Cuộc sống gia đình là cuộc sống đầy thương yêu, tin tưởng nhưng cũng đầy đề phòng, cảnh giác. Và chị Tư hiểu rất rõ điều này.
Bề ngoài chị luôn tươi cười, nhõng nhẽo, đáng yêu, nhưng bên trong, chị âm thầm theo dõi và giám sát anh Tư một cách tinh vi và kín đáo. Chị thường xem trộm tin nhắn. Chị thường bóc lén thư từ, và chị thường xuyên ngửi quần áo của anh Tư, nhằm khám phá nhanh một mùi nước hoa là lạ. Tất cả những hành vi đề phòng ấy đều được thực hiện một cách tài tình, chưa khi nào bị lộ.
Và chị rất yên tâm khi thấy anh chưa bao giờ có biểu hiện khả nghi.
Cho tới tận đêm qua. Đêm qua trời nóng, chị trằn trọc mãi mà không ngủ được. Phần vì không khí oi bức, phần vì nghĩ tới ngày mai thức dậy với giá gạo, giá dầu, giá thịt heo chả hiểu sẽ tăng đến bao nhiêu. Anh Tư nằm kế bên đang ngáy nhè nhẹ thì bỗng cựa mình, ú ớ gọi trong mơ:
- Đào ơi, Đào ơi!
Chị Tư giật bắn mình. Tưởng tai nghe không rõ. Nhưng đúng rồi, anh Tư vừa gọi Đào. Chỉ những đứa dại khờ mới nghĩ đấy không phải một cái tên con gái.
Chị căng tai nghe tiếp nhưng anh Tư đã ngủ ngon, không hề mở miệng thêm lần nào.
Chị Tư ngồi bật dậy, tâm hồn hoảng loạn, đầu óc bừng bừng. Đào là con nào, là đứa nào mà đến mức đang đêm chồng chị phải mê tới nỗi gọi tên ra?
Chị mở mắt trừng trừng, không sao ngủ được.
Nhưng biết làm sao bây giờ. Một câu nói mê không thể nào là bằng chứng. Nó không lù lù như một tin nhắn hoặc một lá thư tình. Nếu chị làm ầm lên, anh sẽ cãi bay, và cả họ hàng, cả gia đình sẽ chê cười. Nhưng rõ ràng Đào là có thực, là ám ảnh thì người đàn ông mới gọi tên như thế. Chứ sao mê không kêu đến xoong nồi, tên chai lọ, tên bát đĩa là những thứ thân quen.
Chị Tư lồng lộn. Chị Tư bầm gan tím ruột. Chị cố gắng tươi như hoa và không để lộ ra tí gì, âm thầm thu thập thêm bằng chứng.
Đêm sau, nằm ngủ cạnh chồng, chị vô tình không chợp mắt. Đúng nửa đêm, anh Tư lại cựa mình và lại ú ớ trong mê: - Hồng ơi, Hồng ơi!
Chị Tư nhỏm phắt dậy. Kìa, lại Hồng. Hồng nào nữa? Trời ơi, lão phản bội mình, mà không những thế, còn phản bội hai lần, phản bội sâu sắc tới mức gọi tên trong mơ. Hồng, mày ở đâu? Mày là ai? Ra đây bà băm mày ra.
Nhưng biết nó ở đâu? Biết nó là ai?
Ngoài một câu nói của người đang nằm mộng. Không thể xử được, càng không thể tra hỏi được, vì thế nào lão cũng chối bay.
Chị Tư đi đi lại lại trong phòng như con sư tử trong rừng. Chị muốn tóm lấy kẻ thù, xé tan ra từng mảnh rồi mang các mảnh ấy treo lên. Nhưng chả thấy đứa nào, tuyệt nhiên không thấy. Anh Tư, sau khi thốt lên câu ấy, lại thở đều đều.
Điên lên mất, nhưng phải cố mà bình tĩnh. Phải chờ để bắt quả tang. Đêm sau, chị lại thao thức, và lại nghe chồng gọi thầm thì:
- Tuyết ơi, Tuyết ơi!
Đầu chị Tư muốn nổ tung. Thế là lòi ra thêm cả Tuyết. Đã ngoại tình còn mà ngoại tình tới ba cô. Không thể chịu được nữa rồi. Không thể tha thứ nữa rồi. Phải giết cả ba đứa một lúc. Nhưng tìm chúng nó ở đâu? Chả lẽ tra khảo chồng: Đêm qua anh mê thấy đứa nào, gọi nó ra đây cho tôi nói chuyện! Có họa rằng thiên hạ bảo mình điên.
Nhưng chị Tư cũng đã quyết rồi. Chị chờ nốt đêm nay rồi sẽ lôi chồng ra khảo đả. Cái gì cũng có giới hạn thôi chứ. Chịu đựng mãi là sao?
Đêm xuống. Anh Tư vẫn vô tư ngủ. Rồi đến quá nửa đêm, anh cựa mình, anh ú ớ, anh lại thốt ra:
- Đào ơi, Hồng ơi, Tuyết ơi... để anh yên. Anh có vợ rồi!
Sau đó anh Tư lại ngủ say. Chị Tư kinh ngạc và bối rối vô cùng. Chị chẳng biết phải làm sao! Chị vừa khóc vừa cười.