Thư Của Bà Vợ Gửi Cho Bồ Nhí

Lượt đọc: 466 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
NHẬT KÝ NÀNG DÂU

❊ ❊ ❊

Ngày... tháng... năm...

Mở mắt dậy lúc 6g sáng. Anh yêu vẫn nằm bên cạnh, ngáy đều như một bản nhạc du dương. Mình lén dậy, nhìn qua khe cửa thấy mẹ chồng đang làm đồ ăn sáng. Bèn nhón chân về giường, trùm chăn nằm tiếp. Và lấy ra cuốn sách, thả rơi xuống cạnh đầu mình. Miên man nghĩ về chiếc áo đầm hôm qua con Mai mặc. Áo đẹp quá nhưng chòng vào thân nó thực phí đi. Phải mình thì biết, cứ làm các anh lác mắt. Anh nào? Sực nhớ mình đã có chồng. Ờ, có chồng thì không được diện à?

Anh yêu nhỏm dậy, lay lay, mình nhắm mắt, đầu hơi ngoẹo ngoẹo (biết rằng dáng ấy dễ thương). Anh nhón chân ra ngoài, nói với mẹ chồng: “Vợ con hơi mệt. Đêm qua đọc sách về gia chánh đến khuya.” Mẹ la anh: “Thế thì để nó ngủ.” Kha, kha, ta ngủ tiếp là chuyện đã rõ ràng.

Ngày... tháng... năm...

Đi làm về, thấy mẹ chồng đang lôi ra một con cá lóc. Eo ôi, lại nấu canh chua, lại nhặt rau, thái hành, gọt thơm mệt xỉu. Vội vàng lén rút điện thoại, nhắn tin cho Mai. Nó lập tức phôn vào điện thoại bàn. Mẹ chồng nhấc máy lên. “Alô, cho cháu gặp Trang, cháu muốn báo là sếp ở cơ quan vừa vào viện vì lên cơn tai biến.” Mẹ chồng hốt hoảng dập máy, bảo mình vô viện thăm ngay. “Nhưng con còn nấu canh, làm cá...” Mẹ gắt: “Để đấy mẹ lo.” Mình ra vẻ khó nhọc đứng lên. Vù ra ngoài. Thoát. Rủ Mai đi “sốp” coi giày. Nó dặn nếu nó nhắn tin, cũng phải phôn cứu nó. Yên tâm. Cùng cảnh ngộ cả mà.

Ngày... tháng... năm...

Muốn rủ anh yêu đi ăn cơm Nhật. Anh ngần ngư: “Mẹ ở nhà buồn.” Khổ quá, mẹ không thích và không hiểu sushi, đã thế cứ bước vào những chỗ này là kêu rên rằng mắc, tiền đó về nhà mua cả tạ cá về xơi. Giận dỗi quay mặt vào tường. “Anh muốn sao cũng được.” Chàng len lén sờ tay vào vai. Gạt ra. “Phải rồi, ở nhà này tôi là con sen, con ở, tôi chỉ nên đổ rác, lau nhà”. Bỗng hai hàng nước mắt chảy ra. Nhớ mới thuở nào tung tăng trên phố, giờ co ro giữa bốn bức tường. Trời ơi là trời, lấy chồng làm chi cho khổ. Có tiền ăn tiệm mà không được đến ăn. Lại gạt tay chàng. “Để mặc tôi. Tôi chỉ muốn chết quách đi thôi.”

Ngày... tháng... năm...

Đánh liều mua cái váy đầm về. Gói thật kỹ để vào trong tủ. Nó đẹp nhưng khổ nỗi có cái lưng trần. Cần chuẩn bị thời cơ chu đáo.

Tối cả nhà ăn cơm, cố tình mở một phim Mỹ. Nói xa xôi đến văn hóa Âu Tây, tới cái xu hướng trẻ trung hiện đại. Bà già y như rằng bị mắc bẫy, phát biểu đầy vẻ tự hào: “Mẹ hiểu, mẹ không phải như người ta, cứ thấy con cái thò ra là cấm.” Mình bồi: “Con biết ngay từ hôm đầu gặp gỡ, mà mẹ hình như thuở bé có học trường Tây.” Bà nói: “Không, nhưng mẹ hay đi qua cổng trường, nhiều cô đầm còn thua đấy.” Cả nhà cười ha hả. Ta tung tăng lấy áo đầm ra khoe: “Bạn con ở Pháp mới gửi cho (thực ra là mua gần chết). Mẹ thấy thế nào?”. Bà đang vui, lại không coi kỹ phần lưng: “Được, được.” Anh yêu sung sướng. Mình sung sướng, trừ con Mai. Nó tưởng chỉ mình nó còn cơ hội mặc!

Ngày... tháng... năm...

Mình sợ nhất những lúc không có anh yêu ở nhà. Bà già muốn nói chuyện với mình, còn mình chỉ muốn xem tivi rồi ngủ. Đã thế, chuyện của bà toàn chuyện chán. Nào nhà bên mới mua con chó, nào trước cửa có ông lão làm sao ấy, nhìn ta rồi cứ cười cười. Rồi chuyện ngày xưa ta khổ lắm, đẻ con trai xong không có trứng vịt muối mà ăn, các cậu các cô bây giờ sướng quá. Mình ậm ừ, quẫy đạp trên giường, vùi sâu tai vào gối. Ôi,

đời tôi khổ thế. Cùng lúc phải nghe hai cái tivi, mà một cái không làm sao nặn nhỏ tiếng.

Ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Giật mình thức dậy, thấy mẹ vẫn ngồi, vẫn nhìn lên đài CNN dù không hiểu tiếng Anh. Chắc bà sợ chuyển kênh sẽ đánh thức mình.

Ôi đàn bà. Ôi phụ nữ. Chắc bà còn khổ dài dài!

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.