Cuộc Sống Tự Chôn Vùi

Lượt đọc: 216 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 27

❊ ❊ ❊

Sau khi đi chơi, Lila và tôi cùng đi tới Seven Corners, một trung tâm của những quán rượu và quán ăn bên mé phía tây trường. Trên đường tới đó, tôi nói với cô ấy về chuyến đi của tôi đến Austin, về việc để Jeremy lại với mẹ mình và Larry, về những vết bầm tím trên lưng Jeremy và máu ở mũi thằng bé. Tôi cảm thấy rằng mình cần phải giải thích vì sao tôi lại cảm thấy rối bời như vậy trước vở kịch.

Lila nói, “Anh có nghĩ là Jeremy sẽ được an toàn không?”

“Tôi không biết nữa,” tôi nói. Nhưng tôi nghĩ tôi biết. Đó thực sự là một vấn đề. Đó là lý do tại sao hoạt cảnh cuối cùng trong vở kịch lại giằng xé tôi đến như vậy.

“Tôi đã sai khi rời khỏi nhà ư?” Tôi hỏi. “Tôi đã sai khi đến trường đại học sao?”

Lila không trả lời.

“Ý tôi là, tôi không thể ở nhà mãi được. Không ai có quyền yêu cầu tôi làm điều đó. Tôi có quyền được sống cuộc đời của mình, liệu có đúng không?”

“Anh là anh của thằng bé,” cô ấy nói. “Dù có thích hay không, thì mối quan hệ này vẫn có một ý nghĩa nào đó.”

Đó không phải là những điều tôi muốn nghe. “Điều đó có phải là tôi phải từ bỏ trường học và tất cả mọi thứ tôi muốn?”

“Mỗi chúng ta đều có những nỗi niềm riêng phải giải quyết,” cô ấy nói. “Không ai có thể sống êm đẹp qua cuộc đời mình mà không bị tổn thương.”

“Nói như vậy thì dễ lắm,” tôi nói.

Cô ấy dừng bước, và nhìn thẳng vào mặt tôi với một thái độ mà người ta thường thấy giữa những cuộc cãi vã của các cặp tình nhân. “Không hề dễ dàng cho tôi khi nói ra những điều như vậy,” cô ấy nói. “Chẳng hề dễ chút nào.” Cô ấy quay lại và tiếp tục bước, đôi má cô ấy ửng hồng trong cái lạnh của tháng 11. Cái lạnh giá đang chờ đón chúng tôi ở phía trước - cái giá lạnh mà sẽ mở ra một chuỗi ngày chìm sâu trong băng giá. Chúng tôi bước đi trong câm lặng, được một lúc, cô ấy bỗng khoác tay tôi và siết thật chặt. Tôi nghĩ đó là cái cách mà cô ấy nói với tôi rằng cô ấy muốn thay đổi chủ đề của cuộc nói chuyện này, điều đó khiến tôi cảm thấy ổn hơn.

Chúng tôi tìm thấy một quán bar với một vài bàn còn trống và nhạc được mở ở mức vừa phải, nơi mà chúng tôi có thể dễ dàng nói chuyện. Tôi nhìn qua một lượt căn phòng, tìm kiếm một nơi tĩnh lặng nhất, và thấy một chỗ ngồi cách xa những tiếng ồn kia. Sau khi ngồi xuống, tôi tìm ra chủ đề cho một cuộc nói chuyện nho nhỏ.

“Vậy, cô là sinh viên năm nhất?” Tôi hỏi. “Không, tôi đã là sinh viên năm hai”, cô ấy nói. “Nhưng cô vẫn hai mươi mốt tuổi, phải không?” “Tôi nghỉ một năm trước khi vào đại học.”

Người phục vụ tới. Tôi yêu cầu một li Jack & Coca, Lila yêu cầu một 7Up. “Ồ, cô không uống được rượu, phải không?” Tôi hỏi.

“Tôi không uống,” Lila nói. “Tôi đã từng uống, nhưng giờ không uống nữa.”

“Tôi cảm thấy hơi là lạ khi uống một mình.”

“Tôi không phải là kiêng khem gì cả,” cô ấy nói. “Tôi chẳng có lý do gì để không uống. Nhưng đó chỉ là một sự lựa chọn của tôi mà thôi.”

