Sau tối xem phim ở rạp về, vợ tôi nói:
- Anh thân yêu, anh biết tại sao tác phẩm đó hay không? Tại vì nó lãng mạn vô cùng, nhất là cái đoạn hai người đuổi nhau trong vườn hoa.
Tôi nhăn nhó:
- Anh biết. Nhưng nhà mình không có vườn, cũng chẳng có hoa.
Vợ tôi buồn buồn:
- Anh là một người rất tốt. Anh rửa bát, anh lau nhà và đón con đi học. Anh còn biết đổ rác hàng ngày. Giá anh lãng mạn thêm một tí thì cuộc sống của chúng ta sẽ trở nên hoàn hảo.
Tôi suy nghĩ. Trong thâm tâm tôi thấy thương nàng. Nàng xinh xắn, hiền, ngoan, đáng được hưởng tất cả những gì cô gái trên phim kia được hưởng. Tôi cầm tay nàng lên và nói:
- Thôi được. Bắt đầu từ ngày mai, anh sẽ cố gắng lãng mạn cho em.
Sáng hôm sau, vừa tỉnh dậy, nàng bỗng thét lên trên giường:
- Cái gì mà khói mù mịt thế kia?
Tôi cười sung sướng:
- Anh đốt nến. Hai đứa mình nằm trên giường, nên lung linh xung quanh, lãng mạn biết bao.
Nàng hoảng hốt:
- Trời ơi, tắt ngay đi. Cháy nhà thì sao? Anh phải tìm được phương pháp lãng mạn nào an toàn chứ.
Tôi vội vàng thổi tắt, và quăng nến xuống gậm giường.
Buổi chiều, trời nổi mây đen, tôi khấp khởi gọi nàng:
- Em ơi, em chuẩn bị gấp. Hai đứa mình đi.
Nàng kinh ngạc:
- Đi đâu?
Tôi thì thầm:
- Đi đâu chả được. Cái chính là đi trong mưa. Lãng mạn vô cùng.
Nàng cáu:
- Anh có bình thường không đấy? Đi mưa ướt hết người, ngộ nhỡ giẫm phải dây điện đứt thì chết.
Tôi thở dài, kế hoạch lãng mạn sụp đổ tan tành.
Bỏ ra 3 ngày thao thức suy nghĩ, tôi rút ra kết luận: Không nên lãng mạn trong phong cảnh thiên nhiên.
Sáng Chủ nhật, tôi lôi nàng dậy:
- Hãy cùng anh ra công viên. Chúng ta bơi thuyền trên hồ.
Nàng không hiểu lầm, miễn cưỡng đi, nhưng qua một đoạn đường, nàng nói:
- Để em tạt vào chỗ này mua ký thịt, chiều về làm cơm.
Tôi nén lòng đứng chờ. Từ cửa hàng ra, nàng không những xách thịt mà còn xách cả một cái nồi:
- Em gặp cái nồi vừa to vừa rẻ, mừng quá nên em mua luôn.
Trời ơi, đôi nam nữ đi bơi thuyền mà xách theo hai thứ ấy, kế hoạch lãng mạn lại hoàn toàn phá sản!
Nếu không lãng mạn vật chất, hãy lãng mạn tinh thần. Tôi chợt nảy ra ý đó. Thế là tôi đóng cửa trong phòng, ngồi làm thơ tặng nàng. Đặt tờ giấy trắng tinh ngay ngắn trên bàn, tôi chống cằm, cầm bút nhìn qua cửa sổ. Kìa mặt trời lên, kìa nắng chiếu, kìa chiếc lá đu đưa. Mọi cảm xúc ùa về. Tứ thơ đang nhen nhóm, tôi vừa chuẩn bị hạ bút thì cửa xịch mở, nàng thò đầu vào gắt:
- Cái chổi của em để đây, anh ném vào chỗ nào rồi? Anh không quét thì cho người khác quét, để rác ngập đến mũi thì làm sao sống được?
Những vần thơ chưa kịp đọng lại đã vỡ tan tành.
Đêm hôm đó, tôi nằm trên giường lòng tan nát cay đắng. Những giờ phút lãng mạn có vẻ như xa vời vợi, có vẻ như không bao giờ có được. Tại sao cuộc sống lại khắc nghiệt thế, tại sao một chàng trai dễ thương như mình, chân thành như mình không thể có cơ hội đó? Càng nghĩ tôi càng đau lòng, nước mắt trào ra, tay nắm chặt gối, toàn thân run rẩy, miệng thở dài dồn dập.
Một thân hình mềm mại chạm vào tôi. Nàng nhìn bộ dạng đầy cảm xúc của tôi trong bóng tối mờ mờ. Nàng thì thầm khe khẽ:
- Ôi, anh yêu, anh nói lãng mạn làm sao!