Ngày xưa em hay mặc áo sơ mi
Màu trắng, màu xanh, màu hoàng yến nhu mì Với chiếc quần đen, với đôi guốc nhỏ Cả Sài Gòn im lặng lúc em đi.
Giờ thì em mặc áo hai dây Dây to, dây nhỏ giống dây giày Tóc nhuộm ba màu, răng khảm bạc Pha Tàu, pha Nhật lẫn pha Tây.
Giờ thì em mặc váy xòe ra Trước kéo hất lên, sau buông xuống nửa tà Đăng-ten trộn với nơ con bướm Nửa giống trẻ con, nửa giống bà già.
Giờ thì em khoác áo hở vai Lưng hé ra cả một khúc dài Khoe ra hai mảnh xương sườn bé Trĩu hai bên, hai miếng bông tai.
Em suốt ngày đi trong “sốp” thời trang Mắt mở to, mũi háo hức rộn ràng Ướm, đo, thử, kéo và nhăn nhó Trời tối rồi, em vẫn lang thang.
Em lang thang tới tiệm váy xếp li Mặc vào xoắn ngược tựa khoai mì Em cười hớn hở mua mười chiếc Em ngỡ mình là cô gái Pa-ri.
Em lang thang tới tiệm áo vải xô Gặp gió phồng to tựa cái bồ Em cười đắc chí mua năm cái Em ngỡ mình là thiếu nữ Công-gô.
Em lang thang vào tiệm áo da beo Mặc từ xa, nom giống hệt cú mèo Em cười sung sướng mua ba cái Được tặng thêm hai bộ lông nheo.
Lông nheo cong tựa cái lưỡi câu Em gắn hai bên, mỗi cái một màu Rồi em ngước mắt nhìn qua phố Khiến các chàng trai không ai dám quay đầu.
Em còn sơn mười cái móng tay Có pha kim tuyến giữa ban ngày Mỗi lần em bước, em vung vẩy Khiến các chàng trai, hồn vía bay bay.
Đấy là chưa kể cái băng-đô Buộc ngang đầu, như con vẹt phơi khô Xanh, vàng, trắng, đỏ, pha tia tía Thắt hai bên như tai nấm đông cô.
Đó là chưa kể tới bông tai Chiếc thì to như cái bánh xèo dài Chiếc thì gãy khúc như con bướm Mỗi lần đeo, xòe xuống tận hai vai.
Huống hồ chưa kể vòng si-men Đầy kín cổ tay, xủng xoảng xập xèng Dù trời mưa vẫn vàng choe chóe Bọc hai tay, như hai bánh đa nem.
Ngày xưa em mặc áo sơ mi Màu trắng, màu xanh màu bé bỏng thầm thì Với chiếc quần đen, với đôi guốc nhỏ Thành phố mơ màng theo mỗi bước em đi.