Sáng ngày hôm sau, tôi được lôi ra khỏi một giấc mơ tồi tệ bằng những tiếng gõ cửa.
Trong giấc mơ đó, tôi thấy mình quay trở lại trường học, vật lộn ở một giải đấu, đang cố gắng thực hiện một động tác thoát thân đơn giản. Trong khi tôi đang cố thoát khỏi sự kìm kẹp từ bàn tay cơ bắp của một gã đang giữ lấy bụng tôi, thì một bàn tay khác lại kẹp lấy ngực tôi, và lại thêm một bàn tay nữa kéo cánh tay tôi. Tôi cứ cố gỡ được một cánh tay thì lại có thêm hai cánh tay khác ghì chặt vào tôi, giống như một con rắn nhiều đầu vậy. Chẳng bao lâu sau, tôi chỉ còn có thể vùng vằng và la hét dưới sự tấn công của những đôi bàn tay đang ra sức kéo và xâu xé tôi. Và đó là lúc tôi nghe thấy tiếng động đánh thức mình dậy. Phải mất một lúc để có thể đẩy lùi những đám mây đen tối của giấc ngủ khó hiểu đó ra khỏi đầu. Tôi ngồi dậy trên giường, không chắc chắn về những tiếng động mà mình đã nghe, vì vậy tôi chờ đợi, và ngay sau đó là những tiếng gõ cửa khác vang lên. Không phải là tôi đã mơ thấy nó. Mặc vội chiếc quần soóc và chiếc áo len, tôi chạy ra mở cửa và thấy Lila đang đứng một bên, tay cầm hai tách cà phê và một tập tài liệu.
“Tôi đã đọc cuốn nhật ký,” cô ấy nói, bước qua tôi, và đưa cho tôi một tách cà phê. “Anh uống được cà phê, phải không?”
“À, vâng tôi uống được,” tôi nói. Vội chộp lấy một chiếc mũ bóng chày từ một chiếc móc trên tường, tôi che chắn cho phần đầu giường của mình và đi theo Lila đến chỗ chiếc ghế dài. Tôi đã để lại hộp tài liệu với Lila trong căn hộ của mình hai ngày trước khi tôi phải quay trở về Austin. Cô ấy đã mang một vài tài liệu về nhà, bao gồm cả tập tài liệu ghi nhãn “Nhật ký” để nghiên cứu trong khoảng thời gian không có tôi ở đây.
“Tôi đã đọc cuốn nhật ký vào đêm qua,” cô ấy nói. “Của Crystal ư?”
Lila nhìn tôi như thể tôi là một thằng đần. Với sự ngụy biện của mình, tôi vẫn còn ngái ngủ. Cô ấy trở lại với suy nghĩ trong đầu. “Cuốn nhật ký bắt đầu được viết từ tháng 5 năm 1980,” Lila nói, và đặt những ghi chép của mình lên chiếc bàn cà phê trước mặt tôi. “Trong một vài tháng đầu cuốn sổ này ghi lại những câu chuyện vặt vãnh của một thiếu niên bình thường. Cô bé ấy cảm thấy hào hứng trong buổi học đầu tiên tại trường và bắt đầu cảm thấy lo sợ vào những ngày sau. Hầu hết đều cho thấy cô bé là một đứa trẻ rất hạnh phúc. Cô bé có khoảng mười lăm bài viết về Carl vào thời gian khoảng giữa tháng 6 đến tháng 9, và thường xuyên nhắc tới ông ta như một gã hàng xóm bệnh hoạn, hay với cái tên Creepy Carl[1].”
“Cô bé ấy đã nói gì về ông ta?” Tôi hỏi.
Lila đã nhấn đậm một vài dòng trong tập tài liệu bằng bút nhớ màu vàng. Cô ấy quay lại trang đầu tiên trong cuốn nhật ký, có ghi ngày 15 tháng 6:
Ngày 15 tháng 6 - Mình đang tập luyện ở sân sau thì thấy Creepy Carl đang nhìn mình từ phía cửa sổ. Mình đã trỏ ngón tay “thối” vào ông ta mà ông ta vẫn đứng đó. Thật là một kẻ bệnh hoạn.
