Mối Bất Hòa Truyền Kiếp

Lượt đọc: 86 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 39

❊ ❊ ❊

Inmaculada Herranz trừng trừng nhìn chị vẻ bất mãn, đôi môi cô biến thành một nếp gấp xấu xí là cái miệng. Amaia xem đồng hồ: hoặc thư ký của thẩm phán làm ngoài giờ, hoặc cô ở lại đó muộn khi chị tới. Trước đó, khi Amaia gọi đến nói chuyện với ông, cô ta đã nối máy mà không chào hỏi, lúc này cô ta ngồi sau quầy, tuy giả vờ đọc tài liệu song suốt mười phút không giở trang nào.

Markina vội vã tới. Ông mặc áo khoác len dài, mưa không thể thấm qua, để lại trên mặt áo những đốm nhỏ màu đen lạ lùng.

– Xin lỗi đã để cô phải đợi, - ông xin lỗi Amaia lúc nhận ra cô thư ký cũng có mặt.

– Cô vẫn ở đây à, Inma? - Ông nói và chỉ đồng hồ.

– Tôi chỉ vừa xem xong các tài liệu này, - cô thư ký nói, giọng véo von.

– Nhưng cô không xem giờ ư? Những thứ này có thể đợi đến sáng mai.

– Nhưng tôi thích xem xong hôm nay hơn, - cô ta chần chừ. - Nếu ngài không phản đối, ngày mai chúng ta có khá nhiều việc…

Markina mỉm cười, để lộ hàm răng tuyệt đẹp.

– Tôi chưa nghe thấy thế, - ông nói, sải bước tới bàn cô ta và gấp tài liệu lại. - Về nhà và nghỉ ngơi đi.

Cô ta đăm đăm nhìn ông sung sướng vô ngần trong vài giây trước khi nhớ ra đối thủ.

– Tùy ý ngài, - cô thư ký đáp lại, hơi tiu nghỉu.

Giải quyết xong với cô thư ký, Markina rảo bước vào văn phòng, không liếc cô ta thêm cái nào.

– Đi với tôi, thanh tra, - ông nói.

Amaia theo sau, nhận biết Inma đang hằn học nhìn vào lưng mình. Chị quay lại, thấy một bộ mặt tối sầm như thể ánh sáng đã tắt trước mặt, môi cô ta mím lại thành một nếp mỏng dính và trong cái nhìn hằm hằm của cô ta là nỗi căm hận lâu đời của những phụ nữ ghen tuông.

Amaia thè lưỡi ra.

Sự căm ghét của người phụ nữ biến thành sửng sốt, rồi ngay lập tức thành phẫn nộ. Cô ta giật mạnh chiếc áo khoác trên mắc và lao ra ngoài. Lúc ngồi xuống đối diện Markina, Amaia vẫn cười. Ông chăm chú nhìn chị, hơi lúng túng, không hiểu nụ cười này từ đâu.

– Tôi hình dung cuộc điều tra có một số tiến triển, nếu không cô sẽ chẳng tới gặp tôi, - ông nói, hòa nhã.

– Đúng thế. Tôi xin thông báo với ngài, đêm qua chúng tôi đã bắt giữ một nghi phạm. Hiện hắn bị giam tại đồn cảnh sát, nhưng đó không phải là điều tôi muốn kể với ngài.

Trong suốt nửa giờ sau, Amaia cập nhật cho viên thẩm phán những tiến triển gần nhất cùng những nghi ngờ lớn, nhỏ. Thẩm phán chăm chú lắng nghe, ghi chép vài sự việc trong khi chị triển khai ý tưởng. Chị nói xong, cả hai ngồi yên lặng một lát. Markina cau mày, đầu nghiêng về một bên.

– Cô muốn bắt giữ một người thuộc giới tăng lữ, một phái viên của Vatican có nhiệm vụ bảo vệ đức tin, một trong những nhân vật kỳ cựu nhất trong Giáo hội, vì cô nghi ông ta chính là kẻ giết người hàng loạt, một kẻ ăn thịt người cũng như là chủ mưu của các vụ án mạng khác?

