Cuộc Sống Tự Chôn Vùi

Lượt đọc: 208 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 14

❊ ❊ ❊

Sau cuộc gặp mặt với Virgil, tôi ghé qua văn phòng của các luật sư công để lấy nốt chỗ tài liệu còn lại, vác chúng trở về nhà, với những suy nghĩ vẩn vơ về khía cạnh những vấn đề về câu chuyện của Carl Iverson. Xét về một mặt mà nói, Carl là người đàn ông đã từng xông pha nơi chiến trận, đỡ lấy những viên đạn cho đồng đội của mình. Nhưng xét về mặt khác, ông ta lại đóng vai là một tên khốn bệnh hoạn có khả năng cướp đoạt mạng sống của một cô gái trẻ chỉ để thỏa mãn nỗi ham muốn thể xác lệch lạc của mình - hai bộ mặt, của cùng một con người. Ở một nơi nào đó trong đống tài liệu đang nằm trên vai tôi, chắc hẳn sẽ phải có một lời giải thích cho việc làm thế nào mà người ở nước của ông ta được coi là anh hùng kia lại bỗng chốc trở thành một kẻ sát nhân bệnh hoạn. Chiếc hộp tài liệu dường như trở nên nặng không tưởng trong khi tôi lết từng bước trên những bậc cầu thang dẫn tới căn hộ.

Khi vừa mới đặt chân lên bậc trên cùng của dãy cầu thang, Lila chợt mở cửa, nhìn tôi, chỉ tay vào chiếc hộp trên vai tôi và lên tiếng, “Cái gì vậy?”

“Đây là số tài liệu còn lại của vụ án,” tôi nói. “Tôi vừa mới mang nó về đây.”

Đôi mắt cô ấy sáng lên đầy phấn khích. “Tôi có thể xem nó không?” Cô ấy hỏi.

Kể từ khi Lila đọc phần diễn văn khai mạc của công tố viên trong bản tường trình vụ án, trường hợp của Carl đã trở nên hấp dẫn đối với tôi, nó như một cái cớ khiến Lila tới lui căn hộ của tôi thường xuyên hơn và vì vậy tôi sẽ có những khoảng thời gian cạnh cô ấy. Sẽ là nói dối nếu tôi nói rằng sự quan tâm của tôi tới việc tìm hiểu sâu hơn về vụ án của Carl Iverson không có tác dụng gì nhiều trong việc thu hút sự chú ý của Lila.

Chúng tôi cùng ngồi trong căn hộ của tôi và bắt đầu đào bới chiếc hộp tài liệu, nơi chứa vài chục thư mục tài liệu dày mỏng khác nhau, với những cái tên của các nhân chứng khác nhau, hay được dán nhãn như Giám định pháp y, hoặc Hình ảnh hoặc là Tài liệu nghiên cứu.

Lila lôi ra một tập tài liệu được dán nhãn “Nhật ký”, tôi lôi ra được một tập tài liệu khác với dòng chữ “Ảnh khám nghiệm tử thi” được ghi bên ngoài. Tôi nhớ đến những lời cảnh báo của công tố viên trong lời diễn văn khai mạc của mình về mức độ rùng rợn của những bức ảnh.

Tôi cũng nhớ những lời lẽ của vị luật sư bào chữa cho Carl, Berthel Collins, và sự phản ứng của ông ta khi lần đầu tiên nhìn thấy những tấm hình này. Tôi nhất thiết phải xem những bức ảnh này - không phải vì mục đích của bài tiểu luận; tôi cần phải hiểu chuyện gì đã xảy ra với Crystal Hagen. Tôi cần phải nhận diện được khuôn mặt, và thể xác của cô bé ấy. Tôi cũng cần phải kiểm tra dũng khí của mình, và xem liệu tôi có thể xử lý nó hay không.

Thư mục ảnh khám nghiệm tử thi là một trong những tập tài liệu mỏng nhất trong hộp tài liệu, chỉ có khoảng vài chục tấm ảnh cỡ 8x10cm. Tôi hít một hơi sâu, nhắm mắt lại, chuẩn bị tinh thần cho những điều tệ nhất. Tôi kéo nhanh tấm giấy bọc tài liệu, như đang xé toạc một miếng băng dính, và mở mắt ra để nhìn thấy hình ảnh một cô gái trẻ, xinh đẹp, đang nở một nụ cười với mình. Đó là hình ảnh cô bé Crystal Hagen, đang là học sinh năm nhất của trường trung học. Mái tóc dài màu vàng, rẽ ngôi giữa, khiến hai bầu tóc ôm trọn lấy khuôn mặt cô bé, bắt chước lại phong cách diễn viên Farrah Fawcett[1], một phong cách thịnh hành nhất thời bấy giờ. Cô bé nở một nụ cười hoàn hảo, với hàm răng trắng bóng sau đôi môi mềm mại, đôi mắt lấp lánh pha chút tinh nghịch. Cô bé là một nữ sinh xinh đẹp, kiểu con gái mà bất cứ một anh chàng trẻ tuổi nào cũng muốn được yêu và bất cứ một người đàn ông thực thụ nào cũng muốn được che chở. Đây có lẽ là bức hình mà các công tố viên cố tình sắp đặt đưa ra trước bồi thẩm đoàn để làm họ cảm thấy thương cảm cho nạn nhân. Sau đó chắc hẳn phải có một bức ảnh khác, ông ta sử dụng để khiến bồi thẩm đoàn cảm thấy khinh thị bị cáo.

