Khi mặt trời đã lặn phía đằng tây, để lại những con đường và ngõ hẻm của thành phố Mason được thắp sáng bởi một lô hỗn hợp các loại đèn đường và đèn Giáng sinh. Kế hoạch của chúng tôi rất đơn giản: Chúng tôi có thể lái xe vào con hẻm phía sau nhà Lockwood một lần nữa trong khi tắt hết đèn xe, mắt chúng tôi sẽ xem xét một lượt các cửa sổ và cửa ra vào. Nếu chúng tôi thấy bất kỳ một sự di chuyển nào ở trong nhà, chúng tôi sẽ tiếp tục lái xe đi, quay đầu trở lại Minnesota, và báo cáo tất cả những gì mình phát hiện được với Max Rupert. Tuy nhiên, nếu trong nhà yên tĩnh, và chúng tôi không tìm thấy bất kỳ dấu hiệu nào của Lockwood, Lila sẽ đỗ xe ngay phía sau gara của nhà bên cạnh, tôi sẽ nhảy ra khỏi xe, lẻn vào con đường dẫn vào nhà họ bằng khả năng tàng hình Ninja tốt nhất của mình, và ăn trộm túi rác trên cùng.
Tôi mở chốt cửa ô tô khi tiến vào đầu con hẻm, chiếc xe nhỏ bé của Lila đang vật lộn để chống lại những chỗ trũng và những cái bẫy bởi tuyết và băng. Chúng tôi đi qua phía sau gara ô tô của nhà hàng xóm để nhìn lại sân sau nhà Lockwood, bóng tối chỉ bị phá vỡ bởi một ánh đèn bé nhỏ hắt ra từ cửa sổ nhà bếp. Tôi căng thẳng quan sát bất kỳ một sự di chuyển nào đằng sau ánh sáng của khoảng không xung quanh được phát ra từ đèn Giáng sinh của nhà người hàng xóm.
Chúng tôi đi qua khu đất, và không thấy bất cứ thứ gì có thể ngăn chặn được ý định điên rồ của chúng tôi, Lila dừng xe đằng sau gara của nhà bên cạnh và che phủ thứ ánh sáng hình vòm phát ra từ ô tô bằng bằng lòng bàn tay. Tôi mở nhẹ cửa, trượt ra ngoài, len lỏi trên con hẻm dẫn tới con đường vào nhà Lockwood. Tôi dừng lại một lần cuối cùng ở đầu lối vào và nghe ngóng.
Tôi không nghe thấy gì ngoài tiếng rít của gió.
Tôi bước chân vào khu đất nhà Lockwood, một lớp mỏng của tuyết mới rơi kêu răng rắc dưới chân tôi. Tôi bước những bước thật chậm và cẩn trọng, như thể đang đi trên dây. mười mét… năm mét… ba mét. Tôi gần như có thể chạm vào nó. Đột nhiên, một tiếng còi xe cắt ngang qua không khí trong cái lạnh giá của tháng 12 từ một chỗ cách nơi tôi đang đứng khoảng một khu nhà làm tim tôi lỡ mất một hay hai nhịp. Tôi đã không di chuyển - tôi không thể di chuyển. Tôi chết đứng tại chỗ, chờ đợi một khuôn mặt xuất hiện ở khung cửa sổ. Tôi chuẩn bị chạy trở lại chiếc xe, hình dung ra một cuộc chạy đua với một kẻ giết người. Nhưng không ai đến, và cũng chẳng có ai thò đầu ra. Tôi lấy hết can đảm thực hiện nốt bước cuối cùng. Các nắp lon lồi lõm, xô lệch nhau trên đầu chiếc túi rác đầu tiên. Tôi nhấc nắp cẩn thận và đặt nó trên mặt tuyết. Ánh sáng phát ra từ khung cửa sổ đủ để tôi có thể nhìn thấy đầu của túi rác. Tôi nâng nó lên một cách nhẹ nhàng, giống như một tên trộm đồ trang sức cẩn trọng trước các thiết bị cảm ứng, với những chuyển động dứt khoát, sự cân bằng ổn định, và tầm nhìn của đôi mắt… chày có một chút lờ mờ.
Tôi không nhìn thấy một vỏ chai bia nằm dựa vào đầu của chiếc túi cho đến khi nó lấp lánh trong ánh sáng tù mù khi nó chợt đổ xuống từ miệng thùng rác. Nó lăn mãi lăn mãi, và đập vào thanh gỗ dưới mái hiên, bị đập trở lại, quay vòng vòng và rơi xuống vỉa hè. Nó vỡ tan tành thành hàng nghìn mảnh nhỏ, công bố sự hiện diện của tôi. Tôi xoay người và chạy, tay chộp lấy túi rác, cầm chặt trên tay, thủy tinh và vỏ lon kêu leng keng trong túi giống như một bản hòa âm của chiếc chuông gió dưới hiên nhà. Tôi đến ngã ba của con đường nối với hẻm chỉ vừa kịp lúc ánh sáng dưới mái hiên chợt bật lên. Tôi đá phải một tảng băng trong một bước chạy dài, chân tôi trượt lên phía trước, khiến tôi ngã nhoài người trên con hẻm, hông và khuỷu tay đau đớn từ cú ngã. Tôi đứng dậy và chạy nước rút tới chiếc xe, tay vẫn giữ chặt túi rác.
Lila nhấn ga ngay sau khi mông tôi vừa chạm vào ghế, thậm chí không chờ đợi cho cánh cửa được đóng vào, lốp xe trượt trên băng và phần đuôi xe trượt về phía sau, gần va phải gara ở cạnh đó. Một bóng người, choán hết một phần ánh đèn pha rọi ra từ cửa sau nhà Lockwood, chạy theo chúng tôi. Lốp xe Lila đã cán đến con đường rải sỏi, tăng tốc đưa chúng tôi ra khỏi con hẻm và ra đến đường cái, để lại bóng dáng Dan Lockwood lại phía sau.
Không ai trong chúng tôi nói một lời nào cho đến khi chúng tôi đi qua giới mốc địa phận. Tôi vẫn tiếp tục canh chừng phía sau, chờ đợi đèn xe của Lockwood rọi gần. Nhưng chúng không bao giờ xuất hiện. Khi chúng tôi vừa đi tới địa phận giữa hai tiểu bang và thẳng tiến về phía bắc, tôi lúc đó mới có đủ tinh thần để liếc vào chiếc túi rác.
Ngay tại đó, phía trên cùng của chiếc túi, ngay cạnh một chai nước sốt cà chua cũ và một hộp bánh pizza dính đầy mỡ, là một đống ít nhất khoảng hai mươi đầu mẩu thuốc Marlboro.
“Chúng ta đã tóm được hắn,” tôi nói.