Thư Của Bà Vợ Gửi Cho Bồ Nhí

Lượt đọc: 484 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
THỨ DUY NHẤT GIẢM GIÁ

❊ ❊ ❊

Sỡ dĩ anh Tư và chị Tư sống với nhau được mấy chục năm hạnh phúc là bởi vì họ luôn luôn biết cách khiến cho cuộc sống hấp dẫn bằng những cuộc phiêu lưu nho nhỏ và quyết liệt.

Chẳng hạn, trong những ngày lễ vừa qua, chị Tư càu nhàu:

- Trời ơi! Cái gì cũng lên giá hết, làm sao sống nổi?

Anh Tư bèn phản bác hùng hồn:

- Em đừng bi quan, thế nào cũng có thứ giữ nguyên.

Chị Tư bèn gào (gào là cách mở đầu cho cảm xúc của chị):

- Ông cứ ngồi im trong nhà mà nói. Hãy ra đường tìm xem có thứ nào chưa tăng giá đem về đây, tôi sẽ chui đầu xuống đất.

Tất nhiên anh Tư không muốn vợ chui đầu xuống đất, thứ nhất là anh thương vợ, thứ hai là anh hiểu rõ chui xuống rồi cũng có lúc chui lên, lúc ấy còn căng thẳng hơn.

Anh bèn tuyên bố:

- Được, tôi sẽ ra đường. Tôi sẽ tìm ra mặt hàng không tăng giá.

Nói là làm, anh Tư hùng hổ dắt xe ra đi. Việc đầu tiên là phải bơm hai bánh xe xẹp lép. Vừa nhìn ông thợ nhanh chóng lắp vòi bơm hơi cho hai vỏ xe phồng lên, anh Tư vừa trầm ngâm suy nghĩ, giá cái bụng mình lúc nào cũng được phồng như vậy thì cuộc đời hạnh phúc biết bao.

Bơm xong, ông thợ chìa tay:

- Cho xin năm ngàn.

Anh Tư trợn mắt (xin mở ngoặc rằng trợn mắt là hành động “ngầu” nhất mà anh có khả năng làm):

- Ủa, mới hôm qua có hai ngàn mà?

Ông thợ cười:

- Hôm qua ngày thường. Hôm nay ngày lễ.

Choáng váng, anh Tư trả tiền, vừa đi vừa tự hỏi: chả lẽ không khí để bơm xe trong ngày lễ nhiều oxy hơn không khí ngày thường sao? Vừa nghĩ, anh vừa ngồi xuống ăn một tô bún bò. Anh thích mở đầu mọi công việc bằng một tô bún như thế.

Khi đứng lên, bà bán bún ra tuyên ngôn:

- Xin bác mười lăm ngàn.

Anh Tư thất thanh:

- Mới hôm qua mười ngàn mà?

Bà bán bún điềm nhiên pha chút hồn nhiên:

- Hôm qua đâu phải ngày lễ.

Anh Tư vặn lại:

- Nhưng con bò này lấy từ con bò bị giết từ những ngày thường cơ mà.

Bà hàng phản kích:

- Không tính thời điểm bò chết. Chỉ tính thời khắc bò vào mồm thôi.

Anh Tư khiếp quá. Và lần đầu tiên trong đời, anh vui mừng thấy trong cả năm ngày lễ không nhiều.

Bực dọc, anh trả tiền trong cau có, rồi ra mua một gói thuốc lá, hút cho bình tĩnh lại. Cô bán hàng dịu dàng:

- Anh đẹp trai ơi (nói vô, tất cả khách nam đều đẹp trai) cho em xin hai chục.

Anh Tư muốn say sẩm mặt mày:

- Trời đất, mới hôm qua có mười ngàn?

Cô hàng đủng đỉnh:

- Nhưng hôm qua là ngày thường. Hôm nay là ngày lễ.

Anh Tư phẫn uất quá. Anh quyết tâm sẽ gửi thư lên hãng sản xuất, bắt họ in dòng chữ trên vỏ “hút thuốc lá có hại cho sức khỏe, đặc biệt là trong ngày lễ còn hại cho thần kinh”. Cứ như thế, anh Tư đi khắp nơi khắp chốn, đến từng cửa hàng, đến mọi siêu thị, anh bàng hoàng phát hiện ra từ tăm xỉa răng đến keo xịt tóc, từ vàng lá tới túm hành khô đều nhất loạt lên giá.

Anh đi suốt ngày đến rời cả chân mà không thấy một món nào giữ nguyên. Anh thất thểu về nhà, đến cửa, anh run bắn toàn thân, cảm giác như tới nơi hành quyết. Nhưng rồi anh bỗng vươn vai, khóc ba tiếng rồi cười lên ba tiếng, hùng dũng bước vô nhà.

Chị Tư thét lên đắc thắng:

- Sao, đã tìm ra thứ gì không lên giá chưa?

Anh Tư còn thét to hơn:

- Đã tìm ra. Một món tuyệt vời. Chẳng những không lên mà còn xuống.

Chị Tư giật nẩy mình:

- Cái gì?

Anh Tư ưỡn ngực:

- Anh! Anh của em!

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.