng đang đè lên ngực mình, ép vai tôi phải chùng xuống . “Họ sẽ cố.”
Tôi nói, liếc nhìn Lila. “Họ sẽ thành lập một ban điều trần. Bây giờ tất cả chỉ phụ thuộc vào vấn đề thời gian nữa thôi.”
Những lời nói đó trượt ra khỏi miệng trước khi tôi nhận ra mình vừa nói điều gì. Carl nở một nụ cười yếu ớt nhìn tôi. “Đó… là một điều… ta không thể được.” Rồi ông ấy chuyển sự chú ý của mình về phía cửa sổ. “Cậu có thấy… tuyết không?”
“Vâng, cháu đã xem chúng,” tôi mỉm cười. Tuyết là một thứ gì đó thực sự yên bình và đẹp đẽ đối với Carl, nhưng nó đã xém giết tôi. “Một cơn bão lớn,” tôi nói.
“Thật là tuyệt diệu,” ông ấy nói.
Chuyến thăm của chúng tôi dành cho Carl diễn ra trong gần một giờ đồng hồ, chúng tôi nói chuyện về tuyết, về những con chim, về những cành thông bị uốn cong. Chúng tôi lắng nghe trong khi Carl kể những câu chuyện về chiếc cabin của ông mình tại hồ Ada. Chúng tôi nói về tất cả mọi thứ tồn tại dưới ánh mặt trời - trừ vụ án của ông ấy. Nó giống như việc nói chuyện về cả một hệ mặt trời mà không hề đề cập đến mặt trời. Tất cả mọi người trong căn phòng đó đều hiểu rằng, việc gột rửa nỗi oan ức của ông ấy sẽ đến vào khoảng thời gian rất lâu sau khi ông ấy ra đi. Tôi đột nhiên cảm thấy mình vẫn còn là một đứa trẻ mười một tuổi của ngày ấy, đứng nhìn ông ngoại mình vật lộn dưới dòng sông.
Khi Carl có vẻ đã thấm mệt, chúng tôi chào tạm biệt ông ấy, và không biết rằng liệu mình còn có thể gặp ông ấy lần nữa trước khi ông ấy ra đi hay không. Tôi đã cố gắng hết sức mình để có thể giấu đi nỗi buồn trong lòng từ khi bắt tay ông ấy. Ông ấy mỉm cười đáp lại với một sự chân thành quá đỗi mà tôi không thể hiểu nổi. Tôi mong ước rằng mình có thể chấp nhận và chắc chắn về cuộc sống của mình như những gì mà ông ấy đang nhìn nhận về cuộc sống của ông ấy vào thời điểm này.
Chúng tôi nán lại một chút tại văn phòng bà Lorngren để gửi lời cám ơn vì đã chuyển Carl đến một căn phòng đẹp đẽ hơn. Bà ấy đưa cho mỗi chúng tôi một cây kẹo bạc hà từ chiếc hộp trên bàn và ra hiệu cho chúng tôi ngồi xuống.
“Tôi không thể giúp đỡ được gì, nhưng tôi nghe được cậu nói gì đó về DNA phải không?” Bà ấy hỏi.
“Một chiếc móng tay giả của cô gái kia đã rơi ra trong khi cô ấy cố gắng kháng cự,” tôi nói. “Và nó vẫn còn lưu lại dấu vết DNA của kẻ giết người trên đó. Họ đã kiểm tra mẫu DNA, và đó không phải của Carl.”
“Thật là tuyệt vời,” bà ấy nói. “Họ có biết đó là của ai không?”
“Nó là của… Ý cháu là, nó có lẽ thuộc về cha dượng của cô bé ấy, nhưng chúng cháu không chắc chắn lắm. Bây giờ, tất cả những gì chúng ta biết là người giết cô bé đó có thể là bất cứ người đàn ông nào trên thế giới này, trừ Carl Iverson.”
“Hắn ta chết rồi sao?” Bà ấy hỏi. “Ai cơ?”
“Người cha dượng.”
Tôi nhún vai. “Ông ta có lẽ cũng như đã chết,” tôi nói. “Ông ta đang biến mất, vì vậy chúng ta không thể lấy mẫu DNA của ông ta.”
“Ông ta có con trai không?” Bà ấy hỏi. “Có chứ, thì sao ạ?”
“Cậu không biết gì về nhiễm sắc thể Y sao?” Bà Lorngren hỏi.
“Cháu biết có khái niệm như vậy, nhưng cháu không chắc là cháu có thể hiểu rõ về nó.”
Bà ấy nghiêng người ra phía trước, dựa vào chiếc bàn làm việc, đặt những ngón tay vào nhau như một vị hiệu trưởng muốn truyền đạt lại một bài giảng cho một số sinh viên không may mắn. “Chỉ có đàn ông mới có nhiễm sắc thể Y,” bà ấy nói. “Một người cha sẽ truyền lại mã di truyền cho con trai mình qua nhiễm sắc thể Y.
Những mã gen đó gần như là đồng nhất. Sự khác biệt giữa DNA của người cha và người con là rất nhỏ. Nếu cậu có mẫu DNA của người con trai, thì chúng ta có thể loại bỏ được rất nhiều nghi phạm không có quan hệ cha con trực tiếp với họ.”
Tôi nhìn chằm chằm vào bà ấy, miệng há hốc vì ngạc nhiên. “Bà giống như một nhà nghiên cứu DNA vậy.”
“Ta có bằng y tá,” bà ấy nói. “Và không thể hiểu được đặc điểm này nếu không có hiểu biết về sinh học. Nhưng …”, bà ấy nở một nụ cười ngượng nghịu với chúng tôi, “Ta đã học về nhiễm sắc thể Y từ việc xem chương trình Forensic Files[1] trên truyền hình. Có rất nhiều điều thú vị mà cậu có thể học được từ chương trình đó.”
