Cuộc Sống Tự Chôn Vùi

Lượt đọc: 216 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 22

❊ ❊ ❊

Ngay khi trở lại Hillview, tôi đã hoàn toàn “hồi phục” từ lời thú nhận về cái chết của ông ngoại mình, và tôi còn cảm thấy như mình trẻ lại bởi những bí ẩn của các bức hình. Carl còn nợ tôi một lời thú nhận - chí ít thì đó là cái cách mà tôi nhìn nhận nó. Tôi đã tự đánh mình vì kể cho ông ấy nghe về quá khứ của tôi, và giờ đây, ông ấy có nghĩa vụ phải trả lời một số câu hỏi thực sự của tôi.

Ông ấy trông có vẻ khỏe khoắn hơn những lần tôi gặp trước đó. Carl mặc một chiếc áo sơ mi vải flannel màu đỏ trong một chiếc áo choàng màu xanh rêu, hai gò má hốc hác dường như vừa mới được cạo sạch. Ông ấy nở một nụ cười ấm áp, một nụ cười mà bạn dùng khi chạy đến bên bạn gái cũ của mình trong một bữa tiệc. Tôi nghĩ ông ấy biết rằng hôm nay cuộc trò chuyện này sẽ đi tới đâu. Giờ sẽ là lúc tới lượt ông ấy mở lời với câu chuyện của mình. Bài tiểu luận của tôi đã đến hạn phải nộp một nửa nội dung; tôi bắt đầu phải viết nội dung chính về bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời của Carl, và tôi cần phải nộp nó cho giáo sư trong một tuần nữa. Thời gian đang “khai quật” cái chết của ông ấy, và ông ấy biết rõ điều đó.

“Chào Joe.” Carl vẫy tay ra hiệu cho tôi ngồi vào chiếc ghế đặt cạnh ông ấy. “Nhìn kìa,” ông ấy nói, chỉ tay ra ngoài cửa sổ. Tôi nhìn qua một lượt các ban công của khu căn hộ phía bên kia đường, chẳng thấy một sự thay đổi nào.

“Cái gì cơ ạ?” Tôi hỏi.

“Tuyết,” ông ấy nói. “Tuyết đang rơi rồi.”

Tôi đã nhìn thấy tuyết rơi nhẹ trên đường đi tới đây, nhưng tôi chẳng để ý gì đến nó hơn là việc băn khoăn liệu xe của mình có tồn tại nổi đến một mùa đông nữa ở Minnesota không. Thân xe của tôi đã hoen gỉ nặng, vì vậy nước từ đường phố ướt át đã làm ướt đẫm những tấm thảm trên sàn xe sau mỗi trận mưa, gây ra một thứ mùi hôi rình của đống khăn lau mặt đã cũ nồng nặc trong xe. May mắn thay, tuyết rơi không đủ dày để gây ra nỗi phiền toái đó cho tôi. “Ông thấy vui khi trời có tuyết sao?” Tôi hỏi.

“Tôi đã mất ba mươi năm trong tù, phần lớn thời gian trong đó tôi bị cách ly. Tôi rất ít khi được nhìn thấy tuyết rơi. Tôi yêu tuyết.” Ông ấy thả mình theo những xúc cảm riêng tư khi từng bông tuyết đang rơi ngoài cửa sổ, rồi chợt bay vút lên theo luồng gió, và rồi khi tiếp tục rơi xuống, chúng biến mất trong những thảm cỏ xanh. Tôi để cho ông ấy một vài phút bình yên, để ông ấy có thể tận hưởng khoảnh khắc tuyết rơi này. Cuối cùng, Carl lại chính là người mở đầu cuộc nói chuyện.

“Virgil đã ghé qua đây vào sáng nay,” ông ấy nói. “Ông ấy nói rằng cậu và ông ấy đã có một cuộc nói chuyện nho nhỏ.”

“Vâng ạ.”

“Thế Virgil đã nói những gì?”

Tôi lấy ra một chiếc máy ghi âm nhỏ từ trong ba lô và đặt nó trên tay ghế, ở một khoảng cách vừa đủ để có thể thu lại giọng nói của ông ấy. “Ông ấy nói rằng ông vô tội. Ông ấy nói ông không giết Crystal Hagen.”

Carl suy nghĩ về lời nói đó trong một lúc rồi hỏi. “Cậu có tin ông ta không?”

“Cháu đã đọc toàn bộ tài liệu xử án,” tôi nói.

”Cháu đọc bản tường trình của phiên tòa và cả cuốn nhật ký của Crystal.”

