Bất cứ một gia đình nào cũng có những ngày quan trọng trong đời: ngày sửa chữa xong nhà, ngày được lắp đồng hồ nước, ngày đầu tiên con đi học hoặc ngày mua được tủ lạnh không hư.
Nhưng đâu là ngày hạnh phúc nhất? Trả lời câu hỏi lịch sử này không hề đơn giản. Như chúng ta đã biết, hạnh phúc luôn mong manh, và rất nhiều trường hợp, vừa mong manh vừa ngắn ngủi lại vừa bất ngờ. Chỉ có một điều chắc chắn: số lượng ngày hạnh phúc không nhiều!
Vợ chồng anh Tư hiểu sâu sắc điều đó. Cho nên họ quyết định phải tìm ra và lập lễ kỷ niệm ngày hạnh phúc nhất trong năm. Chủ trương như vậy là hoàn toàn đúng đắn. Nhưng khi bắt tay vào thực hiện thì phức tạp nảy sinh.
Anh Tư nói:
- Ngày hạnh phúc nhất là ngày anh làm quen em.
Chị Tư phản đối:
- Không, hôm ấy em nhớ rõ mình quen rất tình cờ. Em đi xe đạp, anh đi xe đạp rồi hai đứa đụng nhau, sau đó làm quen. Dù như vậy cũng dễ thương, nhưng ngày hạnh phúc không thể là ngày tai nạn được.
Anh Tư đồng ý:
- Thế thì ngày hạnh phúc là ngày hai vợ chồng mình sắm được tivi.
Chị Tư trề môi:
- Tivi ấy mua giá hớ vì đã cũ rồi, sau đó mang về lại phải sửa lên sửa xuống, đến hôm nay thì hỏng hẳn. Nằm im lặng ra kia. Ngày mua nó phải là ngày sai lầm mới phải.
Anh Tư gật gù:
- Thôi, anh chắc chắn ngày hạnh phúc là ngày hai vợ chồng mình sắm xe gắn máy.
Chị Tư giẫy nẩy:
- Xe mua trả góp, nên ngày mang về mình đã có giấy tờ đâu. Đã vậy hóa ra xe bị tráo đồ, chạy cứ vài cây số lại ho khù khụ, ngày ấy là ngày đổ nợ anh ơi.
Anh Tư nhăn trán:
- Thế thì ngày hạnh phúc là ngày đầu tiên thằng Tý đi học.
Chị Tư rên xiết:
- Ối trời ơi, hôm ấy nó đi lúc 7 giờ sáng mà hai vợ chồng lục đục dậy vào lúc nửa đêm. Nó vừa đi vừa eo sèo, đến khi đón về còn lên cơn đau bụng do ăn quà ở cổng trường. Ngày hôm ấy, suýt nữa thì nó vô bệnh viện.
Anh Tư cáu quá:
- Tôi đưa ra ngày nào bà cũng phản đối. Vậy theo bà hạnh phúc là gì?
Chị Tư mơ màng:
- Ngày hai đứa đi Vũng Tàu, ban đêm ngồi trên bãi biển.
Anh Tư phá lên cười:
- Anh nhớ rồi, hôm ấy mình mua hai ký cua ăn, vớ phải toàn cua chết. Lúc vào khách sạn thì nước cúp, máy lạnh hư, có chi là hạnh phúc cơ chứ?
Chị Tư lại mơ màng:
- Ngày hạnh phúc là ngày anh tặng em một bài thơ.
Anh Tư ngượng quá:
- Thú thực với em, thơ ấy anh đâu có sáng tác, mà chép của người ta đấy. Anh cứ tưởng em đã khám phá ra rồi.
Chị Tư dậm chân:
- Vậy ngày hạnh phúc là ngày hai đứa mình cùng đi xem phim sau bao nhiêu năm chung sống.
Anh Tư ngẩn người:
- Anh nhớ rồi. Phim ấy là phim Titanic, có đôi yêu nhau và bị chìm tàu, thê thảm quá. Rồi lúc ra về hai đứa mình bị mất thẻ xe, phải đi tắc-xi về nhà tốn bao nhiêu tiền, đến bây giờ anh vẫn thấy tức. Anh chỉ mong ngày hôm ấy chìm luôn.
Chị Tư tru tréo:
- Ông thì lúc nào cũng không xem, cũng thiếu lãng mạn.
Anh Tư gào:
- Bà lúc nào cũng như ở trên mây. Hạnh phúc thật ra toàn là những điều cụ thể.
Hai anh chị giận nhau, đùng đùng trong nhà. Chị Tư đòi về ngoại, còn anh Tư dọa đi nhậu với đám bạn bè.
Cả hai buồn, trằn trọc không sao ngủ được. Đêm xuống, anh Tư thở dài, quơ tay chạm vào chị Tư nằm kế bên. Chị vùng vẫy rồi để im.
A, hạnh phúc nhất chính là ngày cãi nhau rồi tha thứ!