“Cũng giống như các công tố viên đã nói,” Lila bình luận, chuyển sang dòng tiếp theo. “Ông ta lại nhìn mình. Ông ta nhìn chằm chằm vào mình trong khi mình đang thực hiện công việc theo thói quen.”
“Còn đây nữa…” Cô ấy chuyển sang trang tiếp theo của cuốn nhật ký và dò tới đoạn được đánh dấu, “Nó đây rồi.”
Ngày 8 tháng 9 - Creepy Carl lại đang nhìn mình qua cửa sổ. Ông ta đang không mặc áo. Mình cá là ông ta cũng chẳng mặc quần.
Lila nhìn tôi như mong đợi một sự phản ứng.
Tôi nhún vai. “Tôi có thể thấy lý do tại sao các công tố viên lại thích cuốn nhật ký.” Tôi nghĩ Lila muốn một phản ứng khác mạnh mẽ hơn từ tôi, nhưng tôi tiếp tục. “Cô còn gì khác nữa không?”
“Hầu hết các lưu bút trong khoảng thời gian tháng 8 chẳng có gì đáng lưu tâm,” Lila nói. “Khi kỳ học bắt đầu, cô bé đã gặp anh chàng kia, Andrew Fisher, trong lớp học đánh máy. Cô bé viết tất cả mọi kế hoạch của mình để Andy mời cô bé đến buổi tiệc khai trường - và cậu ấy đã làm như vậy. Rồi sau đó vào khoảng giữa tháng 9, những bài viết trở nên khó hiểu hơn. Hãy đọc cái này nhé.”
Ngày 19 tháng 9 - Đỗ xe trong hẻm cùng với Andy. Ngay khi mọi việc bắt đầu trở nên thú vị, Creepy Carl lại đi tới, và nhìn qua cửa kính cửa sổ trong bộ dạng có vẻ lảo đảo, hay một kiểu tương tự như vậy. Mình muốn đào lỗ mà chui xuống.
“Một lần nữa, điều này lại giống như những gì mà công tố viên đã nói với bồi thẩm đoàn,” tôi nói. “Carl tóm được khi chúng đang tình tứ với nhau ở trong hẻm.” “Hai ngày sau, cô bé này bắt đầu viết về điều gì đó rất kinh khủng đang xảy ra, nhưng cô bé chỉ viết ra một vài mã số.”
“Mã số ư?”
“Ừm. Có một vài đoạn cô bé đã sử dụng mã số để viết - anh biết đấy, kí tự chữ số thay vì các chữ cái.” Lila kéo một ngăn các trang nhật ký ra khỏi tập tài liệu. Cô ấy đã đánh dấu các ký tự chữ số này bằng bút màu xanh. “Hãy nhìn vào chỗ này.”
Ngày 21 tháng 9 - Hôm nay là một ngày thật tồi tệ. 7,22,13,1,14,6,13,25,17,24,18,1 1,1. Mình cảm thấy sợ hãi. Điều này rất rất tệ.
“Nó có nghĩa là gì?” Tôi hỏi.
“Tôi đã nhắc đến những mã số này chưa nhỉ?” Lila hỏi. “Có lẽ đây là cách mà Crystal muốn chắc chắn rằng nếu cha dượng mình tìm được cuốn nhật ký, thì cô ấy cũng sẽ không bị chuyển đến một trường tư thục.”
“Ừm, nhưng nó là mật mã của một cô bé mới mười bốn tuổi,” tôi nói. “Cô đã thử kết nối các con số với các chữ cái chưa?”
