Tôi dựa trán vào kính cửa sổ xe Lila, nhìn chằm chằm ra ngoài ánh đèn hắt ra từ các trạm xăng và các thị trấn chúng tôi đi qua. Tôi có thể nhìn thấy tương lai mình đang bị rữa ra, tan chảy, tầm nhìn của mình bị mờ dần đi bởi tốc độ xe đang chạy, bởi những giọt nước đọng lại trên kính cửa, và bởi những giọt nước mắt đã bắt đầu đong đầy trong hai mắt tôi. Tôi sẽ không bao giờ quay trở lại Austin một lần nữa. Tôi sẽ có trách nhiệm với Jeremy kể từ bây giờ. Tôi đã làm gì thế này? Tôi thì thầm nói ra những suy nghĩ đó, những suy nghĩ đã vang vọng trong đầu tôi kể từ khi bước chân ra khỏi căn hộ của mẹ. “Anh không thể tiếp tục học ở trường trong học kỳ tới. Anh không thể vừa trông nom Jeremy vừa đi học được.” Tôi lau nước mắt trước khi quay lại phía Lila. “Anh sẽ phải tìm cho mình một công việc nghiêm túc hơn.”
Lila vươn người ra phía chỗ ngồi của tôi, xoa xoa mu bàn tay vẫn đang nắm chặt của tôi, cho đến khi tôi mở nó ra để cô ấy có thể nắm lấy. “Sẽ không tồi tệ như vậy đâu,” cô ấy nói. “Em có thể giúp anh chăm sóc Jeremy.” “Jeremy không phải là trách nhiệm của em. Đó là quyết định của chính anh.”
“Thằng bé không phải là trách nhiệm của em,” cô ấy nói. “Nhưng thằng bé là bạn của em.” Cô ấy quay lại và nhìn Jeremy đang cuộn tròn ngủ ở hàng ghế sau, chiếc điện thoại di động vẫn nằm gọn trong tay thằng bé. “Nhìn nó kìa.” Lila hất mặt về phía Jeremy. “Nó đang ngủ rất say. Sau những ngày không ngủ. Giờ thằng bé đã được an toàn rồi. Anh nên cảm thấy vui vì điều đó. Anh là một người anh trai tốt.”
Tôi mỉm cười với Lila, hôn lên tay cô ấy, và quay trở lại khung kính cửa sổ để nhìn ngắm những cảnh vật đang trôi qua trước mắt và suy nghĩ. Đó cũng là lúc tôi nhớ lại những điều ông ngoại đã từng nói với tôi, một điều ông muốn nói trong cái ngày ông qua đời khi chúng tôi đang cùng nhau ăn sandwich trên sông, một điều gì đó mà tôi đã chặn lại không cho ra khỏi bộ nhớ trong những năm tháng qua. “Cháu là anh trai vĩ đại của Jeremy. Chăm sóc cho thằng bé là nhiệm vụ của cháu. Sẽ có một ngày ta không thể ở lại đây để giúp đỡ được nữa, và lúc đó Jeremy sẽ cần cháu. Hãy hứa với ta rằng cháu sẽ chăm sóc cho thằng bé.” Tôi mới mười một tuổi. Tôi không hiểu được những gì mà ngoại đang nói. Nhưng ông ngoại biết, bằng cách nào đó, ông ngoại biết rằng cái ngày này sẽ đến. Và với suy nghĩ đó, một cái vuốt ve thanh thản đang tháo gỡ được nút thắt đè nặng trên vai tôi.
Khi chúng tôi đến gần khu căn hộ, sự dịch chuyển từ đường giao lộ về tới đường phố của đô thị đã làm thay đổi nhịp điệu của những chiếc lốp xe, khiến Jeremy thức giấc. Thằng bé ngồi dậy, không chắc chắn rằng mình đang ở đâu, thằng bé nhìn vào những tòa nhà xa lạ, đôi lông mày nhíu lại và mắt nháy lia lịa.
“Chúng ta sắp về tới nhà rồi, anh bạn,” tôi nói. Thằng bé cụp mắt xuống để suy nghĩ. “Chúng ta đang đi về căn hộ của anh, em nhớ không?”
