Cuộc Sống Tự Chôn Vùi

Lượt đọc: 208 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 15

❊ ❊ ❊

Terry Bremer đứng trên đôi chân khuỳnh, mang theo một hộp thuốc lá cuốn phía túi sau, một người đàn ông lớn tuổi và tốt bụng, đang sở hữu một khu bowling, hai quán bar, một vài chục căn hộ ở Austin. Ông ấy là một trong những người có thể đứng đầu một tập đoàn đa quốc gia gồm những thành viên tốt nghiệp Đại học chuyên ngành quản trị kinh doanh của Harvard thay vì trường trung học Austin. Khi không phải dưới vai trò là một chủ nhà, ông ấy là một người đàn ông tốt bụng, niềm nở và có trách nhiệm. Ông ấy đã cho tôi một công việc đầu tiên là làm bảo vệ ở một trong những quán bar nhỏ bé mà ông ấy sở hữu có tên gọi là Piedmont Club. Chuyện này xảy ra vào một vài tuần sau khi tôi chính thức bước sang tuổi mười tám. Ông ấy đang đi loanh quanh để thu tiền thuê nhà - món tiền mà mẹ tôi đã tiêu sạch sẽ cho chuyến “du lịch” tại một sòng bạc tại Ấn Độ ngay một tuần trước.

Thay vì la hét, chửi bới, hay dọa dẫm tống cổ chúng tôi ra khỏi khu căn hộ, ông ấy đã thuê tôi làm công việc canh gác, dọn bàn, và kéo thùng bia lên từ tầng hầm. Đối với tôi, đây là một thỏa thuận hời vì nó sẽ đổ tiền vào hai chiếc túi rỗng của tôi, và dạy tôi cách đương đầu với những kẻ say xỉn và ngu xuẩn. Đây đồng thời cũng là một thỏa thuận không tồi cho ông ấy, vì nếu mẹ tôi có lỡ tiêu tán số tiền thuê nhà hàng tháng, thì ông ấy chỉ cần đơn giản, lấy nó từ những đồng lương của tôi.

“Mẹ cháu đã quay về chưa?” Tôi lên tiếng hỏi khi bước vào căn hộ.

Ông Bremer đứng ngay phía trong cửa giống như một lính canh đang chờ đợi để được đổi gác. “Chưa,” ông ấy trả lời, “và theo như quan sát thì, bà ấy đã không có mặt ở đây từ ngày hôm qua.” Ông ấy bỏ chiếc mũ lưỡi trai của mình ra, đưa tay lên gãi vào mảng da đầu trọc lốc và mịn màng của mình. “Ta phải nói thế này, Joe, bà Albers đang định gọi cho các cơ quan chức trách. Jeremy đã rất có thể biến nơi này thành một tháp lửa.”

“Cháu biết ạ. Nó sẽ không…”

“Ta không muốn bị kiện, Joe, mẹ của cậu đã để lại thằng bé một mình như thế này. Nếu thằng bé đốt khu nhà này, ta sẽ phải ra hầu tòa. Mẹ của cậu không thể để một đứa trẻ tật nguyền ở nhà một mình như thế này được.”

“Nó không phải là đứa trẻ tật nguyền,” tôi ngắt lời. “Nó bị mắc chứng tự kỷ.”

“Ta không có ý gì cả khi nói như vậy, Joe. Nhưng cậu biết ta đang muốn nói gì mà. Giờ cậu đang theo học đại học, vì vậy chẳng có ai ở đây để giữ cho mọi thứ ổn định được.”

“Cháu sẽ nói chuyện với bà ấy,” tôi nói.

“Ta không thể để chuyện này xảy ra một lần nữa, Joe. Nếu thêm một lần nào nữa thì ta sẽ yêu cầu họ ra khỏi đây.”

“Cháu sẽ nói chuyện với bà ấy,” tôi kiên nhẫn nhấn mạnh lại thêm một lần nữa. Ông Bremer khoác áo, và nấn ná như thể muốn tiếp tục cuộc trò chuyện với tôi, để quán triệt quan điểm của mình, nhưng có lẽ ông ấy chắc hẳn đã thay đổi ý định nên đi thẳng ra phía cửa.