“Tôi biết,” Carl nói. Ông ấy không nhìn ra ngoài cửa sổ nữa, mà thay vào đó, Carl nhìn chằm chằm vào tấm thảm tồi tàn trước mặt mình. “Virgil có nói cho cậu biết vì sao ông ấy lại tin rằng tôi vô tội không?”

“Ông ấy kể cho cháu câu chuyện ông đã cứu mạng ông ấy ở Việt Nam. Ông ấy kể rằng ông đã xông pha trong mưa đạn, quỳ xuống bên ông ấy trong khi đối phương đang tấn công về phía ông ấy. Ông ấy nói ông đã ở đó cho đến khi Việt cộng rút lui.”

“Nếu là cậu thì cậu cũng sẽ cảm thấy yêu quý cậu Virgil đó.” Carl cười khẽ trong hơi thở của mình. “Tại sao ạ?” Tôi hỏi.

“Ông ta sẽ phải đào mồ chôn niềm tin rằng tôi vô tội vì những gì đã xảy ra vào hôm đó, vì ông ta đã hiểu hoàn toàn sai về câu chuyện.”

“Ông đã không cứu mạng ông ấy ư?”

“Ồ, tôi cho rằng tôi thực sự đã cứu mạng ông ấy, nhưng đó không phải lý do tại sao tôi lại xông đến vị trí của Virgil khi đó.”

“Cháu không hiểu.”

Nụ cười của Carl đột nhiên bị che phủ bởi một cái bóng của nỗi u sầu khi nghĩ về cái ngày xa xưa khi ông ấy còn ở Việt Nam.

“Tôi là một người theo Công giáo,” ông ấy tiếp tục. “Theo như tôi được dạy, thì tự tử là một hình thức bị nghiêm cấm. Đó là một trong những tội lỗi mà không bao giờ có thể được tha thứ. Vị linh mục nói rằng nếu bạn tự kết liễu cuộc đời mình, thì linh hồn bạn sẽ đi thẳng xuống địa ngục, mà không có bất cứ một câu hỏi nào được đưa ra. Kinh thánh cũng nói rằng không có sự hy sinh nào vĩ đại hơn việc trao đi cuộc sống của mình cho một người anh em. Và Virgil chính là người anh em của tôi.”

“Vì vậy, khi ông nhìn thấy Virgil bị bao vây vào ngày hôm đó…”

“Tôi nhìn thấy đó là cơ hội. Tôi đã chạy ra trước Virgil, đón lấy những viên đạn đang nhắm thẳng vào anh ta, và thật là đáng thương cho anh ta. Việc này giống như ‘một mũi tên trúng hai đích’. Tôi vừa có thể cứu được mạng sống của anh ta lại vừa kết liễu cuộc đời mình cùng lúc.”

“Việc này có vẻ không đạt được hiệu quả như mong đợi, đúng không ạ?” Tôi nói, thúc giục ông ấy tiếp tục câu chuyện của mình.

“Đó là một sai lầm mở đầu cho tất cả,” ông ấy nói. “Thay vì lấy đầu của tôi, chính phủ lại trao huân chương cho tôi, một huân chương Purlple Heart, một huân chương Silver Star. Tất cả mọi người đều nghĩ tôi thật dũng cảm. Tôi chỉ đơn giản là muốn chết. Cậu thấy đấy, Virgil tin tưởng vào tôi, lòng tin của anh ta trao cả cho tôi, mọi điều này đều chỉ phụ thuộc vào một lời nói dối.”

“Vì vậy người duy nhất tin rằng ông vô tội lại mắc sai lầm ư?” Tôi hỏi, dễ dàng liên hệ vào mục đích của cuộc nói chuyện ngày hôm nay một cách tinh tế. Tuyết bên ngoài đã rơi dày hơn, từ những bông tuyết rơi lác đác đã trở thành một cơn mưa tuyết, những bông tuyết to và ẩm ướt, tương đương với những hạt bỏng ngô đang xoáy tung thành những vòng tròn.

Tôi đã đưa ra câu hỏi mà tôi thực sự muốn và nhận lại sự im lặng thay vì một câu trả lời. Vì vậy, tôi đành ngồi ngắm nghía những bông tuyết, quyết định không hỏi lại một lần nữa, để cho Carl một khoảng thời gian cần thiết để sắp xếp lại những suy nghĩ trong lòng và tìm ra câu trả lời.

“Cậu hỏi ta liệu tôi có phải là người đã sát hại Crystal Hagen,” cuối cùng thì ông ấy cũng lên tiếng. “Cháu đang hỏi rằng liệu có phải ông đã giết cô bé ấy, hay sát hại, hay bất cứ việc làm nào khiến cô ấy không còn sống được nữa. Vâng, đó là những gì cháu đang muốn hỏi.”