Tôi nói, “Vậy thì tất cả những gì chúng ta cần làm là lấy mẫu DNA của một người bà con là nam giới ư?” “Nó không chỉ đơn giản như vậy,” bà Lorngren nói. “Cậu sẽ phải lấy mẫu DNA của tất cả các nam giới trong dòng tộc còn sống của ông ta trong vòng ba mươi năm trở lại đây: con trai, anh em, chú bác, ông nội. Và thậm chí sau đó, tất cả những việc mà cậu đang thực hiện sẽ làm tăng khả năng chứng minh rằng cha dượng cô bé ấy là thủ phạm.”
“Thật là một ý tưởng tuyệt vời,” tôi nói. “Chúng ta có thể có được mẫu DNA của Doug bằng cách sử dụng biện pháp loại trừ.”
Lila nói, “Em nghĩ rằng Max Rupert đã nói rằng anh nên đứng ngoài vụ này.”
“Chính xác là, ông ta nói anh nên tránh xa khỏi Douglas Lockwood,” tôi mỉm cười với Lila. “Anh sẽ không đi theo Douglas Lockwood. Anh sẽ đi theo bất cứ ai, trừ hắn.”
Khi rời khỏi văn phòng của bà Larngren, tôi có cảm giác như một đứa trẻ đang cầm trong tay một đôi giày thể thao hàng hiệu mới toanh, háo hức xỏ chân vào chúng. Tôi khó có thể kiểm soát được “trận mưa rào” ý tưởng đang vần vũ trong đầu mình khi Lila và tôi lái xe quay trở lại khu căn hộ. Khi vừa về đến nhà, chúng tôi lấy máy tính ra. Cô ấy tìm các thông tin mà bà Lorngren đã cung cấp về DNA, và tôi tìm kiếm trên mạng bất cứ thông tin gì về phả hệ của nhà Lockwood. Lila tìm được một vài trang web tuyệt vời về DNA, chứng minh rằng những điều mà bà Lorngren nói là đúng. Cô ấy còn tìm được rằng tập đoàn bán lẻ đa quốc gia Walmart bán một bộ lấy mẫu thí nghiệm DNA quan hệ cha con bao gồm những miếng gạc vô trùng và bộ dụng cụ lưu giữ - thứ mà chúng ta có thể sử dụng để thu thập các tế bào da bên trong má.
Nhưng mặt khác, tôi lại tìm được rất ít thông tin liên quan đến họ hàng nhà Lockwood. Tôi tìm thấy một người đàn ông tên là Dan Lockwood, với ngày sinh phù hợp, đang sống tại Mason City, Iowa, và đang làm công việc bảo vệ trong một khu mua sắm. Đó chắc hẳn là người anh em kế của Crystal, Danny. Tôi tìm kiếm trang facebook của anh ta và bất cứ trang mạng xã hội nào mà tôi nghĩ tới nhưng không tìm được bất kỳ một gợi ý nào về việc anh ta có một người họ hàng nam giới nào - ngoài cha mình. Điều đó không hề làm tôi ngạc nhiên. Nếu tôi là Danny, tôi chắc hẳn sẽ làm hết sức mình để chối bỏ sự tồn tại của một kẻ cuồng dại Kinh thánh kia. Tôi đã từ bỏ hy vọng rằng sẽ không cần phải tìm kiếm quá nhiều người đàn ông Lockwood để có thể buộc tội Douglas.
“Vậy anh nên làm thế nào để có thể khiến Danny đưa mẫu DNA cho mình?” Tôi hỏi Lila.
“Anh nên thử yêu cầu anh ta về việc này,” cô ấy nói. “Chỉ yêu cầu anh ta thôi sao?” Tôi nói. “Xin lỗi, ngài Lockwood, liệu tôi có thể cạo một vài tế bào da bên trong má của ngài để sử dụng trong việc kết tội cha đẻ ngài đã giết chết con gái vợ mình không?”
“Nếu ông ta nói không, thì anh sẽ còn thê thảm hơn cả lúc này,” cô ấy nói. “Và nếu điều đó thất bại…” Cô ấy để lời nói của mình kéo dài ra, như thể đang dự tính một kế hoạch trong đầu.
“Gì cơ?” Tôi hỏi.
“Tất cả những gì chúng ta cần là một chút nước bọt của anh ta,” cô ấy nói, “Giống như trên một tách cà phê hay một tàn thuốc. Em tìm thấy một câu chuyện từ California về một người đàn ông tên là Gallego. Cảnh sát đã theo dõi ông ta cho đến khi ông ta vứt đi một mẩu tàn thuốc. Họ nhặt lấy nó và có bằng chứng DNA của ông ta. Và cuối cùng ông ta phải vào tù. Nếu tất cả những điều trên thất bại, chúng ta sẽ theo dõi Danny cho đến khi anh ta vứt một mẩu tàn thuốc hay một chiếc cốc giấy đựng cà phê trong thùng rác.”
“Chúng ta ư? “Chúng ta” mà em nói đến là ai?” “Anh không có xe,” Lila nói. “Xe của anh vẫn bị giữ làm bằng chứng, anh nhớ không?”
Cô ấy cúi xuống, vươn người qua bàn và hôn tôi. “Hơn nữa, em sẽ không để anh hoàn thành vụ này mà không có em bên cạnh. Sẽ phải có một ai đó đảm bảo rằng anh sẽ không bị một chai rượu whisky đập vào đầu nữa.”
❀ ❀ ❀
[1] 43* CHƯƠNG trình Hồ sơ pháp lý.