PV: - Xin cô cho biết tóm tắt lý lịch: ngày tháng năm ra đời, dân tộc, tôn giáo, trình độ văn hóa, thành phần gia đình...
Hòn Vọng Phu: - Tôi không có lý lịch. Tôi sinh ra theo ước vọng của con người, và chết đi cũng theo ước vọng đó.
PV: - Ước vọng thì không bao giờ chết.
HVP (cười buồn): - Tùy anh. Hình như có một định luật như thế. “Ước vọng không tự nhiên sinh ra, cũng không tự nhiên mất đi. Ước vọng chỉ biến hóa từ dạng này sang dạng khác.”
PV: - Sao cô có vẻ buồn?
HVP: - Anh cứ thử đứng chờ đợi như tôi bao nhiêu năm,xem anh có vui được không?
PV: - Chờ đợi đóng vai trò ra sao trong hạnh phúc gia đình?
HVP: - Vai trò cực kỳ quan trọng. Tuy nhiên có người chờ để đón cái mới, cũng có người chờ để giữ cái cũ.
PV: - Khi cô chờ, cô đã đứng ở một vị trí rất cao...
HVP: - Những kẻ biết chờ không cao. Chỉ có kẻ chẳng chờ thấp mà thôi.
PV: - Tại sao có nàng Tô Thị, có Hòn Vọng Phu, mà không có một ông nào như vậy cả?
HVP: - Đàn ông bất hạnh hơn chúng tôi nhiều. Chúng tôi chờ ở một chỗ, còn họ chờ ở khắp nơi.
PV: - Theo cô, ngoài chồng ra, trên đời còn có gì đáng chờ nữa?
HVP: - Còn rất nhiều. Tuy rằng vài thứ khi chúng tới rồi thì người ta mới biết mình đã chờ sai.
PV: - Hình như cô thích triết lý?
HVP: - Hình như anh sợ những người triết lý không theo kiểu của anh?
PV: - Tại sao cô không ngồi chờ mà lại đứng chờ?
HVP: - Tại tôi chẳng muốn bị hiểu lầm là tôi giữ ghế.
PV: - Đáng ra cô nên học thêm ngoại ngữ trong thời gian đó.
HVP: - Tôi có học đó chứ. Tôi biết nói giọng Anh, Pháp, Nga, Đức... Nhưng tôi rất lạ khi thấy nhiều người biết tiếng nhau mà vẫn không hiểu nhau.
PV: - Sao cô không rời chỗ vào ban đêm?
HVP: - Vì tôi đứng không phải để cho người ta ngắm, mà cho người ta tin. Càng về đêm, niềm tin càng cần thiết.
PV: - Có ai chờ lâu hơn cô không?
HVP: Sự chờ đợi là thứ không thể so sánh. Có người chờ một phút lại đáng ca ngợi hơn người chờ cả thế kỷ.
PV: - Nếu chồng trở về, cô sẽ nói gì?
HVP: - Không cần nói gì cả. Tôi chỉ bước xuống, thế thôi.
PV: - Trên thế giới có bao nhiêu Hòn Vọng Phu?
HVP: - Có bao nhiêu người vợ thì có bấy nhiêu hòn. Người chờ chồng quay lại, người chờ chồng khen ngợi, người chờ chồng thức tỉnh, và người chờ chồng hối hận... Chưa kể những người chờ chồng biết mình là chồng.
PV: - Nếu chồng cô không tới trước mặt, mà đến từ sau lưng thì sao?
HVP: - Thì tôi sẽ không quay lại. Tôi chỉ chờ ai dám tiến thẳng về phía tôi mà thôi.
PV: - Cô sẽ giải quyết ra sao, nếu “phu” về lại kèm theo một bà “phu” bé?
HVP: - Tôi sẽ làm như không nhìn thấy họ. Tôi chờ chồng tôi chứ không chờ chồng người khác!
PV: - Thế lúc đó, cô vẫn đứng chờ?
HVP: - Thân thì vẫn đứng, nhưng trái tim đã hóa thành đá rồi.
PV: - Sao tay cô không cầm một ngọn đèn để trời tối chồng cũng nhìn thấy?
HVP: - Tôi đứng đây để nhìn, chứ đâu phải để người ta nhìn.
PV: - Kìa, ngoài kia có một cánh buồm xuất hiện... Mà sao cô run thế?
