Để bình tĩnh lại, tôi phát những bản nhạc rock kinh điển qua bộ loa “đồ sộ” trong xe mình trên đường trở về nhà. Tôi đã hát trong khi trong lòng còn rối bời một chuỗi những bản nhạc one-hit wonders[1] cho đến khi tôi có thể tự xoay xở để thoát ra khỏi những suy nghĩ tăm tối trong đầu mình, thay thế bởi những suy nghĩ về các mảnh ghép mà Carl đã đề cập đến. Chắc chắn rồi, ý tưởng về một câu đố thực sự hấp dẫn đối với tôi, nhưng nó còn tuyệt vời hơn khi điều này lại trở thành một lý do khác để tôi có thể ở cạnh Lila, suy nghĩ đó làm tôi cảm thấy mọi việc trở nên khá hơn. Khi quay trở lại căn hộ, tôi lục lọi trong chiếc hộp tài liệu và tìm thấy hai file có chứa những bức ảnh được chụp khi khu nhà kho bị cháy. Tôi dành tới hơn một giờ đồng hồ để đảm bảo rằng chúng là những bức hình tôi cần tìm rồi gói ghém chúng lại trong tập tài liệu trên tay và tiến thẳng tới căn hộ của Lila.
“Cô thích chơi game không?” Tôi hỏi Lila.
“Cũng còn tùy,” cô ấy nói. “Anh đang nghĩ gì vậy?” Phản ứng của cô ấy làm tôi mất cảnh giác, và trong giây phút đó, tôi nghĩ rằng mình vừa phát hiện ra một nụ cười tán tỉnh. Nó gần như làm tôi quên mất lý do tại sao tôi lại có mặt ở đây. Tôi cười đáp lại và cố gắng vượt qua sự cám dỗ đó. “Tôi có một vài bức hình,” tôi nói.
Cô ấy trông có vẻ hơi bối rối, và rồi dẫn tôi đến bàn ăn với một cái gật đầu. “Hầu hết các anh chàng khác khi đến đây đều mang theo hoa,” cô ấy nói.
“Tôi không giống như những anh chàng kia,” tôi nói “ Tôi là một người đặc biệt.”
“Không còn gì để bàn!” Cô ấy chống trả.
Tôi rải một seri bảy bức ảnh lên bàn. Trong bảy bức đó, có ba bức đầu tiên cho thấy ngọn lửa đang hoành hành ngoài tầm kiểm soát và không có một nhân viên cứu hỏa nào có mặt tại hiện trường. Những bức hình đó có nước ảnh rất kém, lộn xộn trong việc sử dụng ánh sáng, và một trong số chúng còn kinh khủng đến nỗi không hề có bố cục chính. Tập ảnh thứ hai cho thấy các nhân viên cứu hỏa đang thực hiện nhiệm vụ và được chụp lại bởi một thợ ảnh có tay nghề hơn. Bức đầu tiên cho thấy các nhân viên cứu hỏa đang kéo vòi phun nước ra khỏi thùng xe, và hình nền là khu nhà kho đang bốc lửa ngùn ngụt. Một bức khác chụp lại hình ảnh những đợt nước đầu tiên từ vòi cứu hỏa đang xối vào căn nhà kho. Hai bức còn lại ghi lại hình ảnh các lính cứu hỏa đang xịt nước vào đống lửa từ hai góc khác nhau. Một trong những bức hình còn lại này chính là bức tôi đã nhìn thấy trong bài báo ở thư viện.
“Thế trò chơi này là gì vậy?” Cô ấy hỏi.
“Những bức hình này…”, tôi nói, chỉ vào ba bức ảnh đầu tiên. “Chúng nằm trong tập tài liệu của một nhân chứng tên là Oscar Reid. Ông ta sống phía đối diện nhà Carl và Lockwood. Ông ta nhìn thấy vụ hỏa hoạn và đã gọi 911. Trong khi chờ lực lượng cứu hỏa tới, ông ta đã chộp lấy chiếc máy ảnh tự động và chụp vài bức hình.”
“Thay vì… ồ, tôi cũng không biết diễn tả sao nữa… thay vì chộp lấy một cái vòi phun nước ư?”
“Ông ấy đã nói với thám tử rằng ông ấy nghĩ ông ấy sẽ có thể bán được một tấm cho các nhà báo.”
“Một người theo chủ nghĩa nhân đạo thực thụ,” cô ấy nói. “Còn những bức hình này?” Cô ấy chỉ vào bốn tấm khác.
“Những bức này được chụp bởi một phóng viên ảnh thực thụ, Alden Cain. Ông ấy đã nghe thấy tiếng gọi cứu hỏa qua một chiếc máy scan và chạy tới đó để chụp một vài bức hình.”