“À, vâng,” thằng bé nói, một nụ cười nhẹ thoảng trên gương mặt thằng bé.
“Anh sẽ để em ngủ trên giường của anh trong vài phút nữa, em có thể ngủ lại.”
Đôi mắt thằng bé lại nhíu lại. “Ừm… có lẽ em cần một chiếc bàn chải đánh răng.”
“Em đã không mang theo bàn chải ư?” Tôi hỏi. “Công bằng mà nói,” Lila nói, “Anh không hề nói với nó là nó sẽ chuyển đi. Anh chỉ yêu cầu nó gói hết quần áo vào.” Tôi xoa xoa hai thái dương nơi một cơn đau đầu nhẹ đang bắt đầu hình thành. Lila tấp chiếc xe bên lề đường phía trước khu căn hộ.
“Em có thể ngủ một đêm mà không cần đánh răng không?” Tôi hỏi.
Jearmy bắt đầu cọ xát ngón tay cái lên những đốt ngón tay còn lại và nghiến chặt hàm răng, làm cho các lớp cơ bên cạnh quai hàm mình bật tung như cổ họng của một con ếch.
“Có lẽ em cần một chiếc bàn chải,” thằng bé nói lại. “Bình tĩnh nào anh bạn,” tôi nói. “Chúng ta sẽ xem xét nhé.”
Lila nói lại với chất giọng nhẹ nhàng và êm dịu của mình. “Jeremy, em nghĩ sao nếu như chị đưa em đến căn hộ của anh Joe và giúp em vào đó, còn Joe sẽ có thể đi mua giúp em một chiếc bàn chải. Có được không?”
Jeremy ngừng chà xát hai bàn tay của mình, bình tĩnh trở lại và nói. “Được ạ,” thằng bé nói.
“Thế có được không Joe?” Lila mỉm cười với tôi. Tôi cười đáp lại.
Có một cửa hàng nhỏ trong một góc nhỏ, cách đây khoảng tám tòa nhà, chỉ là thêm một quãng đường nữa trong một chuyến đi dài của ngày hôm nay. Tôi thích cái cách mà Lila nói chuyện với Jeremy, thích phong thái nhẹ nhàng của cô ấy, và tình cảm chân thật cô dành cho thằng bé. Và tôi thích cái cách mà Jeremy phản ứng trước những cảm giác đó, hoặc chí ít, là hình ảnh của thằng bé sau những cảm giác đó, gần như thể thằng bé đã có tình cảm với Lila, một thứ cảm xúc mà tôi biết rằng nó còn vượt xa khỏi những ý thích của thằng bé. Những điều này khiến tôi khá hơn một chút về tất cả những việc đã xảy ra. Tôi sẽ không còn là anh chàng sinh viên đại học Joe Tarbert nữa mà có thể là chàng bảo vệ Joe, hoặc thậm chí là kẻ trốn chạy Joe. Nhưng hơn tất cả, tôi sẽ trở thành người anh vĩ đại của Jeremy. Cuộc sống của tôi sẽ được định nghĩa bởi các chuỗi trường hợp khẩn cấp nho nhỏ trong thế giới của em trai mình, giống như trường hợp quên bàn chải này.
Lila đưa Jeremy lên tầng để giúp thằng bé chuẩn bị đi ngủ còn tôi vòng xe quay trở lại để mua một chiếc bàn chải đánh răng. Tôi tìm thấy một chiếc tại ngay cửa hàng tiện ích đầu tiên mà tôi vào. Chiếc bàn chải đó màu xanh lá, cùng màu với tất cả những chiếc bàn chải trước đây của Jeremy mà nó từng sở hữu. Nếu tôi không tìm thấy một chiếc bàn chải màu xanh lá tại cửa hàng đó, tôi sẽ phải tìm một cửa hàng khác. Tôi mua thêm một vài thứ khác, trả tiền cho mọi thứ, và quay trở lại khu nhà.