Khi người phục vụ bàn đặt đồ uống của chúng tôi lên bàn, một tiếng “gầm” lớn phun ra từ góc của quán bar, nơi một bàn đầy những gã say rượu đang cạnh tranh với nhau để được nghe thấy điều gì đó trong một cuộc tranh luận về bóng đá. Cô phục vụ trợn mắt tỏ vẻ chán nản. Tôi nhìn ra sau, vào đám người đang xô đẩy nhau theo cái cách tự nhiên nhất mà thường kết thúc bằng một vụ ẩu đả sau khi đã nốc quá nhiều. Người canh cửa quán bar cũng đã để ý đến họ. Tôi ngồi lại vào chỗ của mình.

Sau khi người phục vụ đi khỏi, Lila và tôi chuyển chủ đề bàn luận về vở kịch vừa rồi, mà phần chính là Lila nói. Cô ấy là một “fan bự” của Tennessee Williams. Tôi nhâm nhi đồ uống, nghe Lila cười nói.

Tôi chưa bao giờ thấy cô ấy vui vẻ và đam mê với bất cứ điều gì như vậy. Những lời nói của cô ấy đầy hào hứng và lảnh lót, lượn lờ một cách duyên dáng và thi thoảng được hòa nhịp với những tiếng nhạc jazz sôi động.

Tôi đã không nhận ra mình đã lỡ mất nhịp của cuộc nói chuyện này như thế nào cho đến khi Lila đột ngột dừng lại khi đang nói dở chừng, cô ấy chăm chú nhìn về cái gì đó phía sau vai trái của tôi. Dù đó là bất cứ điều gì đi chăng nữa thì nó cũng đã làm cô ấy choáng váng và rơi vào im lặng.

“Ôi lạy Chúa tôi,” một giọng nói vọng lại từ phía sau tôi. “Nasty Nash?” Tôi quay lại để nhìn một trong số những anh chàng từ chiếc bàn ồn ào kia đang đứng cách bàn chúng tôi một vài bước, tay trái hắn cầm một chai bia đang bị lắc lên lắc xuống trong khi hắn đang đứng chấp chới.

Hắn chỉ thẳng vào Lila với cánh tay còn lại, và bằng một giọng nói bùng nổ, hắn gọi cô ấy.

“Nasty Nash! Chết tiệt tao không thể tin vào mắt mình. Nhớ anh không?” Khuôn mặt Lila tái nhợt. Cô ấy nhìn chằm chằm vào li nước của mình, nơi những ngón tay cô ấy đang run rẩy.

“Hử? Không nhớ anh sao? Có lẽ cái này sẽ giúp em nhớ lại đấy.” Hắn đặt bàn tay mình xuống vùng cấm nơi đũng quần, lòng bàn tay quay xuống như thể hắn đang giữ một quả bóng bowling. Rồi sau đó hông hắn bắt đầu động tác lên xuống. Hắn xuýt xoa, cắn môi dưới rồi ngả đầu ra phía sau.

“Oh yeah! Oh yeah! Em khiêu khích anh đi!”

Lila bắt đầu run sợ - dù có là giận dữ hay sợ hãi thì tôi cũng không biết nữa.

“Em đã nói gì chưa, về những cuộc “chơi” của chúng ta ấy?” Gã đàn ông kia lên tiếng, nhìn tôi và mỉm cười. “Tôi không ngại ngần gì khi chia sẻ những điều này cho anh bạn đâu, anh chỉ cần hỏi cô ấy thôi.”

Lila đứng dậy và chạy khỏi quán. Tôi không biết nên chạy theo cô ấy hay để cô ấy được một mình. Đó là khi gã đàn ông thối tha kia lảm nhảm lại một lần nữa, và lần này là đến lượt tôi.

“Anh tốt nhất nên giữ lấy cô ta, chàng công tử bột ạ, ả ngon lắm đó.”