Amaia nhắm nghiền mắt và thở ra đằng mũi thật to.

–Tôi không đề nghị buộc tội ông ấy bất cứ điều gì. Tôi chỉ muốn thẩm vấn ông ta. Là người đứng đầu khoa Tâm thần ở bệnh viện University, ông ấy có trách nhiệm chỉ định các bác sĩ tâm thần tới làm dịch vụ trong nhà tù.

– Các dịch vụ mang đến một tâm trạng nhân từ.

–Tôi không quan tâm họ nhân từ tới mức nào nếu các dịch vụ kích động các tội phạm hung hãn phạm các hành động hung bạo hơn hoặc tự kết liễu đời mình.

– Chúng ta phải có một thời gian khổ để chứng minh được điều đó.

– Đúng vậy, nhưng thứ tôi có lúc này là một loạt các biên bản không hoàn hảo của nhà tù do Sarasola ký, song không có tên bác sĩ tâm thần được chỉ định.

– Một thứ không đúng quy cách mà các nhà tù nói trên quyết định bỏ qua, - Markina nhắc nhở chị.

– Chúng được người đứng đầu khoa Tâm thần ký, tại sao không nghi ngờ chứ?

– Cô thực lòng tin rằng ông ta ký chúng nếu ông ta là người đến thăm các tù nhân sao?

– Chính xác. Tôi tin chắc luật sư bào chữa cho ông ta cũng sẽ đồng ý.

– Tôi không tin các luật sư sẽ ủng hộ việc này, vì điều cô đề nghị tôi là không thể. Người này là đại diện cấp cao của Vatican, có nghĩa là chúng ta đang chống lại Tòa Thánh. Ngoài ra, chúng ta đang nói đến một bệnh viện có uy tín do Opus Dei điều hành. Cô là người ở đây, tôi không cần nhắc cô họ là ai.

– Tôi biết rất rõ họ là ai. Tôi chỉ muốn hỏi ông ta vài câu thôi.

Markina lắc đầu.

– Tôi phải suy nghĩ về việc này. Những lời buộc tội của một bác sĩ tâm thần đang phẫn uất vì lòng hãnh diện nghề nghiệp bị xúc phạm, và chắc chắn tài khoản ngân hàng của ông ta cũng bị ảnh hưởng, không đủ thẩm quyền để chất vấn một người nổi tiếng như Sarasola.

– Sáng nay, người đã thực hiện những vụ mạo phạm và cố giết vợ đã gọi điện đến khoa Tâm thần của bệnh viện University. Ít nhất có hai kẻ giết người khác đã được bệnh viện đó trị liệu và tôi tin chắc có thể chứng minh những kẻ khác cũng thế. Còn về người được gọi là bác sĩ tâm thần đang phẫn uất, những lời buộc tội của ông ta không phải vô căn cứ. Ông ta có một cớ chặt chẽ và logic chống lại Sarasola: ngay từ đầu, sự liên quan của Sarasola hầu như không phải là trùng hợp ngẫu nhiên. Ông ấy đã yêu cầu cụ thể tôi chỉ huy các vụ mạo phạm ở Arizkun, và ông ta xuất hiện như phép thần thông khi mẹ tôi được chuyển đi.

Markia lắc đầu.

– Tôi bị khống chế mất rồi. – Đúng, đây mới là cốt lõi của vấn đề. - Amaia nhìn vào mắt ông.

– Đừng làm thế này với tôi, Amaia, đừng làm thế này với tôi, - Markina van nài.

Chị hất đầu khinh khỉnh.

– Cô không có quyền làm thế này với tôi.

– Tôi không biết ngài định nói gì, thưa ngài.

– Cô biết rất rõ tôi định nói gì.

Điện thoại của Amaia bắt đầu reo. Chị liếc nhìn màn hình, là Iriarte. Chị cầm máy, vẫn bướng bỉnh nhìn Markina trừng trừng trong lúc lắng nghe Iriarte nói, và ngắt máy đúng lúc điện thoại của thẩm phán reo.

