Cuộc Sống Tự Chôn Vùi

Lượt đọc: 216 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 54

❊ ❊ ❊

Nếu không tính ngài bộ trưởng, thì có mười ba người đến dự tang lễ của Carl Iverson: Virgil Gray, Lila, Jeremy, tôi, giáo sư Sanden, Max Rupert, Janet, bà Lorngren, hai nhân viên của Hillview, và ba anh cai ngục từ nhà tù Stillwater, những người thành kính nhớ tới ông và khoảng thời gian ông đã ở nơi đó. Ông được chôn cất tại nghĩa trang Fort Snelling. Vị bộ trưởng tổ chức buổi tang lễ ngắn gọn, một phần vì ông chưa từng gặp Carl Iverson và không biết nói gì hơn những lời lẽ chia sẻ thông thường, một phần vì tang lễ tổ chức ngoài trời không thể tránh những cơn gió đông tháng 12 lạnh buốt.

Xong buổi lễ, Max Rupert và giáo sư Sanden về cùng nhau, sau khi năn nỉ tôi và Lila đi uống cà phê cùng họ. Tôi đoán họ có chuyện gì cần nói với chúng tôi, chuyện gì đó cần một chút riêng tư.

Tôi nói lời tạm biệt Virgil. Ông ta mang một túi giấy, ôm nó vào lòng trong suốt buổi lễ. Khi chỉ còn chúng tôi, ông ta mở túi và lấy ra một cái hộp bằng gỗ sồi, với một mặt kính, to cỡ một quyển từ điển. Bên trong, gắn trên lớp vải nhung đỏ, là những chiếc huy chương của Carl: hai huân chương Purple Heart, và một huân chương Silver Star. Phía dưới hàng huy chương là bộ quân hàm Hạ sĩ, quân hàm mà ông ấy đã mang trước khi giải ngũ.

“Carl muốn tôi đưa những thứ này cho cậu đấy”. Virgil nói.

Tôi không nói nên lời, ít nhất là trong một phút. Trong một phút đó tôi chỉ biết nhìn những chiếc huân chương. “Sao ông tìm được mấy thứ này?” - Tôi cuối cùng cũng thốt nên lời.

“Ngay khi Carl bị bắt, tôi đã lẻn vào nhà ông ấy và lấy chúng”, Virgil rụt rè, cứ như sẽ bị buộc tội ăn trộm vậy. “Carl cũng chẳng có tài sản gì nhiều, và tôi nghĩ lúc nào đó ông ấy sẽ lại muốn được nhìn thấy những thứ này. Thật ra những thứ này là… ”, Virgil mím chặt môi để nén cái nấc nghẹn, “… là tất cả những gì ông ấy có”. Virgil với tay ra phía trước, và tôi nắm lấy nó. Ông ta kéo tôi lại gần và ôm chầm lấy tôi “Cậu giỏi lắm”, Virgil thầm thì vào tai tôi “Cám ơn cậu.”

Tôi cám ơn Virgil và quay ra chỗ chiếc xe, Jeremy và Lila đang đợi tôi ngoài đó. Virgil cứ đứng mãi trước bia mộ. Có lẽ ông chưa sẵn sàng chia tay người bạn này.

Ở quán ăn, tôi và Lila đang sưởi tay bằng cốc cà phê nóng thì Max và Boady đến. Jeremy làm một ngụm sô-cô-la nóng, tạo ra tiếng sùn sụt khi hút sô-cô -la dưới lớp kẹo dẻo. Tôi giới thiệu Max và Boady với Jeremy, và cậu nói một lời chào lịch sự, trước khi quay lại với cốc sô-cô-la. Tôi giải thích ngắn gọn lý do tại sao Jeremy lại đến ở với tôi, tạm bỏ qua đoạn tôi làm Larry bị gãy chân.

“Làm vậy việc học hành của cậu sẽ vất vả hơn đấy”, Boady nói.

Tôi nhìn xuống bàn, trả lời “Chắc cháu sẽ không đi học nữa”.

Đây là lần đầu chính miệng tôi nói những từ này ra, kể cả là tự nói với bản thân mình. Thực ra tôi đã trốn tất cả các buổi thi học kỳ vừa rồi, nói hẳn ra cũng chỉ để làm rõ vấn đề mà thôi. Ngước nhìn lên, tôi hơi bất ngờ khi Max và Boady nhìn nhau và cùng nở một nụ cười.

“Tôi muốn cậu xem cái này”, Max vừa nói vừa rút một mảnh giấy được gấp gọn gàng trong túi ra và đưa cho tôi. Mảnh giấy là một bức thư điện tử được gửi cho Max từ sở cảnh sát vùng Scott Country, Iowa.

“Tôi vừa xem lại phần thưởng cho người phá được vụ án mưu sát Melissa Burns. Thông báo được đưa ra từ năm 1992, nhưng vẫn còn có hiệu lực. Chắc chắn là Lockwood đã sát hại cô ta. Hắn nhận vị trí đội trưởng đội bảo vệ của một khu mua sắm tại Davenport, và chắc đã bắt cóc Melissa khi cô ấy rời khỏi đó. Melissa là cháu gái ruột của một vị chủ tịch ngân hàng, và ông đã treo giải thưởng một trăm ngàn đô la. Chỉ cần chuyển tài khoản ngân hàng của cậu cho ngài Talbert và bà Nash, tôi có thể nhờ ngân hàng thực hiện thanh toán ngay khi vụ án được chính thức khép lại.”