Tôi nhìn chằm chằm vào bức hình của Crystal trong vài phút. Tôi cố tưởng tượng ra hình ảnh cô bé ấy khi đang còn sống, bước chân tới trường, lo lắng về điểm số, hay các chàng trai, hoặc vô số những việc vụn vặt khác mà dường như có vẻ hơi choáng ngợp với một cô bé tuổi “teen”, và thật nhàm chán với một người trưởng thành. Tôi cố gắng mường tượng ra cô bé như một người lớn - “già hóa” cô bé từ một thành viên trong đội cổ vũ năm nhất cho tới hình ảnh một bà mẹ trung tuổi với mái tóc theo phong cách “thực tế” hơn trên một chiếc xe hơi cỡ nhỏ. Tôi cảm thấy tiếc rằng cô bé ấy đã không còn nữa.

Quay sang tấm hình kế tiếp, thở hổn hển như trái tim mình đang bị bóp nghẹt trong lồng ngực, tôi đóng sập tập tài liệu trên tay cho đến khi hơi thở của mình quay trở lại.

Lila đang đọc tài liệu - tập nhật ký - vì vậy nó đủ hấp dẫn để cô ấy vô tình không để ý đến sự choáng váng của tôi. Tôi nhìn bức hình chỉ trong một vài giây, nhưng đủ lâu để nó đọng lại hình ảnh sau mí mắt. Tôi mở lại tập tài liệu một lần nữa. Tôi nghĩ mái tóc của cô bé ấy đã bị biến mất, nhưng ngọn lửa đã không đủ sức để thiêu rụi nó. Điều tôi không mong đợi ở đây là đôi môi của cô bé ấy đã bị cháy rụi.

Hàm răng trắng bóng trong bức hình chụp chung với cả lớp của cô bé giờ đây nhô ra từ hai bên xương hàm và nhuốm màu vàng của lửa. Cô bé nằm ở tư thế nghiêng về phía bên phải, phơi ra những mô thịt đang bị biến đổi, những vị trí mà trước đây là tai, má và cánh mũi trái của cô bé.

Khuôn mặt cô bé không có gì hơn một chiếc mặt nạ màu đen xám xịt của da thịt bị cháy. Trong khi những cơ cổ cháy đen bị co rút lại, làm khuôn mặt cô bé bị vẹo sang phía vai trái mô phỏng lại một tiếng thét lố bịch. Chân cô bé bị uốn cong lại trong tư thế một bào thai, trong khi các mô thịt phần đùi và bắp chân bị biến dạng, dính chặt với những khớp xương, cháy đen và teo lại như mớ thịt khô. Cả hai bàn chân bị thiêu rụi hoàn toàn và cụt lủn. Các ngón của bàn tay phải co quắp lại vào phía cổ tay, gập về bắp tay và phần ngực. Tất cả các khớp xương đã teo đi vì sức nóng của đám cháy làm các khớp sụn và dây chằng co lại. Tôi có thể nhìn thấy một tấm thiếc đã phủ lên người của cô bé, giúp bảo vệ một phần cơ thể từ sức nóng tàn bạo của ngọn lửa. Họng tôi nghẹn lại rồi tiếp tục lật tới trang tiếp theo, bức hình ghi lại hình ảnh cô bé nằm lật úp, thân cô bé được đông lạnh trong tư thế co cụm. Các bác sĩ pháp y giữ lấy cổ tay phía bên trái của Crystal bằng một bàn tay đeo găng y tế. Vùng da bên tay trái của cô bé được bảo vệ tốt hơn, vì bị mắc kẹt dưới toàn bộ cơ thể của mình. Hình ảnh ở một bàn tay pháp y đi găng khác, nằm giữa ngón tay cái và ngón trỏ, ông ta giữ chiếc móng tay giả bị vỡ, ghép nó với những chiếc móng giả khác phía bàn tay trái. Đó là chiếc móng giả mà họ đã tìm thấy trên những bậc thang dẫn từ nhà của Carl tới khu nhà kho.

Tôi đóng tập tài liệu lại.

Liệu gia đình của Crystal đã nhìn thấy những tấm hình này chưa? Họ chắc hẳn đã xem chúng. Họ đã có mặt tại phiên tòa. Những bức ảnh này chính là đối tượng “trưng bày” tại phiên tòa và được phóng to vừa đủ để tất cả mọi người có mặt tại phiên tòa có thể chứng kiến. Cảm giác sẽ như thế nào khi phải ngồi trong phòng xử án đó, và chứng kiến những bức hình này, những phần thân thể không còn nguyên vẹn của cô con gái xinh đẹp của mình? Làm sao họ có thể chịu đựng để không nhảy bổ qua tấm rào chắn ngăn cách trong phòng xử án để “tính sổ” với gã đàn ông kia? Chắc hẳn sẽ phải cần đến hơn một nhân viên cảnh sát được trang bị dùi cui để ngăn tôi lại nếu chuyện này xảy ra với chính em gái tôi.