Tôi có thể nghe tiếng kim đồng đồ tích tắc ở một nơi nào đó phía sau lưng đánh dấu những giây đồng hồ khi ông ấy im lặng một lần nữa. “Không,” ông ấy nói, giọng nói gần như đang thì thầm. “Tôi không làm chuyện đó.”

Tôi cúi đầu trong sự thất vọng. “Ngày cháu gặp ông - ngày mà ông đã giảng giải cho cháu tất cả những điều khỉ gió về sự trung thực - ông nói với cháu rằng ông vừa là kẻ giết người, vừa là kẻ sát hại. Ông nhớ chứ? Ông đã nói giết người không giống với hãm hại họ, và ông đã làm cả hai việc đó. Cháu nghĩ đó là lời sám hối cuối cùng của ông, cơ hội để ông làm rõ mọi thứ. Và giờ, ông lại nói với cháu rằng, ông không gây ra cái chết của cô bé ấy bằng bất cứ cách nào?”

“Tôi đã không hy vọng cậu sẽ tin tưởng tôi,” ông ấy nói. “Thật là quái quỷ, chẳng ai thèm tin tôi, kể cả luật sư của tôi.”

“Cháu đã đọc tài liệu, Carl. Cháu cũng đã đọc cả cuốn nhật ký. Ông đã mang theo súng vào ngày hôm đó. Cô bé ấy gọi ông là một kẻ đồi bại vì ông luôn luôn theo dõi cô bé ấy.”

“Tôi biết rõ bằng chứng đó là gì, Joe,” ông ấy tiếp tục, nói ra từng từ với sự bình thản như một dòng sông băng. “Tôi biết những gì họ đã sử dụng để chống lại tôi tại tòa. Tôi đã cảm thấy nhẹ nhõm về những gì họ kể về câu chuyện của tôi mỗi ngày trong suốt ba mươi năm qua, nhưng điều đó không thể thay đổi được sự thật là tôi không giết cô bé đó. Tôi không có cách nào có thể chứng minh được điều này cho cậu hay cho bất cứ ai. Và tôi thậm chí còn chẳng buồn cố gắng chứng minh nó. Tôi sẽ nói cho cậu sự thật. Cậu có thể tin hay không thì tùy. Nó chẳng có nghĩa lý đối với tôi nữa cả.”

“Thế câu chuyện khác đã xảy ra ở Việt Nam thì sao?” Tôi hỏi. Carl ném cho tôi một cái nhìn đầy bất ngờ, rồi như thể bắt được sự tháu cáy của tôi, ông ấy nói, “Câu chuyện đó là như thế nào ư?”

“Virgil đã nói rằng đó là câu chuyện của chính ông, vì vậy ông mới là người kể ra chúng. Ông ấy nói rằng nó chứng minh rằng ông đã không giết Crystal Hagen.”

Carl lại dựa mình lọt thỏm vào chiếc xe lăn. Ông ấy đặt một ngón tay lên bờ môi, bàn tay ấy có đôi chút run rẩy. Thực sự đã có một câu chuyện khác xảy ra, tôi có thể nhận ra được điều này, vì vậy tôi hối thúc. “Ông nói rằng ông sẽ nói với cháu sự thật mà. Một nửa câu chuyện chưa hẳn đã là sự thật, thưa ông. Cháu muốn biết tất cả mọi thứ.”

Một lần nữa, Carl lại nhìn ra ngoài cửa sổ, xuyên qua những bông tuyết đang rơi ngoài kia, và xuyên qua cả những ban công phía bên kia. “Tôi sẽ kể cho cậu câu chuyện đã xảy ra ở Việt Nam,” ông ấy nói. “Cậu có thể tự quyết định xem liệu nó có thể giúp chứng minh như Virgil đã nói hay không. Nhưng tôi hứa với cậu, những gì tôi kể hoàn toàn là sự thật.”

Trong hai giờ đồng hồ sau đó, tôi không hề mở miệng ra nói; tôi gần như ngừng thở. Tôi nghe Carl Iverson kể lại về quá khứ của mình ở Việt Nam. Khi ông ấy đã kể hết cho tôi mọi chuyện, tôi đứng dậy, bắt lấy tay ông ấy và nói lời cám ơn. Sau đó, tôi trở về nhà và viết phần đó vào câu chuyện của Carl như một dấu mốc cho sự thay đổi số phận của ông ấy.

Dịch thuật: Trịnh Thúy Ngân
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.