Như lần trước đã nói, anh Tư và vợ vô cùng bực dọc khi thấy mọi thứ trong nhà mình đều thua kém gia đình anh hàng xóm.
Từ cửa sổ tới cửa chính, từ xe tới tủ lạnh và tivi, gia đình anh Tư đều kém hơn một bậc. Thôi thì cái đó là do nghèo, không nói làm gì, bực nhất là những quan hệ cũng có vẻ thua. Lui tới nhà anh Tư toàn bạn cùng công ty hoặc bạn học, quần áo tầm thường, xe máy xộc xệch trong khi lui tới nhà bên cạnh là các ông bệ vệ, đầu tóc bóng láng, cà vạt, xe hơi.
Chị Tư đầu tiên cũng bực dọc cáu kỉnh, ấm ức trong lòng. Nhưng dần dần chị bắt đầu cam chịu, cảm thấy mình đành phải dưới cơ. Cho nên chị rất ngạc nhiên khi anh Tư tuyên bố một câu chắc nịch:
- Tết này nhà mình sẽ có một chậu hoa đẹp.
Vợ anh nhấm nhẳng:
- Có đẹp hơn nhà hàng xóm không?
Anh Tư chém tay vào không khí:
- Đẹp hơn toàn thành phố ấy chứ.
Chị Tư nhìn chồng, nửa tin nửa ngờ. Xưa nay, anh không phải là một gã đàn ông hay “nổ”, và càng không phải là kẻ phát ngôn vô trách nhiệm, chị hồi hộp mong chờ nhưng chả thấy chồng làm gì.
Hai mươi lăm Tết, anh lấy quần áo ra giặt; hai mươi sáu, anh lấy lư đồng ra chà, còn hai mươi bẩy, anh dùng khăn lau toàn bộ cửa kính.
Chị Tư thắc mắc:
- Bố nó không đi mua hoa sao?
Anh Tư cười bí hiểm:
- Không mua.
Chị vợ càng sốt ruột:
- Thế lấy đâu ra? Chả lẽ có người biếu à?
Anh Tư gắt:
- Cứ đợi đấy. Đừng hỏi. Đàn bà hiểu sao được việc lớn, người ta có kế hoạch rồi.
Chị Tư không dám nói nữa. Nhưng lòng thắc mắc tràn đầy. Và chị không quên nhìn sang nhà hàng xóm: lạ quá, bên ấy cũng lạnh tanh, chẳng hoa lá gì cả.
Hai tám rồi hai chín Tết trôi qua, anh Tư vẫn thản nhiên nhổ lông gà, phơi chăn đệm, phủi bụi màn cửa. Đó tuy là những động tác đón xuân, nhưng tuyệt nhiên không liên quan gì đến hoa hay lá.
Chị Tư thấy người nóng như sôi.
Đêm giao thừa, lúc gần 12 giờ, anh Tư dắt xe ra cổng. Chị Tư kêu thất thanh:
- Đi đâu?
Anh Tư bí hiểm:
- Đi lấy hoa về!
Rồi anh lao vào đêm tối.
Anh chạy ngoằn ngoèo trên đường phố, chốc chốc lại ngoái về phía sau xem có người theo dõi hay không. Rồi anh giảm ga, len lén thả trôi tới một góc đường. Nơi này có một chậu hoa vừa to vừa tuyệt đẹp, do công ty cây xanh đặt để trang trí. Nó có sự kết hợp hài hòa và màu sắc rực rỡ, cũng là tác phẩm của những nghệ nhân.
Nhìn trước nhìn sau không có ai, trong đêm tối như mực của phút giao thừa, anh Tư nhanh nhẹn bốc chậu hoa cho lên ngay sau xe, và buộc nghiến lại. Tuy cả đời chưa bao giờ là kẻ cắp, nhưng anh Tư lại dám làm chuyện này và nghĩ trộm cái đẹp là cái trộm văn hóa, mình không mắc tội nặng. Anh phóng xe về, tim đập dồn dập. Anh nghĩ đến căn nhà sẽ trở nên quá đặc biệt với chiến lợi phẩm rực rỡ này.
Anh lao xe qua một ngã tư, rẽ vào một lối tắt, rồi rẽ nữa, rẽ nữa.
“Rầm.”
Xe anh đụng vào một chiếc xe máy khác, do người đàn ông điều khiển, cũng có chậu hoa giống hệt như thế buộc ở sau lưng.
Cả hai ông lăn lóc trên vỉa hè.
Anh Tư cố gượng nhổm lên, và nhận ra ông hàng xóm của mình cũng đi trộm hoa!