– Ngài là thẩm phán trực, phải không ạ? Ngài không cần bận tâm nhấc máy, tôi có thể nói với ngài chuyện xảy ra: ngài biết vị bác sĩ hoang tưởng, người có niềm kiêu hãnh bị tổn thương chứ? Hiện giờ ông ta đang bị tổn thương về thể xác. Thực ra, ông ấy đã chết. Và trùng hợp là xác ông ấy được tìm thấy ở bãi xe của bệnh viện University, nhiều giờ trước, ông ta đã nói với tôi là không để Sarasola chấm dứt chuyện này.

Màn đêm buông nhanh, lại được những đám mây đen phủ khắp bầu trời Pamplona trợ giúp. Mưa cuối cùng đã tạnh, mặc dù trông bầu trời chỉ là tạm lắng. Một luồng hơi ma quái bập bềnh trên những xe cảnh sát đứng yên và bãi xe là một lô những vũng nước. Amaia chọn đường vòng quanh chúng lúc đến gần cái xác, Markina lặng lẽ theo sau. Bác sĩ San Martín ngước nhìn và chào họ.

– Rất mừng được gặp cô, thanh tra Salazar, dù trong những tình huống như thế này.

– Chào bác sĩ, - chị đáp.

Iriarte tiến tới và chỉ cho chị cái ví đẫm máu, bên trong có thẻ căn cước còn nhìn rõ. Chị gật đầu, là thẻ của Aldo Franz, bác sĩ Franz.

Cái xác sụp xuống, dựa vào một xe ô tô. Máu chảy đầm đìa từ vết rạch sâu nhưng hẹp ở cổ ông ta. Sơ-mi của ông ta bị rách ở những chỗ bị đâm, không biết bao nhiêu nhát, cà-vạt ấn vào trong bụng, như thể vết thương đã hút nó vào.

– Ông ấy bị đâm vào bụng trước, - bác sĩ San Martín nói. - Chưa dịch chuyển xác, tôi có thể thấy tám nhát đâm, sau đó là một nhát vào cổ, có thể là ngăn nạn nhân kêu cứu. Các vị có thấy ông ấy còn có thời gian đưa tay lên cổ chặn dòng máu không? - San Martín chỉ bàn tay và cánh tay áo đẫm máu của Franz. - Với lượng máu mất nhiều thế này, ông ấy chóng bị mất sức lắm.

Amaia liếc nhìn Markina, trông ông chán nản lúc ngắm chỗ máu chảy tràn trên nền đất ướt tới vũng nước gần đó, lan rộng trên mặt nước thành những bông hoa màu đỏ tùy tiện. Bác sĩ Franz đã nỗ lực không ngừng, nhằm tác động đến quan điểm của chị khiến chị không mến ông ta, nhưng nhìn thấy thân hình ông sụp xuống, lỗ chỗ những vết đâm, bị bỏ rơi giữa những vũng nước, Amaia không khỏi băn khoăn đã không hiểu ông một cách nghiêm túc, khiến chị phải chịu trách nhiệm về cái chết của ông ta trong một chừng mực nào đó. Trên thực tế, chị đã cảnh báo ông đừng dính líu đến, nhưng chị cũng biết rằng với một người như bác sĩ Franz thì đây là sự sỉ nhục cá nhân. Ông là người duy nhất cảm thấy có lý do chính đáng, thậm chí bắt buộc phải tự giải quyết vấn đề.

Montes đứng tránh sang một bên, đang nói gì đó với Zabalza trong khi Etxaide mỉm cười bứt rứt với bác sĩ San Martín, ông vẫn tiếp tục xét nét dường như nhất quyết đánh giá xem viên phó thanh tra này đúng đắn đến đâu. Cúi xuống cái xác, ông dùng cây bút nhấc áo mưa và áo khoác của người chết, để lộ góc của những vết đâm.

