Chị Tư hỏi chồng:
- Muốn sống hạnh phúc thì phải có tình yêu?
Anh Tư hoàn toàn nhất trí, nhưng bổ sung:
- Muốn tình yêu lâu bền thì phải đề phòng và tính trước các tình trạng khẩn cấp.
Sở dĩ anh có ý nghĩ đó là vì đã đi xem loạt phim về thảm họa. Anh tâm sự với mọi người:
- Hóa ra cuộc đời không yên ổn như ta tưởng. Bất cứ lúc nào cũng có thể bị thảm họa ập xuống đầu: núi lửa phun, động đất, cúm gà, mặt trăng vỡ đôi, thiên thạch va phải.
Vì thế, anh dự trữ đủ thứ trong gia đình: bông băng cấp cứu, lương khô, phao cứu sinh, dây leo núi, thậm chí có cả một cái thùng phuy để vợ con chui vào nếu như bão lụt.
Đỉnh cao của công nghệ đề phòng là hôm anh tuyên bố với vợ:
- Em ơi, chúng mình phải bàn bạc và đi tới nhất trí, khi xảy ra hỏa hoạn thì cứu cái gì đầu tiên. Kẻo lúc ấy mang phải đồ bỏ đi thì phí công, phí sức.
Chị Tư thấy nỗi lo ấy cũng không phải quá vô lý. Chị mơ mộng:
- Cháy nhà ư? Vật đầu tiên cần cứu là tất cả thư từ anh và em viết cho nhau hồi mới yêu.
Anh Tư nhăn mặt:
- Ôi, các thư ấy bà nội đều đọc để kiểm duyệt, đến bây giờ vẫn giữ bản photo, vậy mình lo mất làm gì?
Chị Tư đành chuyển sang hướng khác:
- Vậy mình cứu bộ ảnh cưới của hai đứa.
Anh Tư nhún vai:
- Có lẽ không cần thiết lắm, vì hồi đó chúng mình chụp ảnh đen trắng, bây giờ nhìn lại đã mờ rồi, chả hiểu ai cưới ai nữa.
Chị Tư rên lên:
- Thế thì cứu cuốn hộ khẩu.
Anh Tư gắt:
- Vớ vẩn. Hộ khẩu hiện nay đang có nhiều ý kiến đề nghị bỏ. Rất nhiều thủ tục không cần tới nữa, ta ôm làm gì cơ chứ.
Chị Tư gào:
- Ông thì cái gì cũng không bằng lòng. Vậy ông cứu gì nào?
Anh Tư hùng dũng:
- Nếu ngọn lửa bùng lên, vật đầu tiên tôi vớ lấy nhất định phải là chiếc xe máy.
Chị Tư thét:
- Xe anh toàn để ngoài sân, lửa nào táp vô mà sợ. Đó chưa kể xe cũ mèm, vứt bảy ngày ngoài đường còn không mất, sợ kẻ hôi của nào rinh?
Anh Tư suy nghĩ:
- Thôi, vậy tôi cứu cái tivi. Tôi xông vào vác nó ra ngay lập tức.
Chị Tư tru tréo:
- Một khi mất nhà rồi, còn chỗ đâu để tivi, còn ghế nào ngồi coi tivi nữa. Lại mê xem thi hoa hậu chứ gì? Trời ơi là trời, mất cả cơ nghiệp đến nơi mà vẫn muốn coi em nào vô chung kết.
Anh Tư gắt:
- Không phải tôi coi em nào vào chung kết, mà coi tin thế giới, xem bên Trung Đông khói lửa đến đâu. Khi mình có thảm họa xảy ra, mình cũng nên quan tâm đến nỗi đau kẻ của khác. Nhưng nếu bà không đồng ý thì thôi, tôi cũng không cứu tivi nữa, tôi xông vào khiêng tủ lạnh đầu tiên.
Chị Tư giẫy đành đạch:
- Tủ lạnh lúc ấy để đựng tro tàn à, hay để đựng bia uống? Người đâu mà người chỉ nghĩ đến ăn? Nếu tôi biết trước anh thế này, ngày xưa tôi yêu làm chi cơ chứ.
Thế là nổ ra chiến tranh ầm ĩ. Cả hai đều kết tội nhau ích kỷ, tham lam, xa thực tế. Chị tư chỉ muốn vớ lấy những đồ vật tinh thần, còn anh Tư muốn vớ lấy ngay những gì thiết thân, hữu ích.
Cãi nhau đến cao trào, anh Tư giận quá đá đổ chiếc bàn. “Rầm.” Bàn đổ, cái bếp ga mi ni đổ theo, ngọn lửa bén vào cái khăn bàn.
Chị Tư hét vang:
- Cháy! Cháy!
Cả hai vợ chồng lao vào phòng. Vật đầu tiên họ vớ là cái bình cứu hỏa.