Anh Tư bảo vợ:
- Anh chỉ mong có một hôm nào đó không phải nấu nướng gì cả, được tự do thoải mái nghỉ ngơi theo ý thích của mình.
Chị Tư cười tươi:
- Tưởng gì. Chuyện ấy quá dễ. Chủ nhật này em sẽ đi chợ, nấu cơm, làm một bữa ăn thịnh soạn, và anh không được nhúng tay vào việc gì cả. Nghỉ ngơi hoàn toàn.
Anh Tư nghe nói mà sướng mê tơi giây phút thư giãn, nghĩ tới cái ngày mà những lao động vất vả của anh bao năm tháng sẽ được đền bù.
Ngày ấy đã đến.
Ngay từ sáng sớm Chủ nhật, anh Tư đã nằm dài trên ghế xích đu đọc báo. Đang mơ màng xem tin thi hoa hậu thì nghe tiếng vợ gọi:
- Anh ơi, mở cổng cho em.
Anh Tư lao ra, thấy chị Tư đứng với một giỏ đầy rau, đậu, thịt, cá...
Chị hớn hở:
- Để em nấu, anh không được tham gia gì cả, chỉ mang giúp cái giỏ này vào thôi.
Anh Tư sung sướng làm theo. Rồi trở lại xích đu, mở trang báo tìm phần thi áo tắm.
Tiếng chị Tư vang lên:
- Anh ơi, lấy cho em cái ghế.
Anh Tư lật đật tìm chiếc ghế nhựa nhỏ, đưa vào cho vợ. Chị Tư vẫn cương quyết:
- Anh không được nấu nướng gì đấy. Tất cả để em.
Anh Tư hoàn toàn nhất trí. Vừa ngồi xuống thì tiếng vợ lại lanh lảnh như chim hót:
- Anh ơi, lấy giùm em con dao.
Anh Tư lại lao vào nhà lấy dao, “dâng” lên cho bà xã. Chị Tư niềm nở:
- Đã nói rồi nhé, ngày hôm nay anh không làm gì cả. Không nhúng tay vào món gì cả. Để em thực hiện tất. Nhưng bây giờ anh lấy giúp em cái thớt.
Anh Tư hạnh phúc làm theo. Anh hiểu rằng đấy là những việc lặt vặt, không nặng nhọc gì so với nấu ăn.
Chị Tư có vẻ cũng hoàn toàn hiểu như thế. Chị dặn:
- Rồi. Bây giờ anh mở giùm em cái bếp ga.
Anh Tư nhún nhảy bật đánh “tách”. Ngọn lửa xanh vui vẻ sáng lên, nhảy nhót như trái tim trai trẻ của anh. Chị Tư vừa mổ cá vừa nói:
- Anh phải nghỉ ngơi đi anh nhé. Đừng có làm gì cho bữa cơm hôm nay đấy. À, lấy giúp em chai nước mắm trong tủ lạnh đi.
Anh Tư chỉ cầm chai ra thôi, còn nêm bao nhiêu nước mắm là việc nặng nhọc chị Tư đảm nhận.
Vừa trở lại sân, đặt tấm lưng xuống ghế, anh đã nghe vợ reo:
- Anh ơi, lấy giúp em chai dầu ăn. Tiện thể đưa em cục đá mài với cái cối xay. Anh không được nấu nướng gì đấy, anh phải thư giãn đi. À, lọ muối tiêu đâu rồi? Anh tìm giúp em xem nó có dưới gầm tủ không.
Vừa tìm xong lọ muối tiêu thì chị Tư lại thánh thót:
- Xong ngay đây. Nhưng cái máy đánh trứng đâu nhỉ, anh lau hộ nó cho em. À, thế cái mở nút chai với cái bàn nạo sao anh không để ra đây luôn? Anh đi đọc báo đi, xem tivi đi, nhưng đưa em cái lò nướng, cắm điện giúp em luôn rồi treo giùm em cái thớt này lên với nhé. Khoan đã, anh coi xem ga còn không? Nếu không thì chạy ra đầu hẻm vác về một bình cho nhanh, chứ nếu không thì ngày nghỉ trôi vù qua mất. Ơ kìa, cái chày hôm qua em để đây đâu anh? Lấy ra và rửa sạch đi nhé. Có phải bình thủy đó không? Anh đổ đầy nước vào giúp em rồi canh cho sôi lên anh ạ.
Cứ như thế, anh Tư chẳng phải nấu nướng gì cả, nhưng chạy như con thoi nào là lấy đũa, lấy chén, tìm nồi, tìm hộp đường, tìm lọ mắm nêm...
Đến khi nấu cơm xong thì anh kiệt sức, nằm vật ra. Anh thấy nghỉ ngơi thế này còn khủng khiếp hơn làm!