– Nếu cậu nhìn kỹ, cậu sẽ thấy có một thứ tự nhất định, chưa kể chúng rất gần nhau. Rõ ràng kẻ tấn công đã xông tới tấn công trực diện, với vũ khí giấu kín, chắc là đã quàng cánh tay quanh ông ta hoặc đỡ ông ta trong lúc đâm. Vết thương thấp nhất này chắc chắn là nhát đâm đầu tiên. Kẻ đó đợi đến lúc bác sĩ Franz đến rất gần, rồi dùng tay phải thúc dao vào ruột nạn nhân. - Ngước nhìn Jonan, ông nói thêm. - Đau đớn vô cùng, nhưng chưa chết. - Ông chăm chú nhìn viên thám tử trong chốc lát rồi lại tập trung vào cái xác. - Mọi nhát đâm khác rất tàn bạo, nhìn các đường đâm ngược lên trên theo hình cái thang lúc nạn nhân bắt đầu gập người được làm đôi: gan, dạ dày và… nhờ cậu giúp tôi một tay, - ông nói và ngả cái xác về phía trước để quan sát phần lưng.

Amaia thấy phó thanh tra Etxaide nhắm mắt lại lúc dùng vai chống cái thân hình mềm oặt.

– Đúng - San Martín đắc thắng tuyên bố, - đúng như tôi nghĩ: có vài nhát xuyên qua người ông ấy.

– Thế thì phải dùng sức nhiều lắm, - Etxaide nhận xét, anh nhẹ người khi thoát việc chống đỡ cái xác.

– Hoặc căm hờn, - Iriarte nói. - Nó có mọi dấu hiệu của một cuộc trả thù cá nhân. Hầu hết các nhát đâm không để chết ngay, mà bắt phải chịu đau đớn tối đa.

Amaia lắng nghe họ, hết nhìn cái xác tới thẩm phán Markina ở phía sau chị vài bước, đang đọc báo cáo cho thư ký tòa. Ông đăm đăm nhìn suối máu và những hình thù vô tận ở trong nước song không tan hoàn toàn. Chị tới chỗ ông, cố tình bước thẳng vào giữa vũng nước vẩn đục dưới chân, để Markina lại một mình. Ông bắt gặp cái nhìn của chị trong giây lát, rồi chằm chằm nhìn mặt tiền của bệnh viện và gật đầu.

Amaia quay lại, đối diện với toàn đội.

– Iriarte, anh đi với tôi. Montes, cử người chặn các lối ra, kể cả các cửa chính, lối thoát an toàn, bếp, mọi thứ. Chúng ta tìm bác sĩ Sarasola. - Chị bỗng nhận ra mình không biết tên thánh của ông ta. - Ông ta là linh mục, vì thế thường mặc đồ đen có cổ tai chó, mặc dù trong bệnh viện ông ta mặc áo choàng trắng. Nếu tìm thấy, các bạn nhớ lịch sự yêu cầu ông ta đợi, nói tôi có chuyện muốn nói với ông ấy, đừng để ông ta bỏ đi, nhưng cũng không được bắt giữ, hãy kiếm một cớ nào đó.

Vào giờ buổi tối lúc đó, khu vực đón tiếp thật im ắng. Amaia và Iriarte tới thang máy trong lúc Zabalza ở lại lối vào chính. Nhân viên lễ tân ở sau quầy gọi với theo họ:

– Xin lỗi, các vị lên tầng nào ạ? Hết giờ thăm rồi.

Amaia quay lưng lại cô ta.

– Xin lỗi! - cô ta nhắc lại. - Cấm lên phòng bệnh ngoài các giờ đã định.

Tiếng cô ta báo động cho người bảo vệ, anh ta thay đổi tuyến đường quen thuộc và bắt đầu chạy tới khu tiếp đón. Cửa thang máy mở và họ vào trong, không nói một lời.

– Cô ta sẽ gọi trước báo động cho họ, - Iriarte nói lúc cửa đóng lại.

Báo động vẫn chưa lên tới tầng thứ tư. Họ sải bước qua phòng y tá tới văn phòng của Sarasola. Một y tá họ không trông thấy từ sau bàn bước ra.

