PV: - Anh có nghĩ rằng khi đồng lương thấp hơn thì vai trò của anh cũng thấp hơn trong gia đình không?
Anh chồng: - Không, vì đồng lương hiện nay chưa tiêu biểu cho khả năng thực sự. Một người lương ít hoàn toàn có thể mang nhiều tài năng, và ngược lại.
PV: - Xin lỗi, tôi muốn nói về thu nhập kia.
Anh chồng: - Đó lại là chuyện khác. Thu nhập là nhập tất cả các khoản thu: cho, xin, làm, giật... Mà cái đó thì hiện nay tôi ít hơn vợ thật.
PV: - Phải chăng anh muốn ám chỉ chị ấy kém “tư cách” hơn?
Anh chồng: - Không. Tôi chỉ nghĩ rằng vợ đã thích nghi hơn với hoàn cảnh. Đó là ưu điểm luôn có ở phụ nữ.
PV: - Hãy bỏ vấn đề tiền từ đâu ra sang một bên, mà chỉ xét tới khía cạnh tiền ít hay nhiều. Anh có cảm nghĩ gì khi gia đình mình tồn tại phần lớn không phải do sự đóng góp của mình?
Anh chồng: - Cảm giác buồn, tất nhiên.
PV: - Chỉ buồn thôi sao?
Anh chồng: - Chẳng lẽ chị cho rằng ở người đàn ông, buồn là một thứ quá dễ chịu?
PV: - Tôi không nghĩ thế. Nhưng tôi tưởng cần phải hơi mắc cỡ nữa chứ?
Anh chồng: - Nếu tôi làm ra 100 góp vào gia đình 99, tôi không việc gì phải mắc cỡ so với kẻ làm ra 1.000 mà đưa vợ 500.
PV: - Nhưng cuối cùng thì cũng vẫn là con số. 99 và 500 khác nhau xa lắm...
Anh chồng: - Trong tình cảm, hình như còn một thứ gì đó không thể tính bằng con số.
PV: - Thứ gì?
Anh chồng: - Nếu chị thực sự không biết thì chị không đủ tư cách làm phóng viên đâu.
PV: - Dù sao, đàn ông vẫn được gọi là chủ của gia đình. Thật bất tiện khi ông chủ không đóng vai trò quyết định trong một khía cạnh quyết định: kinh tế.
Anh chồng: - Tôi là chủ gia đình, chứ không phải là chủ của vợ tôi và các con tôi. Tôi không trả tiền để đổi lấy sự kính trọng của họ.
PV: - Anh đang ngụy biện chăng?
Anh chồng: - Ồ, tôi chỉ đang suy nghĩ: Vật chất quyết định tinh thần đâu phải ở khối lượng mà ở chất lượng kia.
PV: - Nhưng nếu sự ít tiền của anh là bằng chứng cho sự ít ỏi về trình độ của anh so với vợ thì sao?
Anh chồng: - Thì đó lại là một vấn đề khác, ta sẽ trao đổi trong cuộc phỏng vấn sau.
PV: - Anh thấy thế nào khi con cái xin tiền mà anh lại bảo nó: “Tới hỏi má”?
Anh chồng: - Trước tiên, tôi phải xét mục đích của việc xin ấy là gì đã. Nếu nó không đúng, tôi không bảo tới gặp ai cả. Nếu nó cần thiết, tôi sẽ cho con thấy những thứ cần thiết của chính bản thân tôi mà tôi không có. Trong gia đình tôi, không có tiền ba hay tiền má, chỉ có tiền của ba má.
PV: - Dù có tốt đến mấy, thì người vợ kiếm được nhiều tiền hơn cũng sẽ có giây phút bực bội với chồng...
Anh chồng: - Đúng vậy. Vì tôi lấy vợ chứ không lấy nữ thần. Tôi sẵn sàng chịu đựng những giây phút đó, nếu nó không kết lại thành năm tháng.
PV: - Một trong những điều kiện tiên quyết của hạnh phúc là bình đẳng. Trong đó có sự bình đẳng về tiền.
Anh chồng: - Tôi lại cho rằng bình đẳng cao hơn là bình đẳng về cách kiếm tiền.