Chàng đẹp trai. Chàng nghèo. Chàng trung thực và đang yêu. Chàng tìm đường thả bộ về nhà. Buổi tối thật đẹp, gió mát dìu dịu thổi, lá cây xào xạc, đèn đường lấp lánh.
Lấp lánh y như ánh thép của nòng khẩu súng ngắn trên tay một cô gái đột ngột bước ra từ bóng tối, chĩa thẳng vào chàng:
- Giơ tay lên!
Chàng vừa giơ tay vừa mếu máo:
- Tôi không có tiền đâu.
Thiếu nữ nhăn mũi:
- Tôi cũng đoán thế. Mà cho dù anh có, tôi cũng chẳng cần.
- Vậy cô cần gì?
- Cần anh yêu! - rồi cô sửa lại - Nói chính xác hơn, cần anh tỏ ra yêu tôi.
Chàng thất kinh:
- Tỏ ra là thế nào?
- Như cách thông thường. Nghĩa là đi chơi, khoác vai, rồi thỉnh thoảng hừm... thỉnh thoảng hôn nhè nhẹ.
Chàng rên rỉ:
- Tôi chẳng hiểu gì cả!
Cô gái ấn nòng súng vào tận mũi chàng:
- Vậy cái này thì anh hiểu chứ? Nó nổ to lắm đấy!
Chàng dồn hết tất cả lòng trung thực còn lại lên đầu lưỡi:
- Tình yêu có được bằng cưỡng bức thì không hay đâu!
Cô kia cười nhạt:
- Láo. Chẳng qua anh không quen bị con gái cưỡng bức thôi. Chứ đàn ông các anh, bằng địa vị, bằng tiền bạc, và bằng trăm mưu nghìn kế, đã làm điều đó bao nhiêu lần rồi. Tôi không có tất cả những thứ đó, nhưng lại có súng. Cách này không lịch sự, nhưng nhanh và hiệu quả.
Chàng thở hắt ra:
- Về khoản cuối cùng thì cô nói đúng. Vâng, tôi yêu, nếu tôi phải chọn... giữa nó và cái chết - chàng nhìn quanh - ở đây à, ngay lúc này à?
Thiếu nữ ghê tởm:
- Bậy. Ở một chỗ đông người, sang trọng và đầy ánh sáng kia.
Chàng rít lên:
- Cô mất trí rồi. Tôi thà chết...
Tiếng lên đạn của nòng súng thép cắt ngang lời chàng. Những mệnh lệnh sau đó phát ra khô khan:
- Đi sát vào tôi. Choàng tay qua vai. Đến mỗi lề đường, phải dìu tôi lên. Miệng cười hạnh phúc. Đừng làm sai chi tiết nào. Họng súng kề sườn anh đó.
Họ đi. Chàng hơi lảo đảo. Cô gái cười:
- Tốt lắm. Những kẻ đang yêu bao giờ cũng nghiêng ngả.
- Cô mà cũng dám nói về tình yêu - chàng rụt rè nhận xét.
- Sao không dám - thiếu nữ vừa nói vừa kéo chiếc khăn che mặt xuống - tôi hoàn toàn không xấu xí như anh tưởng đâu.
Chàng ngạc nhiên thấy điều đó đúng.
- Vậy mà thằng cha của tôi... xin lỗi dùng từ thô thiển đó, hôm nay khi cãi nhau với tôi, nói rằng lúc nào hắn cũng có thể kiếm được một em đẹp hơn, trẻ hơn, học thức hơn và sẵn sàng đi theo hắn hơn.
- Hắn nói láo - chàng căm phẫn.
- Tôi cũng bảo thế. Nhưng hắn hẹn tôi 6 giờ tối, tới nhà hàng “mô-đen” sẽ thấy em đó. Mà hắn xưa nay chưa xạo bao giờ.
Chàng gầm lên:
- Cô chịu thua à?
- Đời nào. Tôi xách súng ra đường. Tôi ôm lấy một anh. Đẹp hơn, trẻ hơn, ga-lăng hơn, mang lại đó cho hắn thấy.
Chàng lạnh toát người:
- Vậy cô chỉ xài tôi một lần rồi bỏ sao?
- Đúng! Hôm sau tôi sẽ kiếm một chàng khác. Chàng sau đẹp hơn chàng trước cho hắn biết mặt. Nhưng anh yên tâm đi, chàng nào cũng sống nếu biết nghe lời.
Họ dừng lại trước một cửa tiệm:
- Anh hãy vào chọn một bộ đồ thật sang, sau đó xịt keo, chải tóc lại. Tiền đây, và nhớ đừng có bỏ chạy, tôi bắn nhanh lắm đó.
Khi đi ra, họ giống như một cặp tài tử giai nhân trên bìa sách.
Họ lên tắc-xi. Họ ngồi sát bên nhau. Má kề má, vai kề vai, nhưng khẩu súng giấu dưới chiếc khăn tay thì kề sườn. Nàng thầm thì:
- Anh có người yêu chưa?
- Có rồi - chàng mỉa mai - và cô ấy có bị chĩa đại bác vào cũng không xa tôi được.
Tắc-xi dừng lại. Họ xuống xe, vào một gian tiền sảnh toàn pha lê, thảm nhung và cẩm thạch. Chàng vẫn khoác cánh tay ướt mồ hôi của mình trên đôi vai trắng nõn để trần của cô gái.
Cô gái bỗng nghiến răng:
- Thằng cha ấy kia kìa. Và con nhỏ ấy kia kìa.
Nhưng cô gái đâu nói hết câu, vì chàng đã cứng đờ, lạnh buốt:
- Trời ơi, cô đó... cô đó là người yêu của tôi.
Cô gái reo lên:
- Vậy mình tiến tới đi. Anh siết chặt em đi. Mình trả thù cả hai đứa chúng nó một lúc.
Chàng có nghe nữa đâu. Chàng lao lại chỗ người yêu và la lên:
- Đồ phản bội.
Cô nàng cũng buông anh kép, thét vào mặt chàng:
- Đồ phản bội.
Chàng nghiến răng:
- Tôi không phản bội em. Tôi bị cô ta chĩa súng.
Nàng nức nở:
- Em cũng bị vậy. Thằng cha ấy cũng đang chĩa súng kia kìa.
Họ ôm nhau. Hai tiếng nổ phát ra. Hai khẩu súng ngắn cùng nhả đạn và cùng trượt.
Những kẻ bắn quẳng súng đi và òa lên khóc.