“Ý của anh là: A tương đương với số 1, B tương đương với số 2,… theo cách đó ấy hả?” Lila trợn tròn mắt và lôi ra một tờ giấy để thực hiện việc kết nối các con số với bảng chữ cái. “Tôi đã thử bắt đầu từ những chữ cái đầu tiên và những chữ cái cuối cùng của bảng, tôi cố gắng chuyển đổi để A tương ứng với số 2, sau đó là số 3 và tương tự như vậy. Tôi đã cố gắng ghép con số xuất hiện thường xuyên nhất tương ứng với chữ cái E hoặc T bởi vì đây là những chữ cái được sử thường xuyên hơn cả so với tất cả các chữ cái còn lại trong bảng chữ cái. Tôi nhìn vào những manh mối trong cuốn nhật ký. Tôi chẳng nghĩ ra được gì ngoài hai từ “vô nghĩa”.”
“Cô đã thử tra cứu qua mạng chưa?” Tôi hỏi. “Tôi nghĩ sẽ có website giúp giải mã những ký hiệu này.”
“Tôi cũng nghĩ tới điều đó,” cô ấy nói. “Crystal đã không để lại khoảng trống giữa các từ, vì vậy nó giống như một dãy số. Tôi chẳng tìm được gì trên mạng có thể giúp giải quyết vấn đề này. Có khoảng tám tỉ cách kết hợp giữa các con số và chữ cái với nhau.”
“Tám tỉ ư?” Tôi kinh ngạc. “Trời đất ơi!”
“Chính xác. Chắc hẳn cô bé đó phải có một chìa khóa nào đó bị giấu đi, hoặc có lẽ cô bé đó đã học thuộc lòng cách ghép chữ cái với các con số. Dù bằng cách nào đi nữa, thì tôi cũng không thể tìm ra nó.”
Lila rải các trang giấy trên bàn. “Chỉ có bảy bài viết được mã hóa, bài viết cuối cùng được ghi lại vào ngày mà cô bé bị giết. Tôi đã xếp chúng lại với nhau,” cô ấy nói, đặt danh sách của mình lên trên cùng.
Ngày 21 tháng 9 - Hôm nay là một ngày thật tồi tệ. 7,22,13,1,14,6,13,25,17,24,18,1 1,1. Mình cảm thấy sợ hãi. Điều này rất rất tệ.
Ngày 30 tháng 9- 6,25,6,25,25,16,12,6,1,2,17,24,2,22, 13,25. Mình ghét ông ta. Mình thấy thật ghê tởm.
Ngày 8 tháng 10 - 25,16,12,11,13,1,26,6,20,3,17,3,17, 24,26,21,22,19,19, 3,19,9,22,7,8. Ông ta vẫn tiếp tục đe dọa mình. 2,3,12,22,13,1,19,17,3,1,11 ,5,19,3,17,24,17,11,5,1,2.
Ngày 17 tháng 10 - 5,16,17,22,25,3,17,3,25,11,6,1,22, 26,22,6,13,2,3,12,2 2,19,10,11,5,26,2,6,1,2,5, 10,1.
Ngày 29 tháng 10 – 6,1,19,10,22,18,3,25,16,19,10,22, 18,6,13,26,17,3.
Bà Tate đã nói như vậy. Bà ấy nói rằng độ tuổi là khác nhau, vì vậy ông ta chắc chắn sẽ bị đi tù. Ngày hôm nay chuyện này sẽ dừng lại. Và mình cảm thấy thật hạnh phúc.
“Ngày 29 tháng 10 là ngày cô bé bị giết,” Lila nói. “Làm thế nào mà chúng ta biết được là cô bé đang nói về Carl?”
“Có hàng tá các trang cô bé nói về Carl như một kẻ hư hỏng, kẻ đã quan sát cô bé từ cửa sổ nhà mình,” Lila nói. “Ông ta đã nhìn trộm khi cô bé đang âu yếm Andy. Đây không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên rằng những sự đe dọa bắt đầu ngay sau khi xảy ra chuyện này.”
“Những mật mã này có thể làm thay đổi mọi thứ.”
