Tôi gặp nàng trong một buổi sáng mùa xuân. Nàng là một thiếu nữ nhỏ nhắn, có tiếng nói lanh lảnh như vành khuyên và tiếng cười khanh khách như tiếng chuông bạc.
Những lúc bên nhau, nàng hỏi:
- Này, anh là một chàng trai đẹp, thông minh lại giàu có. Vậy anh thích em bởi lẽ gì?
Tôi hồ hởi trả lời:
- Em không phải chân dài, không phải ca sĩ hay tài tử xi-nê, nhưng em hơn hẳn các cô đó ở tính dễ thương.
Nàng hỏi dồn:
- Dễ thương như thế nào?
Tôi ấp úng:
- Thì em mềm mại, em ngây thơ.
Nàng thất vọng:
- Những thứ ấy, các cô khác cũng đầy.
Tôi quả quyết:
- Nhưng em có một phẩm chất đặc biệt dễ thương là sợ các con vật xấu. Hôm trước đi sở thú, nhìn thấy con cá sấu trong chuồng, em giật mình, nép hẳn vào anh.
Nàng nghe có vẻ khoái chí. Tối Chủ nhật, nàng lại đòi tôi dẫn đi sở thú nữa. Tôi ý tứ không đi qua chuồng cá sấu, sợ nàng hồi hộp. Nào ngờ, khi hai đứa tạt ngang qua chuồng kỳ đà, nàng hét lên thất thanh:
- Ôi, con khủng long!
Rồi định ù té chạy. Tôi giữ tay nàng lại và giảng giải:
- Không, đấy là con kỳ đà. Con này hiền lắm, thậm chí còn... ăn ngon.
Nhưng nàng run rẩy, tái cả mặt. Tôi dìu nàng ra cửa, trong lòng sung sướng. Tại sao mình lại có một cô bạn dễ thương đến thế. Hai đứa về nhà tôi uống nước chanh đường, vì nàng thích nước chanh, kẹo bạc hà và xí muội. Vừa mở cổng, con chó nhảy xổ ra. Nàng hét lên như còi xe lửa, định quay lưng bỏ chạy, mặc dù đó chỉ là một con chó Nhật.
Tôi nổi giận, tống cổ con chó lên lầu. Nàng vừa sụt sịt vừa bước vào, nhõng nhẽo:
- Em sợ lắm. Nó có cắn không anh?
Tôi trấn an:
- Con chó ấy hiền lắm. Xương còn chả biết cắn nữa là người.
Nhưng nàng vẫn thở gấp và vẫn rụt cái đầu xinh xinh xuống cổ như một con rùa vàng, nom đáng yêu vô cùng.
Vừa đưa ly nước chanh lên môi, bỗng nàng thét vang, co rúm người trên ghế. Tôi hoảng hốt:
- Sao thế? Sao thế?
Nàng mếu máo:
- Em vừa thấy một con chuột gớm ghiếc chạy qua.
Tôi vội vàng tuyên bố là nhà này chỉ toàn chuột nhắt. Chúng tuy đáng ghét nhưng không đến nỗi gớm ghiếc và đáng sợ.
Loại chuột ấy nàng giẫm một cái là bẹp dí cả chục tên. Nghe thế, mặt nàng tái xanh:
- Ghê quá, ghê quá! Chỉ nhìn thấy cái mõm nhọn hoắt của nó là em đã xỉu rồi.
Bất cứ người đàn ông chân chính nào cũng thấy tự hào khi bạn gái mình sợ chuột và tôi cũng thế. Tôi cảm thấy mình có chức năng che chở và bảo vệ.
Tôi mời nàng lên phòng để xem những bức tranh tôi vẽ. Vừa bước lên cầu thang, nàng bỗng trượt chân, suýt ngã nhào xuống cùng tiếng kêu hãi hùng:
- Eo ôi, con thằn lằn kìa!
Tôi chả thấy nó đâu cả, và trong thâm tâm, tôi cũng cho rằng dù có thấy cũng không đáng té. Nhưng người ta là cô bé dễ thương, đâu có giống người thường. Nên tôi vừa đỡ nàng dậy vừa rít lên.
- Anh sẽ giết nó, con thằn lằn độc ác.
Nàng vẫn run lập cập, cố gắng đứng thẳng dậy. Mới nhô đầu lên cầu thang, bỗng nàng lại nhảy dựng lên với tiếng la:
- Anh ơi, con gián!
Tôi vừa đuổi đánh con gián, vừa đỡ nàng đang mặt mũi xanh xám ngồi lên ghế. Mới chạy hai vòng trong nhà, tay còn cầm cây chổi đập gián vung lên, tôi đã nghe tiếng nàng la thất thanh:
- Ôi trời ơi, con muỗi vằn khủng khiếp, nó đốt em, nó chích em.
Rồi nàng lăn ra bất tỉnh!