– Tôi xin lỗi, các vị không có thẩm quyền tới đây.

Người phụ nữ dừng lại trên đường lúc Amaia giơ phù hiệu, gần như dúi vào mặt cô ta.

Chị gõ hai tiếng trước khi bước vào. Bác sĩ Sarasola đang ngồi sau bàn. Ông có vẻ không ngạc nhiên khi thấy họ.

– Vào đi, vào đi, xin mời ngồi. Tôi đang đợi các vị. Sự việc xảy ra ngoài bãi xe của bệnh viện thật khủng khiếp: sao một việc như thế lại có thể xảy ra ở trung tâm một thành phố yên bình như Pamplona chứ?

– Ông có biết nạn nhân là ai không? - Iriarte hỏi.

Dù Sarasola chơi trò không liên quan trong việc này, Amaia khó mà tin rằng ít ra vị linh mục đầy quyền lực không biết nhiều đến thế về sự việc xảy ra ngay bên ngoài bệnh viện của ông ta.

– Tất nhiên có nhiều tin đồn, nhưng ai có thể tin được? Tôi đang mong các vị sẽ làm sáng tỏ vấn đề.

– Nạn nhân là bác sĩ Franz, đồng nghiệp với ông, - Iriarte nói.

Amaia chằm chằm nhìn vị linh mục không chớp, ông ta nhận biết cái nhìn của chị xoáy vào mình và quyết định không giả vờ sửng sốt.

– Phải, đó là điều tôi đã nghe. Tôi mong là một nhầm lẫn.

– Ông đã gặp ông ta? - Amaia hỏi.

– Tôi đã gặp ông ta? Tại sao không, cái gì khiến cô nghĩ rằng, không.

Quá dài cho một câu trả lời, Amaia nghĩ, chỉ cần nói không là đủ.

– Ông có nhận thấy rằng bác sĩ Franz không vui chút nào với việc chuyển Rosario sang bệnh viện của ông. Thực ra, sáng nay ông ấy đã thông báo với vài người về ý định giải quyết vấn đề đó với ông.

–Tôi không biết gì về việc này.

– Chúng tôi có thể dễ dàng kiểm tra các cuộc gọi mới nhất của bác sĩ Franz, - Iriarte nói và giơ cao chiếc điện thoại di động của người chết.

Bác sĩ Sarasola bĩu môi và giữ nguyên như thế một lát.

– Phải, ông ta có thể đã gọi, nhưng tôi bỏ qua, ông ta đã gọi tôi vài lần sau khi chuyển…

– Ông có thay quần áo trong vài giờ qua không, bác sĩ Sarasola? - Amaia hỏi và ngắm nghía bề ngoài không chê vào đâu được của ông ta.

– Loại câu hỏi gì thế này?

– Tôi thấy có vẻ như ông vừa tắm xong.

– Tôi không thấy sự liên quan.

– Bất cứ ai đã đâm bác sĩ Franz ắt phải dây đầy máu ông ta.

– Cô không định…?

– Bác sĩ Franz tin rằng ông đã làm gì đó với hành vi lạ lùng của Rosario và sự việc bất ngờ tại bệnh viện Santa María de las Nieves, rằng ông đã đạo diễn việc chuyển bà ta đi.

– Thật ngớ ngẩn! Bác sĩ Franz héo hon vì lòng đố kỵ trong nghề.

– Tại sao ông yêu cầu tôi chỉ huy cuộc điều tra vụ mạo phạm?

– Phải làm gì với những việc đó chứ?

– Ông trả lời câu hỏi đi, - Iriarte khuyên ông ta.

Sarasola mỉm cười lúc nhìn Amaia.

– Vì danh tiếng của cô đã đến trước. Tôi tin rằng cô có cả tài năng trong chuyên môn lẫn sự thận trọng cần thiết cho một vụ nhạy cảm như thế, tôi đã chẳng nói với cô rằng Giáo hội…

Amaia xen ngang:

– Một giờ trước ông làm gì?