“Có những bài viết không hề có ký tự mật mã,” cô ấy nói. “Hãy nhìn bài này, được viết từ ngày 22 tháng 9, một ngày sau cái ngày “tồi tệ” đó, khi mà cô bé bị bắt gặp với Andy Fisher.”
Ngày 22 tháng 9 - Nếu họ biết được, họ sẽ trừng phạt tôi. Họ sẽ gửi tôi đến trường học Công giáo. Tạm biệt đội cổ vũ, tạm biệt cuộc sống.
“Cô có thấy rằng bài viết này có làm quá đôi chút không?” Tôi nói. “Ý của tôi là, các trường Công giáo cũng có đội cổ vũ của riêng mình mà, phải vậy không?”
Lila ném một cái nhìn hoài nghi về phía tôi. “Anh rõ ràng chẳng hiểu gì về suy nghĩ của một cô bé tuổi vị thành niên cả. Tất cả mọi thứ này đối với cô bé giống như ngày tận cùng của thế giới vậy. Cảm xúc của những cô bé này giống như việc phải tự vẫn vậy.” Cô ấy chợt dừng lại như thể bị phân tâm bởi một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, rồi tiếp tục. “Một vài thứ có thể thực sự được nhìn nhận như ngày tận cùng của thế giới.”
“Bà Tate là ai?” Tôi hỏi, trong khi nhìn vào bài viết cuối cùng.
“Anh vẫn chưa đọc bản tường trình của phiên tòa phải không?” Lila nói, giọng đầy bực tức.
“Tôi đã đọc qua chúng,” tôi nói. “Nhưng tôi không nhớ bà Tate là ai cả.”
“Bà ấy chính là giáo viên hướng dẫn ở trường.” Lila lôi ra một trong những bản tường trình từ chiếc hộp tài liệu và bắt đầu lật các trang giấy cho tới khi tìm thấy lời khai của bà Tate. “Đây rồi.” Cô ấy đưa bản tường trình cho tôi và tôi bắt đầu đọc:
Hỏi: Và khi bà gặp Crystal Hagen vào ngày hôm đó, nạn nhân đã đề cập đến vấn đề gì, cô bé đã nói gì?
Đáp: Cô bé rất ngây ngô. Cô bé muốn biết rằng quan hệ bằng miệng có phải là quan hệ tình dục không. Ý tôi là, cô bé muốn biết nếu ai đó ép buộc bạn phải có quan hệ tình dục bằng miệng thì liệu đó có được gọi là hiếp dâm không?
Hỏi: Cô bé có nói cho bà biết rằng tại sao cô bé lại muốn biết điều này không?
Đáp: Không, cô bé không nói. Cô bé cứ liên tục nói rằng cô bé đang hỏi cho một người bạn. Chuyện này cũng thường hay xảy ra với tôi khi làm việc với các học trò. Tôi cố gắng khơi gợi để cô bé nói thêm với tôi. Tôi hỏi cô bé rằng liệu đã có ai ép buộc cô bé phải quan hệ bằng miệng không? Cô bé không trả lời. Rồi cô bé hỏi tôi rằng nếu người đó yêu cầu bạn phải làm điều này bằng việc đe dọa sẽ nói ra bí mật của bạn thì liệu hành động này có phải là ép buộc không?
Hỏi: Và bà đã nói gì với nạn nhân?
Đáp: Tôi nói đó có thể được coi là hành vi cưỡng chế. Rồi sau đó cô bé hỏi tôi, “Nếu người đó lớn tuổi hơn thì sao?”
Hỏi: Và bà đã trả lời thế nào?