“Ok,” cô ấy nói. “Vậy chúng ta đang tìm cái gì?” “Cô có nhớ hồi còn học tiểu học, các giáo viên thường đưa ra các bức tranh trông rất giống nhau, nhưng lại không hoàn toàn như vậy chứ? Và cô phải tìm ra những điểm khác biệt giữa chúng?”
“Là trò đó sao?” Cô ấy hỏi.
“Đúng, chính là nó,” tôi nói, xếp các tấm ảnh nằm cạnh nhau. “Cô có phát hiện ra điều gì không?”
Chúng tôi nghiên cứu chúng một cách cẩn thận. Trong những bức ảnh đầu tiên, ngọn lửa bùng phát ra từ một chiếc cửa sổ nhà kho, đối diện với ngõ vào và người chụp ảnh. Mái nhà kho vẫn còn nguyên vẹn, khói đen dày đặc cuộn lên từ những thanh gỗ lợp trên mái nhà. Trong những bức ảnh phía sau, ngọn lửa đã bốc lên thành đường xoắn ốc, giống như một cơn lốc xuất hiện từ một lỗ hổng trên mái nhà. Các nhân viên cứu hỏa đã đến và chỉ vừa mới bắt đầu dùng nước dập tắt ngọn lửa. Cain có mặt trong khá nhiều bức ảnh tại cùng một vị trí, cũng giống như Reid vì các góc chụp và hình nền của các bức ảnh rất giống nhau.
“Tôi không nhận ra bất cứ điều gì khác biệt cả,” tôi nói. “Chẳng có điều gì khác biệt ngoài vị trí của các nhân viên cứu hỏa đang di chuyển xung quanh đám cháy.”
“Tôi cũng chẳng tìm thấy gì,” Lila nói.
“Carl nói rằng khi nhìn vào toàn bức ảnh thì mọi thứ sẽ giống nhau, vì vậy đừng nhìn vào ngọn lửa vì nó sẽ thay đổi khi ngọn lửa bùng phát.”
Chúng tôi nhìn vào từng bức ảnh một cách cẩn thận hơn, tìm kiếm mọi thứ thay đổi dù nhỏ nhất ở mọi ngóc ngách của hình nền phía sau. Không có gì ngoài việc ngọn lửa đang ngày một cháy to hơn, ngôi nhà của Carl trông vẫn như vậy trong tất cả các bức ảnh. Rồi tôi nhìn vào nhà Lockwood trong tấm ảnh của Reid: đó là một căn nhà hai tầng, của tầng lớp những người lao động, với một mái hiên nhỏ, một bộ ba cửa sổ nằm trên tầng cao nhất, và một chiếc cửa sổ phía cửa sau ở cùng một phía. Tôi nhìn vào nhà của Lockwood trong tấm hình của Cain. Lại một lần nữa, khung hình trở nên sáng hơn vì ngọn lửa, tuy nhiên vẫn chẳng có gì thay đổi. Tôi quay trở lại và rà từng bức ảnh một, băn khoăn rằng liệu Carl có đang giở trò đùa cợt với mình không.
Rồi Lila đã phát hiện ra nó. Cô ấy nhấc hai tấm ảnh lên khỏi mặt bàn, một tấm của Cain và tấm còn lại của Reid và kiểm tra chúng. “Đây,” cô ấy nói, “đằng sau chiếc cửa sổ phía bên phải của lối cửa sau nhà Lockwood.”
Tôi cầm lấy hai bức ảnh từ tay cô ấy và nhìn vào trong khung cửa sổ, nhìn đi nhìn lại giữa hai bức ảnh của Reid và Cain cho đến khi nhận ra những gì mà cô ấy nói. Chiếc cửa sổ phía bên phải của cửa sau đó có một bộ rèm cửa đang che phủ toàn bộ mặt kính. Trong bức ảnh mà Reid chụp được, những chiếc rèm bị đã được hạ thấp xuống tới chân cửa sổ. Trong bức ảnh phía trước, bức ảnh được chụp lại bởi Cain, chiếc rèm đã được nâng lên một vài xen-ti-mét. Tôi kéo tấm hình lại gần hơn và nhìn thấy một thứ gì đó giống hình dạng của một cái đầu, có lẽ là một khuôn mặt đang thập thò nhìn qua khe cửa.
“Cái quái gì đây?” Tôi hỏi. “Ai vậy nhỉ?”
“Đó là một câu hỏi rất hay,” cô ấy nói. “Trông có vẻ như có ai đó đã nhìn trộm từ khe cửa sổ.”