Tôi thấy Jeremy đang ngồi trong phòng. “Này, anh bạn,” tôi gọi. Jeremy ngước nhìn tôi, mỉm cười, nhưng rồi lại tắt lịm, đôi mắt thằng bé rơi vào một góc phòng và lông mày thằng bé lại trở về trạng thái lo lắng vẫn thường thấy mỗi khi cuộc sống trở nên thật khó hiểu với nó. “Anh nghe mọi người kể rằng em đã có một cuộc thử nghiệm hay ho tối nay phải không?” Tôi tiếp tục.

“Chào anh Joe,” thằng bé đáp lại.

“Em đã thử tự nấu cho mình bữa tối ư?” “Có lẽ em đã thử làm một chút pizza.”

“Em biết là chúng ta không thể làm pizza bằng máy nướng bánh mì phải không, em trai?”

“Có lẽ em không được phép dùng lò nướng khi mẹ không ở nhà.”

“À, nhân tiện nói về chuyện đó, mẹ đâu rồi?” “Có lẽ mẹ đang có một cuộc họp.”

“Bà ấy nói thế sao? Bà ấy đã nói với em là bà ấy đang đi họp sao?”

“Có lẽ mẹ đã nói là mẹ đang đi họp với Larry.” “Larry, Larry là ai?”

Jeremy lại gửi gắm ánh mắt của mình trở lại góc tường. Đó là tín hiệu rằng tôi đã hỏi một câu hỏi mà thằng bé không thể trả lời. Tôi thôi không hỏi nữa. Bây giờ đã gần mười giờ. Jeremy có thói quen đi ngủ vào lúc mười giờ, vì vậy tôi bảo thằng bé đánh răng và chuẩn bị đi ngủ. Khi Jeremy cởi chiếc áo len ra khỏi người, tôi chợt nhìn thấy một vài vết bầm lằn trên lưng thằng bé.

“Chờ chút, em cứ giữ thế nhé, anh bạn,” tôi nói, tiến lại gần hơn để xem cho rõ những gì tôi vừa thấy. Các vết bầm tím, dài khoảng mười lăm xen-ti-mét và rộng bằng một chiếc cán chổi, chạy dài từ xương bả vai tới cột sống của thằng nhóc. “Cái gì đây?”

Jeremy một lần nữa lại nhìn vào góc nhà, và im lặng. Cảm thấy máu trên má mình bắt đầu nóng bừng lên, tôi hít một hơi thật sâu, và biết rằng Jeremy sẽ im lặng khi tôi giận dữ.

Tôi mỉm cười với thằng bé, để nó biết rằng không có vấn đề gì với nó. “Làm thế nào mà em lại có những vết bầm này?” Tôi hỏi. Thằng bé tiếp tục nhìn vào góc nhà, chẳng hề mở lời. Tôi ngồi ở góc giường, cạnh Jeremy, đặt khuỷu tay lên đầu gối và dừng lại một chút để giữ bình tĩnh. “Jeremy,” tôi lên tiếng. “Việc này rất quan trọng, anh và em không được giữ bí mật với nhau. Anh là anh trai của em. Anh ở đây là vì em. Em sẽ không gặp bất cứ phiền toái nào cả. Nhưng em không được giữ bí mật với anh. Em phải nói cho anh chuyện gì đã diễn ra.”

“Có lẽ…”, đôi mắt thằng bé lảng ra một điểm cố định khác trong khi trong tâm trí đang vật lộn để quyết định mình nên làm gì. “Có lẽ Larry đã đánh em.”

Tôi nắm chặt tay, nhưng khuôn mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh. “Thấy không,” tôi nói, “em không làm chuyện gì sai cả. Em cũng không gặp rắc rối gì đúng không. Ông ta đã đánh em như thế nào?”

“Có lẽ ông ta đã đánh em bằng chiếc điều khiển từ xa.”

“Ông ta đã đánh em bằng chiếc điều khiển ư? Chiếc điều khiển tivi ư? Tại sao?”

Một lần nữa Jeremy lại ngoảnh mặt đi. Tôi đã đặt quá nhiều câu hỏi cho thằng bé. Tôi đặt một tay lên bờ vai thằng bé chỉ để nó hiểu rằng mọi thứ vẫn ổn, như bạn không thể làm khác với Jeremy. Tôi mỉm cười với Jeremy và nói rằng nó cần phải ngủ và sẽ có những giấc mơ đẹp. Tôi bật bộ phim yêu thích của thằng bé lên, tắt điện và đóng cửa lại. Bất kể Larry là ai đi chăng nữa - ông ta và tôi sẽ phải nói chuyện với nhau.

Dịch thuật: Trịnh Thúy Ngân
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.