Tôi cảm nhận bàn tay phải của mình đang nắm chặt và sẵn sàng đấm vào mặt hắn ta. Nhưng rồi tôi lại buông lỏng. Khi lần đầu tiên làm việc cho quán bar Piedmont, một anh bạn đồng nghiệp Ronnie Gant đã chỉ cho tôi một chiêu mà anh ta gọi là chiêu “dựa dây”[1] của anh ta, giống như chiến thuật của các nhà ảo thuật, dựa vào cách đánh lạc hướng người xem.

Tôi đứng dậy, nhìn vào gã thối tha kia, và mỉm cười, một nụ cười nồng nhiệt. Anh ta chỉ cách tôi ba bước chân. Tôi tiến tới chỗ anh ta, bước đúng ba bước với một tốc độ rất bình tĩnh, có một vài gã nói “xin chào” với tôi, cánh tay tôi dang ra trong một cử chỉ thân thiện. Anh ta mỉm cười đáp lại, như thể chúng tôi vừa ngầm ý chia sẻ với nhau một câu chuyện cười. Để hắn lơ là sự phòng thủ của mình.

Bước thứ hai, tôi giơ ngón tay cái của mình lên biểu thị sự hài lòng, lôi kéo hắn vào trò đùa của mình, nụ cười của tôi đã “giải giới” hắn, làm cho hắn mất tập trung. Hắn ta cao hơn tôi đến cả chục phân, và có lẽ nặng hơn tôi đến hai mươi cân, nhưng hầu hết sức nặng của hắn tập trung ở vùng bụng ngấn mỡ. Tôi cố tình tập trung sự chú ý của hắn vào gương mặt của tôi, tâm trí đầy men bia rối bời của hắn dồn cả vào sự kết nối rõ ràng này. Hắn không hề nhận thấy bàn tay phải của tôi đang lén nắm chặt phía thắt lưng và khuỷu tay hơi co lại.

Bước chân thứ ba, tôi tấn công vào vùng hạ bộ của hắn, đặt gọn bàn chân phải của mình giữa hai chân hắn. Tôi dùng tay trái của mình chộp lấy phần nách dưới bên phải của hắn, nắm lấy áo phía sau xương bả vai hắn, nghiêng cánh tay phải của mình trở lại, và với tất cả sức lực của mình, tôi giáng cho hắn một đòn chí tử vào bụng. Cú đấm của tôi “hạ cánh” xuống phần bụng trơn mềm mà tất cả những người đàn ông đều sở hữu ngay dưới lồng ngực của mình. Tôi đấm hắn ta mạnh đến nỗi tôi có thể cảm nhận những khúc xương sườn của hắn ta quấn quanh khớp ngón tay mình. Hơi thở hắn từ ngực, phổi, bùng lên như một quả bóng. Tôi muốn dúi thêm cho hắn ta một quả nữa, tôi nắm lấy áo và xương bả vai của hắn ta bằng bàn tay trái và kéo hắn lại gần. Đầu gối hắn bắt đầu khuỵu xuống, và tôi có thể nghe thấy lá phổi hắn đang giành giật lấy từng chút không khí.

Chiêu “dựa dây” của Ronnie này thật sự là tinh tế. Nếu tôi khóa hàm hắn, hắn sẽ ngã ra phía sau và la lối om sòm. Những anh bạn của hắn ngồi ở chiếc bàn đó sẽ rất có thể chộp lấy tôi trong chớp mắt. Một vài người bạn của hắn ta đã quan sát tôi. Nhưng với một người ngoài cuộc, tôi trông giống như một vị thánh Samaritan đang giúp đỡ một kẻ say xỉn tìm đến chỗ ngồi của mình. Tôi dẫn kẻ ngớ ngẩn này về nơi tôi và Lila đã ngồi, chúng tôi ngồi phịch xuống vừa kịp lúc xem hắn ta nôn ọe.

Hai người bạn của hắn bắt đầu tiến tới chỗ chúng tôi. Nhân viên bảo vệ quán bar cũng đã để ý tới tôi. Tôi làm vẻ điệu bộ như đang xử lý những triệu chứng do uống quá nhiều đối với hắn: ngón cái và ngón út kéo dài ra, mô phỏng hình ảnh tay cầm một ca uống bia và ngón cái gần môi anh ta đang vẫy lên xuống. Người bảo vệ quán bar gật đầu và bắt đầu lại gần để đối phó với gã say xỉn nôn ọe. Tôi lau mồ hôi trong lòng bàn tay lên đùi và bước ra khỏi cửa, bình tĩnh và giữ trật tự, như thể tôi đã chán nản với buổi tối này.

