Thư Của Bà Vợ Gửi Cho Bồ Nhí

Lượt đọc: 506 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUÝ PHÁI

❊ ❊ ❊

Làm một thiếu nữ dễ thương rất đơn giản: chỉ cần hét lên khi thấy chuột và ngất xỉu khi thấy gián. Làm một thiếu nữ học thức còn đơn giản hơn nữa: chỉ cần đeo kính cận là xong. Làm một thiếu nữ xinh đẹp đơn giản tới tận cùng: chỉ cần đoạt giải trong một cuộc thi hoa hậu.

Nhưng làm một thiếu nữ quý phái là cả một vấn đề.

Vẻ quý phải là một cái gì rất khó tả. Nó vừa nghiêm trang, vừa lóng lánh, vừa sang trọng, vừa dịu dàng, vừa giàu có, vừa chuẩn mực. Không bút nào tả xiết.

Không phải ngẫu nhiên mà phần lớn các bà, các cô quý phái đều do... di truyền. Nếu không có cha mẹ là tể tướng thì cũng có chú bác là thượng thư. Vẻ đẹp đó không mượn được, không mua được và càng không ăn cắp được.

Thế nhưng, chị Tư lại quyết phải có. Từ ngày anh Tư lên chức tổng giám đốc, chị chợt phát hiện ra mình không quý phái là không đáp ứng được nhu cầu của bà con và của thời đại. Và làm phí đi niềm vinh dự của chồng.

Để trở thành người đàn bà quý phái, chị Tư tự xét thấy mình có nhiều thuận lợi. Đầu tiên là chị đã có tuổi. 50 tuổi quý phái là vừa đẹp, chứ 17, 18 thì quý phái vào đâu.

Thuận lợi thứ hai là chị có tiền. Tuy chưa có sách nào viết, nhưng chị Tư đoán chả ai lại vừa rách rưới vừa quý phái cả. Thuận lợi thứ ba là chị có xe hơi. Đi xe đạp hay đi xe ôm thì quý phái rất không thuận lợi.

Cho nên còn chần chờ gì nữa, phải học quý phái nhanh thôi. Nhưng phải bắt đầu như thế nào? Điều ấy quả thực chị Tư không biết.

Ra hiệu sách có đủ các sách dạy nấu ăn, dạy cách phòng chống bệnh tim mạch hoặc bệnh tiểu đường, nhưng tuyệt đối không có sách dạy trở nên quý phái.

Ra đường phố có tiệm mát-xa, tiệm sửa mũi, căng da mặt hoặc làm móng chân chứ chả thấy tiệm đắp hoặc may vá quý phái trên người. Cuối cùng, trên truyền hình thấy thi ca nhạc, thi đố vui, thi cử tạ chứ chưa thi quý phái bao giờ.

Chị Tư tuyệt vọng và cô đơn. Chị cũng lờ mờ biết được rằng, khác với bệnh béo phì hay bệnh nhức đầu, bệnh thèm quý phái phải giấu kín kẻo chúng nó cười cho, không thể mang ra hỏi lung tung được. Do đó, chị Tư quyết tâm tập quý phái một mình. Và tai vạ đã bắt đầu từ đó.

Bước ra khỏi nhà, chị Tư đi thẳng lưng, ngẩng đầu cao, mắt ngước lên trời (chả có mệnh phụ quý phái nào mà mắt lại láo liên). Ngay lập tức “rốp”, chị giẫm phải cái vỏ lon nước ngọt, ngã lăn quay. Cố đứng thẳng lên, chị đi thêm vài bước. “Bốp”, chị đá phải một bịch rác trước cửa.

Chị Tư vội vàng từ bỏ phương án quý phái trong dáng đi. Chị chuyển sang tìm cách quý phái lúc ngồi.

Vô quán cà phê lịch sự, chị gọi một ly chanh rum (không thể quý phái mà kêu bún riêu hay bánh cuốn). Chị dùng tay khuấy nhẹ ly nước, ngón út chĩa ra một cách kiêu kỳ. Một động tác quý phái tận xương tủy mà chị vẫn nhìn thấy ở các bà bá tước trên phim.

Bỗng “bùm”, một cành cây khô từ trên cao rớt xuống, vì chị đã chọn quán cà phê ngoài trời, bởi chị không muốn sự quý phái của mình vắng khán giả. Chưa kịp định thần thì “chát”, thêm một tảng phân chim. Sự nghiệp quý phái tan tành.

Chị Tư phẫn uất quá. Chị thấy nếu không quý phái lúc đi, lúc ngồi thì chỉ còn lúc nằm. Nhưng khốn nỗi nằm là động tác trong phòng, có quý phái cũng chả ma nào biết.

Thôi, đúng rồi, còn tư thế bước xuống xe. Đấy là một tư thế quý phái trong khoảnh khắc, nhưng đầy ấn tượng.

Bảo tài xế đưa đi ăn tối. Vào một buổi chiều tà, chị bèn ngồi lên chiếc xe hơi, chỉ một lát thôi chiếc xe bóng loáng đã đỗ nhẹ trước cửa tiệm ăn sang trọng, lái xe mở cửa, chị Tư ưỡn ngực bước ra, hai vai và hai tay đưa về phía trước.

“Rào”. Một chiếc xe hơi khác vụt qua. Một vũng nước bị tạt ngang văng tóe lên, phủ khắp người chị Tư.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.