“Có ai đó đang ở trong nhà?... Và xem vụ hỏa hoạn ư?”
“Đó là những gì tôi đang nghĩ.” “Là ai cơ chứ?”
Tôi có thể nhận thấy Lila đang lục lọi trong trí nhớ của mình về những lời khai của gia đình Lockwood. “Chỉ có một số ít các khả năng.”
“Giống như một người đứng ngoài chỉ tay năm ngón ư?”
“Một người chỉ tay năm ngón?”
“Cô biết đấy… cô ấy bị mất đi một vài ngón tay… vì vậy các khả năng cũng trở nên ít đi,” tôi cố nặn ra một nụ cười trừ.
Lila trợn tròn mắt và quay trở lại với công việc. “Cha dượng của Crystal, Douglas Lockwood, đã nói rằng ông ta và con trai mình đang ở trong xưởng sửa chữa ô tô vào chiều hôm đó. Ông ta đang xử lý một số công việc giấy tờ, còn con trai thì đang sửa một chiếc xe. Ông ta nói họ không hề trở về nhà cho đến sau khi vụ hỏa hoạn xảy ra.”
Tôi thêm vào. “Mẹ của Crystal lúc đó đang làm ca cuối cùng tại quán cà phê Dillard.”
“Chính xác,” Lila thêm vào, như thể đang khoe khả năng ghi nhớ đến từng chi tiết của mình. “Ông chủ quán cà phê, Woody đã xác nhận điều này.”
“Ông chủ của bà ấy là Woody? Cô đang bịa ra đấy à?”
“Nhìn đi.” Cô ấy cười.
“Vậy là chỉ còn lại bạn trai của cô bé đó, tên anh ta là gì nhỉ?”
“Andrew Fisher,” cô ấy trả lời. “Anh ta đã khai rằng mình đưa Crystal trở về nhà sau giờ học, chỉ lái xe qua con ngõ và thả cô ấy ở đó rồi rời đi.”
“Vậy thì chúng ta còn lại ai?” Tôi hỏi.
Lila suy nghĩ một phút rồi bắt đầu đếm ngón tay. “Tôi thấy có bốn khả năng: thứ nhất, chưa chắc đã có người đang nhìn lén từ cửa sổ, nhưng tôi phải tin vào những gì mà tôi nhìn thấy, vì vậy tôi loại bỏ khả năng này.”
“Tôi cũng nhìn thấy người đó,” tôi nói. “Khả năng thứ hai, đó là Carl Iverson…”.
“Vì sao Carl lại có thể giết cô bé trong nhà mình rồi lại nhìn đám cháy thông qua nhà của Lockwood được?” “Tôi không nói khả năng này có đủ xác suất - chỉ là khả năng thôi mà. Có thể Carl đã đi đến nhà Lockwood sau khi khai hỏa. Có lẽ ông ta biết về cuốn nhật ký và muốn tìm nó. Mặc dù việc ông ta bắt đầu khai hỏa trước khi tìm cuốn nhật ký không hợp lý cho lắm.”
“Chẳng hợp lý tẹo nào.” Tôi nói.
“Thứ ba, có một người bí ẩn, một người nào đó mà cảnh sát chưa bao giờ nghĩ tới, một người nào đó không có tên trong chiếc hộp đựng tài liệu này.”
“Và khả năng thứ tư là gì?”
“Thứ tư, đã có ai đó nói dối cảnh sát.”
“Một người nào đó… giả dụ như Andrew Fisher?” “Đó cũng là một khả năng,” Lila nói với một cái thở dài thườn thượt.
Tôi có thể thấy rằng cô ấy muốn giữ vững niềm tin của mình rằng Carl Iverson đã sát hại Hagen, nhưng tôi cũng có thể nhìn thấy cô ấy đang cố gắng suy nghĩ về một sự lựa chọn khác, đi vào một khả năng rằng một điều gì đó đã bước một bước sai lầm vào hơn ba mươi năm trước. Chúng tôi ngồi trong im lặng một lúc lâu, không chắc chắn về những khám phá mới mẻ này, không ai trong chúng tôi đề cập đến sự lay động mà chúng tôi đang cảm nhận rõ rệt dưới chân mình. Điều này giống như việc cả hai chúng tôi đều nhìn thấy những vết rạn đang lấn dần trên mặt đất, nhưng lại không ai hiểu được hậu quả của nó là gì. Sẽ chẳng bao lâu nữa vết nứt đó sẽ há toác ra, và bắt đầu tuôn dòng nước lũ xối xả.
❀ ❀ ❀
[1] 25* Những ca sĩ chỉ nổi nhờ một ca khúc trong đời.