Cuộc Sống Tự Chôn Vùi

Lượt đọc: 216 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 42

❊ ❊ ❊

Dan Lockwood sống tại một khu vực cũ kĩ dành cho người lao động tại Mason City, Iowa, trong một khu nhà phía bắc bên dãy đường ray xe lửa, trong một căn nhà trà trộn với tất cả những căn nhà khác trên phố. Chúng tôi lái xe lượn qua chỗ đó hai lần, kiểm tra lại số nhà hai lần với những gì chúng tôi đã tìm thấy trên mạng. Sau hai lần lái xe qua đó, chúng tôi lái xe qua con hẻm phía sau ngôi nhà, nảy lên vì những ổ gà, né qua những đụn tuyết, và tìm kiếm dấu hiệu của “sự sống”. Chúng tôi nhìn thấy một túi rác màu trắng bên cạnh lối cửa sau. Chúng tôi cũng nhìn ai đó đã dùng xẻng dọn sạch lớp tuyết cao đến tận đầu gối khỏi con đường nối giữa ngôi nhà và con hẻm. Chúng tôi đã lưu những điều này vào trong bộ nhớ của mình và tiếp tục đi thêm một vài dãy nhà nữa để tìm chỗ đậu xe và xem xét lại toàn bộ kế hoạch của mình một lần cuối.

Chúng tôi đã ghé qua một cửa hàng Walmart trên đường đi để mua một bộ kiểm tra huyết thống cha con, trong đó có ba bông gạc, một phong bì mẫu và hướng dẫn về cách cạo các tế bào da từ bên trong má. Lila đã để chúng vào trong ví của mình. Chúng tôi quyết định sẽ nói thẳng với anh ta. Chúng tôi sẽ vào nhà của Dan, hỏi anh ta về bất cứ người họ hàng là nam giới nào sống từ năm 1980 trở lại đây, và sau đó yêu cầu anh ta lấy mẫu xét nghiệm. Nếu kế hoạch đó thất bại, chúng tôi sẽ chuyển sang kế hoạch B - theo dõi anh ta cho đến khi anh ta nhổ ra một bã kẹo cao su hoặc một thứ gì đó tương tự.

“Em đã sẵn sàng chưa?” Tôi hỏi.

“Hãy cùng đến gặp Dan Lockwood nào,” cô ấy nói trong khi bắt đầu khởi động xe.

Chúng tôi đỗ xe ngay trước căn nhà, cùng tiến vào khu vực vỉa hè phía trước, và bấm chuông cửa. Một người phụ nữ trung tuổi ra mở cửa cho chúng tôi. Khuôn mặt bà ấy đã sớm lão hóa vì hút thuốc, thứ mùi thuốc lá đó đã ập vào mặt chúng tôi như một cái tát bằng găng tay. Bà ấy mặc một bộ quần áo thể thao màu ngọc lam cùng với một đôi dép đi trong nhà màu xanh, mái tóc bà ấy giống như một nắm dây đồng bị đốt cháy.

“Chúng cháu có thể nói chuyện với Dan Lockwood được không ạ?” Tôi hỏi.

“Ông ấy đã ra khỏi thành phố,” bà ấy nói, một giọng nói nặng và trầm như thể bà ấy đang cần phải hắng giọng. “Tôi là vợ ông ấy. Tôi có thể giúp gì được cho cậu?”

“Không ạ,” tôi nói. “Chúng cháu thực sự muốn nói chuyện với ông Lockwood. Chúng cháu có thể quay lại…”

“Có phải là chuyện liên quan tới cha của ông ấy không?” Bà ấy nói. Chúng tôi đang định quay đi, nhưng chợt khựng lại.

“Có phải bà đang đề cập đến Douglas Lockwood không?” Tôi hỏi, cố gắng tỏ ra trịnh trọng.

“Đúng, đó là cha của ông ấy, người đang bị mất tích,” bà ấy nói.

“Vì vấn đề đó,” Lila nói, “đó là lý do vì sao chúng cháu lại đang ở đây. Chúng cháu đã hy vọng là có thể nói chuyện với ông Lockwood về việc đó. Bà có biết khi nào ông ấy sẽ quay trở lại không?”

“Ông ấy có lẽ sẽ trở về sớm thôi,” bà ấy nói. “Ông ấy đang quay trở lại Minnesota trong khi chúng ta đang nói chuyện tại đây. Các bạn có thể vào nhà và chờ nếu muốn.”

Bà ấy quay lại, bước vào nhà, chỉ vào một chiếc ghế nhựa vinyl dài màu nâu. “Ngồi đi.”

Một chiếc gạt tàn trên bàn cà phê bạt ngàn mẩu thuốc lá, một vài mẩu mang hiệu Marlboro, nhưng hầu hết trong số đó là Virginia Slims. “Cháu thấy bà có vẻ là một fan hâm mộ của Marlboro,” tôi nói. “Đó là của Dan,” bà ấy nói. “Tôi hút thuốc Slims.” Lila và tôi trao đổi qua ánh mắt. Nếu bà Lockwood rời khỏi căn phòng này dù chỉ một giây, chúng tôi chỉ đơn giản là lấy ngay mẫu DNA này.

“Bà nói là ông Lockwood đang ở Minneasota phải không?” Tôi hỏi.

“Hai người trông có vẻ quá trẻ để có thể làm cảnh sát,” bà ấy nói.

“Ừmmm… bọn cháu không phải là cảnh sát,” Lila nói, “Chúng cháu từ một cơ quan khác.”

“Ý của cô là kiểu như dịch vụ xã hội hoặc một cơ quan gì đó tương tự như vậy hả?” Bà Lockwood nói.

“Ông Dan đến Minnesota để tìm kiếm cha mình ạ?” Tôi hỏi.