Vừa bước chân ra khỏi cửa, tôi bắt đầu chạy. Gã to con kia sẽ sớm đủ sức trở lại để mở mồm ra nói với bạn bè của hắn về những gì đã diễn ra. Chẳng còn nghi ngờ gì nữa, họ sẽ kéo đàn kéo lũ theo sau tôi để đòi lại công bằng. Tôi cắm đầu chạy thẳng tới cây cầu Washington Avenue, cây cầu nối giữa bờ phía tây với bờ phía đông khu học xá.

Trước khi tôi có thể biến mất vào một góc khuất nào đó, có hai gã bước ra khỏi quán bar và trông thấy tôi. Tôi đang ở vị trí cách họ khoảng hơn một khối dãy nhà. Một trong hai gã đó có dáng vẻ to con như một người chuyên đi giải quyết các rắc rối, cao to, mạnh mẽ và chắc nịch. Gã còn lại, bạn của hắn ta, trông có vẻ rất hăng máu, có lẽ trong vị trí tấn công hoặc vị trí phòng ngự trong đội bóng của trường trung học. Hắn la hét cái gì đó mà tôi không thể nghe ra qua tiếng rít của gió và tiếng đập thình thịch của mạch máu trong tai.

Tôi thấy ngay rằng mình sẽ không thể nào thoát khỏi gã “phòng ngự” kia nếu đi qua lối cầu đi bộ. Hơn nữa, bây giờ Lila sẽ có thể đang ở trên cầu. Nếu chúng đã nhìn thấy cô ấy trong quán bar, chúng sẽ nhận ra cô ấy và sẽ đi theo cô ấy, thay vì truy đuổi tôi. Tôi chạy quanh một cụm các tòa nhà xung quanh lối thư viện Wilson, đến tòa nhà đầu tiên, Humphrey Center, lúc đó tôi chỉ cách gã “phòng ngự” kia khoảng ba mươi mét. Tôi đã nán lại một chút, chỉ một chút khi tôi đang chạy, để hắn nghĩ rằng tôi chỉ có thể chạy nhanh đến thế. Khi tôi rẽ ở ngã rẽ đầu tiên, tôi tăng tốc, chạy quanh co, lạng lách xung quanh tất cả các tòa nhà, tôi đã đếm hết thảy chúng, xung quanh hội trường Heller, rồi đến hội trường Blegen, rồi lại chạy xung quanh tòa nhà Khoa học xã hội và thư viện Wilson. Ngay khi tôi chạy qua tòa nhà Khoa học Xã hội lần thứ hai, tôi không còn nhìn thấy gã “phòng ngự” kia ở đâu nữa hay nghe bất cứ tiếng bước chân nào của hắn.

Tôi tìm thấy một bãi đậu xe và nấp đằng sau một chiếc xe tải nhỏ để chờ đợi, hai lá phổi của tôi thở phập phồng và nóng ran khi chúng đang dùng xẻng để xúc oxy từ ngoài vào trong và ngược lại. Tôi nằm vật trên mặt đường nhựa để thở và lấy sức lại sau vụ tẩu thoát, chăm chú quan sát từ vị trí dưới gầm xe tải nhìn qua bãi đậu xe gần như trống không và tìm kiếm kẻ săn đuổi kia. Sau mười phút, tôi trông thấy gã “phòng ngự” kia đang ở cách tôi khoảng một dãy nhà, đang đi trên đường Nineteeth Avenue, trên đường quay trở lại Seven Corners và quán bar kia. Khi hắn đã đi, tôi hít một hơi thật sâu, đứng dậy và phủi bụi bặm trên quần áo mình, rồi đi thẳng tới cây cầu đi bộ, rồi căn hộ của Lila, hy vọng rằng, cô ấy sẽ đang chờ đợi tôi ở nơi đó.

❀ ❀ ❀

[1] 32* Chiêu “dựa dây”: Một chiêu trong đấm bốc.

Dịch thuật: Trịnh Thúy Ngân
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.