Thầy, u và cả nhà yêu quý,
Má Á HẬU Thế là con đã trở thành hoa hậu. Kết quả này thật quá bất ngờ, vì tuy con có một chiều cao lạ lùng, có một làn da trắng và môi mọng đỏ nhưng lại có đôi tai vểnh và một chiếc răng sâu.
Thầy, u cũng biết đấy, trước khi đi thi con chả có hy vọng gì nhiều, vì thấy mấy chục cô cùng vào chung kết cô nào cũng đẹp mê hồn, lại sang trọng cực kỳ. Trong khi con chỉ có ba bộ quần áo (trong đó có một bộ đi mượn), thì nhiều cô có tới ba va li. Trong khi con chỉ có hai hộp phấn “Bông lúa” và một thỏi son môi u mua ở chợ, thì vài cô có thùng đồ trang điểm to như cái hòm. Thế mới biết học tài thi phận thầy, u nhỉ? Nhiều người nói con đậu do có thân hình đẹp (bởi từ bé toàn ăn rau trồng trong vườn nhà mình) chả hiểu có đúng không, nếu thế thì đừng bán nữa, giữ rau lại mà ăn, u nhé.
Tới phút quyết định, khi cái anh đẹp trai hô to tên mình, con suýt nữa thì ngã vì bất ngờ. Họ đội lên đầu con một cái mũ bằng sắt rắc thủy tinh gọi là vương miện, ấn vào tay con một cái que gì đấy sáng lóng lánh gọi là thiền trượng, rồi đỡ con ngồi xuống một cái ghế chạm trổ tua tủa gọi là ngai. Pháo hoa bắn đầy trời và âm thanh cất lên ròn rã. Nhưng tất cả những thứ ấy hôm sau xem lại tivi con mới thấy chứ lúc ấy con như mê đi, một phần vì hồi hộp, một phần vì đói bởi từ sáng sớm chả kịp ăn gì ngoài một cái bánh giò do u gửi.
Tỉnh dậy, con thấy mình nằm trong phòng khách sạn với không biết bao nhiêu là hoa, một số tỏa hương thơm nức đến nỗi ong bay đầy cửa sổ. Đây là phòng đặc biệt dành cho hoa hậu với cái chậu tắm to như cái thùng, và cái tủ lạnh đủ thứ thức ăn chỉ trừ bánh cuốn. Con được nằm trên chiếc giường có ba lớp đệm và bốn lớp chăn, nhưng mới sáng sớm điện thoại đã reo inh ỏi. Ngày đầu tiên, con phải ra mắt hai lần, quay tivi bảy lần và trả lời phỏng vấn năm cuộc. Con sợ nhất là phỏng vấn vì họ hay hỏi những điều không báo trước gì cả, con có tham khảo mấy chị đi trước thì họ dặn cứ luôn nhắc tới hòa bình thế giới, trẻ em nghèo và nếu bắt mình phải chọn giữa tiền bạc và thông minh thì nhớ chọn thông minh, thế là con vượt qua hết.
Làm hoa hậu đúng là có sướng và có khổ thầy, u ạ. Cái sướng đầu tiên là ai gặp mình cũng cười và mời đến nhà chơi. Nhất là các chàng trai thì luôn mời con đi xa và mời đi ăn, trong lúc ăn con nói gì họ cũng gật đầu.
Cái sướng thứ hai là rất nhiều đồ dùng được các công ty mang tới cho mình. Từ kem dưỡng da, phấn thơm, dầu gội đầu cho tới keo dính muỗi con đều được tặng miễn là khen chúng tốt trên báo. Chỉ trong vài ngày, con đã phải khen nước rửa chén, que đập ruồi, thuốc nhức đầu và keo bẫy chuột, nhiều thứ họ bảo cứ khen trước rồi dùng sau cũng được.
Cái sướng thứ ba là hầu như con muốn gặp ai thì gặp. Có nhiều anh, nhiều chị ngày trước nhìn thấy họ trên tivi hay trên báo, nghĩ mình không bao giờ tới gần được thì lúc này họ coi con như thân thiết từ kiếp trước, chỉ xa nhau mấy giờ là trách sao không hỏi thăm khiến con ngây ngất trong lòng. Thầy, u có nhớ cái anh thường đóng vai kẻ cướp và vai dũng sĩ trên tivi không? Tháng trước anh ấy chỉ đi qua làng mình một đêm mà cả làng chen chúc muốn nhìn mặt, vậy mà bây giờ hôm nào anh ấy cũng muốn gặp con, anh ấy còn muốn dẫn con sang Pháp và Ý chơi, nhưng con chưa nhận lời vì sợ say xe.
Nhưng làm hoa hậu cũng có nhiều nỗi khổ thầy, u ạ, và bây giờ con mới hiểu tại sao lắm cô làm vài năm rồi chuyển sang nghề khác. Nỗi khổ đầu tiên là không còn được ăn quà, không được tự tiện ngồi ở chợ để ăn ngô nướng hay bánh chuối nướng giòn dù trong túi có tiền. Nỗi khổ thứ hai là lúc nào cũng phải đi đứng khoan thai, cử chỉ nền nã chứ không thể buộc túm quần hay nhảy chân sáo như hồi còn ở nhà. Nỗi khổ thứ ba là phải thường xuyên xem tivi vì bất thình lình có thể bị hỏi về tình hình quốc tế, về nạn đói ở châu Phi hay đảo chính ở châu Mỹ, không trả lời được sẽ bị coi là dốt ngay.
Nhưng cái khổ nhất của một hoa hậu, thưa thầy, u, là không biết hoa hậu phải cư xử thế nào. Như thầy, u đã biết, trước con chỉ có mấy chị rơi vào hoàn cảnh này, một chị đã béo ra, một chị lấy chồng, một chị mở cửa hàng bán quần áo và một chị đã sang Tây, kết cục là con rất ít người chỉ dẫn. Con phải chia thân mình ra làm hai nửa, một nửa là hoa hậu, một nửa là người thường và tùy việc mà sử dụng nửa nào, nhưng khổ nỗi con cứ hay nhầm lẫn lung tung. Chẳng hạn hôm trước, khi đang xem một bộ phim hoạt hình có chú mèo bị chú chuột lừa, con cười ré lên bỗng sực nhớ mình là hoa hậu nên vội vã lấy tay che miệng và cười dịu dàng, may mà chưa ai thấy. Hay mới hôm qua đây thôi, con xuống phố định mua một cái bánh dầy nhưng người ta bu quanh đông quá nên đành mua một cuốn sách triết học, về đọc chả hiểu gì cả. Đấy là chưa kể trước đây con đi gội đầu chỉ hết 10.000đ, bây giờ họ đòi 50.000đ trong khi tóc có mọc thêm sợi nào đâu.
Thôi con dừng bút, sắp tới giờ đi giao lưu trực tuyến rồi. Con mong thầy, u khỏe và đừng lo cho con, con sẽ cố đứng vững.