“Đúng vậy,” bà ấy nói. “Ông ấy đã đi ngay tới đó khi ông ấy nghe được rằng cha mình bị mất tích. Ông ấy đã lên đường đúng hôm có trận bão lớn đó.”

Tôi nhìn Lila, cảm thấy bối rối trước những gì mà bà Lockwood vừa nói. “Liệu Dan đi tới Minnesota trước hay sau khi diễn ra trận bão?” Tôi hỏi.

“Vào ngày thứ sáu, chỉ ngay trước khi trận bão kéo tới. Ông ấy đã bị kẹt lại vì bão tuyết. Và đã gọi cho tôi một vài giờ trước và nói rằng ông ấy đang trên đường trở về.”

Tôi đã nhẩm tính trong đầu. Doug Lockwood đã bắt cóc tôi vào ngày thứ sáu. Cơn bão đã mạnh lên vào đêm hôm đó, trong khi tôi vừa tới được căn lều thợ săn. Tôi đã chờ đợi cơn bão đi qua trong suốt ngày thứ bảy và đi bộ tới khu trang trại vào ngày chủ nhật. Khi cảnh sát ở Minnesota biết được vụ này, thì Doug Lockwood vẫn chưa mất tích cho đến ngày chủ nhật.

“Vậy để cháu nói rõ lại nhé,” tôi nói. “Ông ấy nói với bà rằng cha của ông ấy đã bị mất tích trước khi ông ấy tới đó ư?”

“Không,” bà ấy nói. “Ông ấy đã có một cuộc điện thoại vào hôm thứ sáu về… ô, lúc đó là mấy giờ nhỉ? Vào lúc chiều muộn... ta không thể nhớ chính xác. Có vẻ như rất bối rối và nói rằng ông ấy phải đến nơi ở của cha mình. Đó là tất cả những gì mà ông ấy nói với tôi, và rồi tiến thẳng ra cửa và đi mất.”

“Làm sao mà bà biết được rằng Doug Lockwood đã bị mất tích sau đó?” Lila hỏi.

“Vào ngày chủ nhật, tôi nhận được một cuộc gọi từ một viên cảnh sát. Muốn nói chuyện với Dan. Tôi đã trả lời rằng Dan không có nhà. Ông ấy hỏi tôi là ai, và gần đây tôi có gặp cha của Dan không? Tôi đã trả lời là không.”

“Có phải tên của viên cảnh sát đó là Rupert?” Tôi hỏi.

“Tôi không chắc,” bà ấy nói. “Có thể lắm. Nhưng sau đó bà mẹ kế khốn khiếp của ông ấy gọi tới đây.” Bà Lockwood nói, và mím môi.

“Mẹ kế ư? Danielle Hagen ư?” Tôi hỏi.

“Đúng vậy. Bà ấy đã không nói chuyện với Dan từ bao nhiêu năm nay rồi. Có lẽ là ông ấy sẽ bị chết khát nếu bà ấy không phỉ nhổ vào ông ấy. Bà ấy đã gọi cho ông ấy vào ngày chủ nhật chỉ để xỉ vả.”

“Bà ấy đã nói gì?” Tôi hỏi.

“Tôi thực tế không nói chuyện với bà ấy,” bà ấy nói. “Tôi nghĩ đó có lẽ lại là viên cảnh sát đó, vì vậy tôi để điện thoại ở chế độ trả lời tự động.”

“Tin nhắn của bà ấy để lại là gì?” Lila hỏi.

“Ồ, để xem nào… bà ấy nói cái gì đó giống như… DJ (Daniel), tao là Daniella Hagen. Tao chỉ muốn thông báo cho mày biết rằng cảnh sát đã tới đây vào ngày hôm nay và tìm kiếm lão bố thối tha của mày. Tao đã nói với họ rằng tao hy vọng lão ấy chết luôn đi. Tao hy vọng…” “Chờ chút,” tôi ngắt lời bà ấy. “ Cháu nghĩ bà đã nhận được cuộc gọi này về sau này phải không? Ý bà là bà ấy gọi điện chỉ để nói với bà rằng DJ đã bị mất tích.” “DJ không mất tích. Cha của ông ấy mới là người mất tích, chính là Doug bị mất tích.”

“Nhưng… nhưng,” tôi lắp bắp.

Lila tiếp tục nói vấp váp. “Nhưng, Doug là DJ,” cô ấy nói. “Douglas Joseph. Viết tắt là DJ.”

“Không, Dan là DJ.” Bà Lockwood nhìn chúng tôi như thể chúng tôi đang cố gắng thuyết phục bà ấy rằng ngày chính là đêm.

“Tên đệm của Dan là William,” tôi nói.

“Đúng, nhưng cha ông ấy kết hôn với con mụ cáo già Danielle kia khi Dan chỉ mới là một đứa trẻ. Bà ấy thích được gọi là Dani, mặc dù điều đó khiến tên bà ấy nghe có vẻ đàn ông. Và kể từ đó, không thể có hai Danny trong một gia đình được, vì vậy bà ấy đã yêu cầu tất cả mọi người gọi bà ấy là Dani và gọi ông ấy là Danny Junior. Sau một thời gian thì họ gọi ông ấy là DJ.”

Đầu tôi bắt đầu chao đảo. Tôi đã sai lầm về mọi thứ. Lila nhìn tôi, khuôn mặt cô ấy tái mét, đôi mắt nói với tôi những gì có lẽ tôi đã biết - Chúng tôi đang ở trong phòng khách của kẻ sát hại Crystal Hagen.

“Ồ, và Dan đã về rồi,” bà Lockwood nói, chỉ vào một chiếc xe tải đang tiến vào.

Dịch thuật: Trịnh Thúy Ngân
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.