Đọc đến đoạn này, tôi như muốn vỡ òa. “Một trăm ngàn đô la?” Tôi vô tình nói lớn “Đây là chuyện đùa phải không?”

Boady mỉm cười đáp, “Cậu cứ đọc tiếp đi.”

“Tôi cũng được biết rằng Lockwood đang bị điều tra vì liên quan đến hai vụ bắt cóc và giết người khác, một ở Coralville, Iowa, và một ở ngoại ô Des Moines. Những vụ án này có chung một mô típ thực hiện, và nhiều khả năng những vụ án này chính là do Lockwood thực hiện. Tôi được biết người ta treo thưởng mười ngàn đô la cho mỗi vụ án được phá thành công. Anh hãy thông báo với sở cảnh sát của anh rằng họ sẽ nhận được số tiền đó khi hai vụ án khép lại.”

Tôi đưa bức thư cho Lila xem. Cô ấy không kiềm chế được sự kinh ngạc khi nhìn thấy số tiền và nhìn thấy tên mình trên đó. Đọc xong cô ngẩng đầu lên, hỏi “Cái này là thật chứ?”

“Thật trăm phần trăm”, Max trả lời. “Tất cả là của hai cháu.”

Miệng tôi lắp bắp không nói nên lời. Một lúc sau tôi mới mở miệng được, “Từng đó là nhiều tiền lắm đấy!”

“Đúng thế, số tiền đó lớn hơn rất nhiều số tiền thưởng của một vụ án thông thường”, Max đáp lời. “Nhưng cũng không quá bất ngờ phải không, đặc biệt là phần thưởng của ông chủ tịch ngân hàng. Nếu Lockwood được xác nhận là hung thủ của cả ba vụ việc, tổng số tiền thưởng sẽ là một trăm hai mươi ngàn đô la!”

Lila nhìn tôi. “Anh nhận hết số tiền đó đi.” Cô nêu ý kiến. “Anh phải chăm sóc cho Jeremy mà.”

“Không thể thế được”, tôi đáp lại ngay. “Em cũng suýt nữa mất mạng đó.”

“Hoàn cảnh của anh cần tiền hơn em nhiều. Em muốn anh nhận số tiền đó.”

“Chúng ta chia đều”, tôi cương quyết. “Chia đều hoặc anh không nhận gì đâu. Cứ làm thế, không bàn bạc gì nữa.”

Lila ngập ngừng một giây, rồi trả lời, “Chúng ta sẽ chia số tiền ra làm ba.” Cô nhìn Jeremy và khẽ gật đầu. “Không có Jeremy, chúng ta có lẽ sẽ không bao giờ giải được mật mã. Cậu ấy phải được một phần.”

Tôi định từ chối, nhưng Lila giơ tay lên trước mặt, nhìn tôi với ánh mắt kiên định của một người phụ nữ không dễ lay động. “Cứ làm thế, không bàn bạc gì nữa!” Tôi nhìn Jeremy, thằng bé nở một nụ cười tươi, kẹo và sô-cô-la dính trên miệng cậu như một bộ ria mép. Chắc nãy giờ cậu chẳng chú ý nghe gì hết. Tôi mỉm cười lại với Jeremy, và ngả sang bên Lila, tặng cô ấy một nụ hôn.

Ngoài trời, tuyết bắt đầu rơi nặng hạt. Lúc rời khỏi quán, xe của Lila đã bị tuyết phủ dày một đốt ngón tay. Cô và Jeremy vào xe trước, còn tôi gạt tuyết xuống khỏi cửa kính. Tôi không tài nào tắt được nụ cười trên môi. Với số tiền thưởng, tôi lại có thể đến trường, và hơn nữa tôi còn có thể lo cho Jeremy. Tôi gạt tuyết khỏi xe, với một niềm lạc quan trào dâng trong lòng. Một cặp đôi yêu nhau đi vào quán, cánh cửa mở ra, làn hơi ấm mang theo mùi thơm của mẻ bánh mới làm. Mùi hương mê hoặc bám theo cơn gió nhẹ, quẩn quanh bên tôi. Tôi chợt nhớ ra lời Carl đã chia sẻ - rằng thiên đường có thực trên trần gian.

Tôi dùng tay không gạt tuyết, ngắm những bông tuyết tan trong bàn tay mình. Tôi cảm nhận cái lạnh của tuyết cùng hơi ấm da thịt, nhìn thật lâu những tinh thể tuyết li ti biến thành những giọt nước nhỏ, chảy xuống cổ tay, và tan vào không khí. Tôi nhắm mắt, lắng nghe bài đồng ca của gió len vào giữa những hàng thông, điểm xuyết tiếng hót của gia đình chim chích bông đang trốn trong tán lá. Tôi đứng yên lặng, hít một hơi sâu, thưởng thức mùi hương của tháng 12 ngọt ngào, chìm sâu trong cảm xúc, trong âm nhạc, trong hơi thở của cuộc sống - những trải nghiệm tôi sẽ không bao giờ có được nếu tôi không từng gặp ông, Carl Iverson.

Dịch thuật: Trịnh Thúy Ngân
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.