Căn hộ của tôi rất yên tĩnh và tối om khi tôi trở lại, thứ ánh sáng duy nhất phát ra là từ một chiếc bóng đèn nhỏ ở bồn rửa bát của nhà bếp. Tôi có thể nhận thấy Jeremy đang ngủ ở trong phòng, tiếng ngáy nghèn nghẹt của thằng bé báo hiệu rằng sự lo lắng của nó vì chiếc bàn chải bị đánh mất đã phải nhường chỗ cho sự kiệt sức của mình. Tôi đặt chiếc bàn chải trên chiếc táp đầu giường và đi ra khỏi phòng, để thằng bé ngủ tiếp.
Tôi quyết định sẽ lẻn vào căn hộ bên cạnh để tặng một nụ hôn chúc ngủ ngon cho Lila. Tôi gõ nhẹ vào cửa nhà cô ấy bằng một đốt ngón tay và chờ đợi. Không có ai trả lời. Tôi giơ tay ra gõ lại, dừng lại một chút, và sau đó để cho cánh tay mình rơi xuống. Hôm nay có lẽ là một ngày quá dài, cô ấy chắc đã đang chìm vào một giấc ngủ ngon.
Tôi quay trở lại căn hộ của mình và ngồi xuống chiếc ghế dài. Trên bàn cà phê trước mặt, tôi tìm tấm danh thiếp của Max Rupert, tấm danh thiếp có ghi lại số điện thoại cá nhân của ông ấy. Tôi nhặt nó lên và định gọi cho ông ta. Đồng hồ sắp điểm lúc nửa đêm. Chắc chắn là bằng chứng mà Lila và tôi đã thu thập được, những thông tin vừa phát sinh về cái tên DJ thực thụ - đã đủ quan trọng để có thể có một cuộc gọi vào giữa đêm khuya như thế này. Tôi đặt ngón tay cái lên phím đầu tiên để bấm số gọi cho Rupert, nhưng sau đó ngừng lại, quyết định hỏi ý kiến của Lila. Bên cạnh đó, điều này sẽ giúp tôi có một lý do tuyệt vời để ghé qua căn hộ của cô ấy và gọi cô ấy dậy.
Tôi mang theo tấm danh thiếp của Rupert và điện thoại của mình, tiến thẳng đến căn hộ bên cạnh. Khi tôi chuẩn bị gõ cửa, điện thoại tôi rung lên, khiến tôi giật nảy mình. Tôi nhìn vào số điện thoại đang hiện trên màn hình, mã vùng 515 - Iowa. Tôi đưa điện thoại lên nghe. “Xin chào!”
“Mày đang sở hữu thứ gì đó của tao,” một giọng nói khàn khàn đang thì thầm.
Chúa ơi, đó không thể nào là… “Ai vậy?” Tôi hỏi. “Đừng có đùa với tao, Joe,” giọng nói đó sủa ra từng từ một. Ông ta đang tức giận. “Mày biết tao là ai mà.”
“DJ,” tôi nói. Tôi đập mạnh cửa nhà Lila, giữ chặt chiếc điện thoại kẹp vào má để ông ta không thể nghe tiếng gõ cửa của tôi.
“Tao thích được gọi là Dan hơn”, hắn ta nói.
Rồi giọng nói đó như đánh vào tôi. “Vì sao ông biết tên tôi?” Tôi hỏi.
“Tao biết tên mày vì cô bạn gái bé nhỏ của mày đang ở đây.”
Những cơn sóng nóng - lạnh của sự hoảng loạn giật liên tục trong ngực tôi. Tôi xoay nắm cửa, cánh cửa không hề khóa. Tôi đẩy nó ra và thấy bàn bếp của cô ấy bị lật nghiêng sang một bên, những cuốn sách rơi lộn xộn trên sàn, những giấy tờ bài tập của cô ấy vương khắp mặt sàn. Tôi cố gắng đấu tranh để định hình được những gì mà mình nhìn thấy.
“Như tao đã nói, Joe, mày đã lấy thứ gì đó của tao…” Dan ngừng lại như thể để liếm môi. “Và tao cũng lấy đi thứ gì đó của mày.”