HVP: - Tôi bao giờ cũng run khi thấy một tia hy vọng ở phía chân trời.
Bệnh lạ Bệnh viện những ngày cuối năm đông nghịt người. Bác sĩ Tư già làm việc không ngơi tay. Đến tìm ông là các nạn nhân của cúm gà, tiêu chảy cấp, chó cắn, mèo cào...
Một người đàn ông dáng vẻ gầy gò, hốt hoảng bước vào:
- Bác sĩ ơi, cứu em.
Bác sĩ Tư già ân cần:
- Anh bị sao? Hơi tức ngực? Hay sốt vàng da?
Bệnh nhân rên rỉ:
- Những thứ ấy là quá nhẹ nhàng, thưa bác sĩ. Em bị bệnh mất trí nhớ. Bệnh quên.
Bác sĩ sốt sắng:
- Ngồi xuống đây. Đầu tiên, xin khẳng định quên chưa chắc đã là khủng khiếp. Vấn đề là anh quên cái gì?
Bệnh nhân ấp úng:
- Thưa bác sĩ, em quên là mình đã có vợ hay chưa.
Bác sĩ giật mình. Là một người đàn ông có gia đình đã mấy chục năm, ông hiểu rằng vợ không những khó quên mà trong đa số trường hợp là không được phép quên. Nên ông hỏi một cách vô cùng quan tâm:
- Kỳ lạ đấy. Triệu chứng của anh như thế nào?
Bệnh nhân than thở:
- Thưa bác sĩ, nếu xét về một phương diện nào đó, em rõ ràng là chưa có vợ: em thường xuyên phải nhịn đói, em hay phải mặc lại quần áo chưa giặt, em cảm thấy cô đơn trong chính nhà mình, vẫn ngủ một mình trên chiếc giường xộc xệch. Em càng khẳng định tính độc thân hơn nữa khi cái gì em vứt ở đâu thì ba năm sau nó vẫn ở đó, nếu ba tháng chưa gội đầu cũng chẳng có ai than phiền. Em mặc quần áo đứt khuy, em ăn những thực phẩm lưu cữu trong tủ lạnh, em tha hồ đi giày vào phòng ngủ và em có thể nằm mơ rồi lăn từ giường xuống đất một cách dễ dàng.
Bác sĩ reo lên:
- Độc thân rồi!
Người đàn ông buồn bã:
- Rất nhiều lúc em đã nghĩ thế và tin thế nếu như không có vô số những bằng chứng ngược lại. Em không được xem tivi khi nào mình muốn. Đang ngồi với bạn bè thì có điện thoại gọi về. Em được nhắc nhở mua hoa vào một số dịp trong năm, thỉnh thoảng lại bị ai đó sai đi đổ rác. Em thường bị chê là bẩn, là lười, là vụng về, là vô tích sự. Em luôn có chuông điện thoại vào những phút em đang vui vẻ ngoài phố và có thói quen mua thực phẩm giảm giá trong siêu thị.
- Khi gặp những cô gái đẹp, em chỉ dám nhìn trộm và khi xem thi hoa hậu, đến phần áo tắm, em phải cố tỏ ra lạnh lùng. Tai em lúc nào cũng văng vẳng những tiếng rít, những câu the thé và những tiếng cằn nhằn pha lạnh lùng. Thư từ thường bị xé, điện thoại di động bị xem và bị tịch thu.
- Luôn có người nhắc nhở rằng em không bằng ông này bên hàng xóm hoặc không bằng ông khác bên kia đường. Chiều chiều, về nhà lại thấy có những tờ giấy dán trên cửa tủ lạnh, yêu cầu phải làm điều này điều nọ. Em thường xuyên bị giật mình, bị đổ mồ hôi trộm, bị lục bóp tiền một cách không báo trước. Em còn được giáo dục là mình già, mình ngốc và mình phúc bảy mươi đời mới được như hôm nay.
Vừa nghe đến đây, bác sĩ khoát tay:
- Thôi, anh chả cần kể nữa. Thứ bệnh nhân như anh tôi gặp hàng ngày và mỗi lúc một đông. Cũng may là bệnh ấy tuy để lại nhiều di chứng nhưng thường không nguy hiểm đến tính mạng. Đấy là bệnh ly thân mà chưa ly dị!