Đáp: Với vai trò là một tư vấn viên của trường, chúng tôi đã được đào tạo về luật pháp liên quan đến những vấn đề như thế này. Tôi nói với cô bé rằng với độ tuổi của cô bé hiện giờ, nếu một người chỉ cần hơn cô bé hai tuổi, thì dù có ép buộc hay không, và sự đồng ý của người bị hại cũng không có ý nghĩa gì. Một người lớn hơn có quan hệ tình dục với một người mới mười bốn tuổi, thì đó là tội hiếp dâm. Tôi nói với cô bé rằng nếu một điều gì đó tương tự như vậy xảy ra thì cô bé cần phải nói với tôi, hoặc nói với cảnh sát, hoặc bố mẹ của cô bé. Tôi cũng nói với cô bé rằng nếu điều gì tương tự như vậy xảy ra thì người đàn ông kia sẽ phải vào tù vì tội này.
Hỏi: Và cô bé đã phản ứng thế nào về chuyện này?
Đáp: Cô bé chỉ cười, một nụ cười rất tươi. Rồi cô bé ấy cám ơn tôi và rời khỏi văn phòng.
Hỏi: Và bà có chắc chắn rằng cuộc nói chuyện này diễn ra vào ngày 29 tháng 10 năm ngoái?
Đáp: Cuộc nói chuyện này xảy ra vào ngày đó, cái ngày cô bé bị giết. Tôi chắc chắn về điều này.
Tôi gấp bản tường trình lại. “Vậy thì, Crystal đã trở về nhà, viết nhật ký, và sau đó đến nhà Carl để đối đầu với ông ta?”
“Có thể lắm, hoặc cô bé cũng có thể đã mang cuốn nhật ký tới trường,” Lila nói. “Suy luận này nghe có vẻ hợp lý, phải vậy không? Crystal biết rằng cô bé có ưu thế trong chuyện này. Điều đó có nghĩa là cuộc đời của người đàn ông kia sẽ bị hủy hoại, chứ không phải là cô bé.”
“Vậy thì vào cùng ngày hôm đó, trong khi cô bé đang lên kế hoạch cho việc đánh một dấu chấm hết cho chuyện này, thì Carl ra ngoài mua súng sao?”
“Có thể ông ta cũng đã lên kế hoạch cho chuyện này rồi.” Lila nói.
“Có thể kế hoạch của ông ấy chỉ là giết cô bé vào ngày hôm đó.”
Tôi nhìn chằm chằm vào những dòng nhật ký bị mã hóa, cảm nhận những bí mật đằng sau chúng đang trêu ngươi tôi. “Tôi ước gì chúng ta có thể giải được những mật mã này,” tôi nói. “Tôi không thể tin được rằng luật sư của ông ấy đã không hề nỗ lực trong việc giải mã chúng.”
“Ông ấy có làm,” cô ấy nói. Lila lôi ra một mẩu giấy từ tập tài liệu và đưa cho tôi. Đó là bản sao của một bức thư gửi cho Bộ Quốc phòng.
Ngày tháng ghi trên bức thư đó chỉ ra rằng nó được viết khoảng hai tháng trước khi phiên tòa diễn ra. Nó được ký tên bởi luật sư của Carl, John Peterson. Trong bức thư, John Peterson đã yêu cầu Bộ Quốc phòng giúp giải mã cuốn nhật ký.
“Bộ Quốc phòng có trả lời thư của ông ta không?” Tôi hỏi.
“Chắc là không, nếu có thì tôi đã có thể tìm thấy nó ở đâu đó,” cô ấy nói. “Không có một tài liệu nào nhắc đến việc các ký tự được giải mã.”
“Cô có nghĩ rằng họ sẽ làm mọi cách để giải mã cuốn nhật ký trước khi phiên tòa diễn ra không?”
“Trừ khi…” Lila nhìn tôi và nhún vai. “Trừ khi gì cơ?”
“Trừ khi Carl đã biết được cuốn nhật ký đó nói gì. Có thể ông ta không muốn những ký tự kia được giải mã vì ông ta biết rằng đó sẽ là chiếc đinh cuối cùng đóng ván cho chiếc quan tài của mình.”
❀ ❀ ❀
[1] 24* Creepy: ghê tởm.