Hít một hơi thật sâu, mở lại bức ảnh chụp ở trường của Crystal. Tôi cảm thấy nhịp tim mình dịu xuống, và hơi thở của tôi trở lại trạng thái bình thường.

Oa, tôi nghĩ. Tôi chưa bao giờ có một phản ứng bản năng như vậy trước một bức ảnh. Những hình ảnh liên tiếp của một nữ sinh cổ động xinh đẹp, tràn đầy sức sống và hình ảnh một xác chết cháy đen khiến tôi cảm thấy mãn nguyện rằng Carl đáng phải chịu án phạt tù chung thân, và nó cũng làm tôi cảm thấy thật tiếc nuối rằng Minnesota đã cấm không ban hành án tử hình với các phạm nhân. Nếu những hình ảnh đó ít nhiều cũng có tác động đến tôi thì chúng chắc hẳn cũng sẽ có tác động tương tự tới bồi thẩm đoàn. Như vậy thì chẳng còn cách nào để Carl có thể bước ra căn phòng xử án đó dưới danh nghĩa là một người tự do. Đó ít nhất cũng là việc mà bồi thẩm đoàn có thể làm để trả thù cho cái chết của Crystal.

Ngay sau đó, tiếng điện thoại reo lên, cắt ngang dòng suy nghĩ trong tôi. Tôi nhận ra mã vùng 507 từ Austin, nhưng không phải là số điện thoại quen thuộc kia.

“Alo?” Tôi lên tiếng.

“Joe phải không?” Tiếng một người đàn ông ở đầu dây bên kia.

“Vâng, tôi là Joe.”

“Tôi là Terry Bremer.”

“Vâng, chào ông Bremer.” Tôi mỉm cười khi nghe thấy cái tên quen thuộc. Terry Bremer là chủ sở hữu của căn nhà chung vách mà mẹ tôi và Jeremy đang sống, và cũng là nơi tôi đã từng sống. Trong suy nghĩ đó, nụ cười trên môi tôi bỗng biến mất. “Có chuyện gì thế ạ?”

“Chúng ta có chút rắc rối ở đây,” ông ta nói. “Em trai cậu đang cố làm nóng một miếng pizza trong lò nướng bánh mì.”

“Nó có sao không ạ?”

“Nó ổn, ta nghĩ là vậy. Việc này đã làm kích hoạt hệ thống báo cháy. Bà Albers từ bên hàng xóm đã qua đây để kiểm tra vì chuông báo cháy không hề dừng lại. Bà ấy thấy em trai cậu đang nằm cuộn tròn trong phòng. Thằng bé đang thực sự cảm thấy sợ hãi. Nó liên tục lắc đầu và cọ hai bàn tay vào nhau.”

“Mẹ cháu đâu ạ?”

“Không thấy ở đây,” Bremer nói. “Em trai cậu đã nói gì đó về việc mẹ cậu đang đi dự một cuộc họp vào ngày hôm qua. Và bà ấy vẫn chưa trở về.”

Tôi thực sự muốn đập phá một thứ gì đó. Tôi cuộn chặt bàn tay mình thành một nắm đấm và cố thủ ra phía sau, mắt hướng về một mảng tường có vẻ mềm mại và chuẩn bị đấm một cú thật mạnh. Nhưng tôi biết việc này sẽ chẳng ích gì ngoài những vết bầm tím trên các đốt ngón tay và một khoản tiền đền bù cho những thiệt hại mà tôi đã mang lại. Nó cũng chắc chắn không làm cho mẹ tôi có thể “mọc” lên ở đâu đó. Và điều này cũng không giúp Jeremy thoát khỏi trạng thái hoảng loạn. Tôi hít lấy một hơi thật sâu, cúi đầu, và thả lỏng bàn tay đang nắm chặt.

Tôi quay về phía Lila, người đang nhìn tôi với vẻ mặt lo lắng. Cô ấy đã nghe thấy cuộc điện thoại của tôi, đủ để mường tượng ra những gì đang xảy ra. “Đi thôi”, cô ấy giục. Tôi gật đầu, vơ vội lấy chiếc áo khoác, chìa khóa và tiến thẳng ra cửa.

❀ ❀ ❀

[1] 23* Mary Farrah Leni Fawcett (2/2/1947 – 25/6/2009): diễn viên và nghệ sĩ nổi tiếng người Mỹ. Bốn lần được đề cử giải thưởng Emmy Award và sáu lần được đề cử giải thưởng Quả Cầu Vàng. Danh tiếng Fawcett vươn ra toàn thế giới sau khi bà cho ra bức poster của mình đang mặc một bộ áo tắm màu đỏ - tấm poster đã trở thành bức ảnh người đẹp được bán chạy nhất trong lịch sử.

Dịch thuật: Trịnh Thúy Ngân
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.