Như tất cả đàn ông trên đời này, anh Tư có một căn nhà và một cô vợ. Và không bao giờ họ biết trước được điều gì sẽ xảy ra khi trở về nhà.
Hôm nay cũng vậy, vợ anh Tư ra đón chồng với một cục gì bé bằng đồng xu, sáng lấp lánh trên tay chị.
- Anh ơi, em vừa mua được thiết bị này tuyệt vời lắm.
Anh Tư bồn chồn:
- Nó là cái gì vậy hả, em yêu?
- Là con “chíp” gắn vào điện thoại di động của anh. Từ nay, hễ em gọi tới là nó sẽ báo chính xác rằng anh đang ở đâu.
Anh Tư nghe mà bủn rủn chân tay. Trời đất như quay cuồng, vũ trụ như đổ sập, cơn bão số 7 như ập tới.
Bởi vì từ ngày có điện thoại di động, niềm hạnh phúc của đàn ông là tha hồ nói dối. Khi vợ gọi, đang ngồi trong tiệm gội đầu thì bảo rằng đang họp; lúc nằm bên bờ biển thì nói đang tiếp đoàn thanh tra, còn lúc ở quán bia lại khai rằng đang trong thư viện.
Vậy mà bây giờ vợ lại có cục “chíp” này. Tan nát hết. Vỡ vụn hết. Khốn khổ hết. Còn đâu những giờ phút riêng tư, những ngày tháng tung tăng ca múa.
Nhưng anh Tư vẫn cứng cỏi:
- Tuyệt lắm. Từ nay anh luôn luôn cảm thấy em yêu bên cạnh mình.
Đồng xu được chị Tư gắn ngay vào máy anh Tư, anh nhìn nó như lưỡi dao gắn vào cổ mình.
Hôm sau, anh ra khỏi nhà, vừa chui vào quán cà phê thì vợ gọi:
- Anh đang ở cà phê đấy à? Nhớ đừng hút thuốc nghe.
Anh Tư nghẹn thở. Thôi thế là xong.
Trong ngày hôm đó, và cả những ngày sau, chị Tư gọi vào máy chồng lần nào cũng thông báo luôn địa điểm mà anh đang ngồi. Anh cảm thấy án tù chung thân đã đổ ập xuống đầu mình.
Không những thế, chỉ một tuần sau, cha mẹ, anh em, thậm chí sếp ở cơ quan cũng biết được... số con chíp này. Họ luôn luôn gọi anh Tư và biết được đối tượng đang ngồi, nằm, hay chết dí ở đâu.
Cuộc sống trở nên thành ác mộng, chả còn một giây phút tự do. Chiếc điện thoại di động trở thành còng số tám. Anh Tư vật vã đau khổ, lên cơn co giật và mấy lần suýt đi cấp cứu.
Đỉnh cao của nỗi khổ xảy ra khi một lần anh Tư được cô bạn gái cũ gọi điện thoại hỏi thăm, và máy báo rằng anh đang trong toa-lét mặc dù anh nói mình ở vườn hoa.
Một buổi sáng, anh Tư lảo đảo tới cửa hàng điện tử. Anh tuyên bố hoặc là máy chết, hoặc là mình chết ngay trong phút này.
Người bán hàng cười ngất:
- Tại sao phải chết? Sao anh không học theo các tổng đài?
Anh Tư ngơ ngác:
- Học là sao?
Người bán hàng giảng giải cho anh:
- Người bán hàng mua thêm con “chíp” này gắn vào máy. Nó sẽ tự động trả lời.
Anh Tư cầm lấy một cục nhỏ bằng đồng xu, đính vào điện thoại di động của mình.
15 phút sau, chị Tư gọi kiểm tra như thường lệ. Chị được một giọng trong trẻo thông báo:
- Cảm ơn quý khách đã gọi tới điện thoại của anh Tư. Để biết tuổi của chủ máy, vui lòng nhấn phím 3, đợi 8 phút thì nhấn thêm phím 7 rồi sau đó quay số 16. Để biết chi tiết về sức khỏe của chủ máy, vui lòng nhấn phím 4, ho một tràng; sau đó nếu nghe tiếng hắt xì hơi thì vui lòng bấm số 252 nửa chừng đổi sang số 251. Để biết địa điểm của anh Tư, xin bấm số 21857346039 sau đó đợi, hết một bản nhạc hãy bấm số 76150891024 khi nghe tín hiệu thì xỉa răng liên tục, rồi ngủ một giấc khoảng 15 phút bạn sẽ nhận được thông tin chính xác và được giải đáp mọi thắc mắc”.
Chị Tư choáng váng, quay cuồng, ngã lăn ra vì nhức đầu.
Anh Tư ôm chầm lấy người bán hàng. Anh đã thoát!