– Cô đang buộc tội tôi?

– Tôi đang hỏi ông, - chị kiên nhẫn nói.

– Nghe có vẻ như cô đang buộc tội tôi vậy.

– Một vụ giết người đã xảy ra tại bệnh viện của ông. Nạn nhân đến đây để gặp ông, và quan hệ của hai người hoàn toàn không thân thiện.

– Trước hết, nếu quan hệ của chúng tôi không thân thiện là hoàn toàn do ông ấy. Thứ hai, tội ác xảy ra ở bên ngoài, trong bãi xe. Thứ ba, đây không phải bệnh viện của tôi, tôi chỉ đứng đầu khoa Tâm thần.

– Tôi biết, - Amaia mỉm cười nói. - Là người đứng đầu khoa Tâm thần, ông có thẩm quyền với mọi dịch vụ bên ngoài, như trị liệu tâm lý trong nhà tù chẳng hạn.

– Đúng thế, - Sarasola nói.

– Ít nhất có hai bệnh nhân đã giết vợ mà ông đã gặp trong tù. Rồi sau đó, bọn họ tự tử và để lại cùng một chữ ký.

– Cái gì? - Sarasola có vẻ thực sự ngạc nhiên.

– Jasón Medina, Ramon Quiralte và bây giờ là Antonio Garrido, sáng nay vừa sử dụng quyền được gọi một cuộc điện thoại và gọi đến khoa này.

– Tôi không biết những người này. Trước đây tôi chưa bao giờ nghe thấy tên của họ. Cô có thể kiểm tra các sổ đăng ký điện thoại nếu cô muốn. Tôi mất cả buổi sáng ở nhà Tổng giám mục với một giáo sĩ cấp cao từ Vatican đến thăm.

– Chữ ký của ông xuất hiện trên phiếu trị liệu của các bệnh nhân này.

– Điều đó chẳng có ý nghĩa gì. Tôi ký nhiều loại giấy tờ. Và lẽ tất nhiên tôi thường kỳ phiếu trị liệu. Nhưng tôi chưa bao giờ đến thăm bệnh nhân trong tù, đó là một dịch vụ tự nguyện. Có vài bác sĩ ở khoa tôi tham gia chương trình đó, nhưng tôi có thể cam đoan với cô rằng không người nào dính líu đến bất cứ việc nhớp nhúa như việc này.

– Ông chưa bao giờ tới thăm bất cứ nhà tù nào với tư cách là bác sĩ tâm thần ư?

Sarasola lắc đầu, rõ ràng là bối rối.

– Rosario hiện ở đâu?

– Cái gì? Mẹ cô ư?

– Tôi muốn gặp bà ấy.

– Đó là điều không thể. Bà ấy đang trải qua một dạng điều trị trong đó cách ly đóng vai trò chủ yếu.

– Đưa tôi đến gặp bà ấy.

– Nếu làm thế, chúng tôi sẽ lãng phí nhiều ngày làm việc. Thần kinh yếu như mẹ cô không thể chịu nổi việc dừng lại và sau đó lại bắt đầu. Nếu bây giờ chúng tôi ngắt quãng điều trị, có thể xảy ra nhiều hậu quả nghiêm trọng.

– Tôi sẽ chịu hoàn toàn trách nhiệm. Hơn nữa, hôm nọ ông đã không phản đối.

– Cô cần phải ký vào văn bản bỏ điều trị, bệnh viện sẽ hoàn toàn không chịu trách nhiệm…

– Sau này tôi sẽ ký bất cứ thứ gì ông muốn. Còn bây giờ đưa tôi đến gặp Rosario.

Sarasola đứng dậy và họ theo ông ta xuống hành lang, qua nhiều cửa khác nhau mà ông ta mở bằng thẻ của mình và mật mã, cuối cùng họ đến một phòng cá nhân. Sarasola quay sang Amaia, ông ta có vẻ đã lấy lại sự tự tin thường lệ.

– Cô có chắc muốn làm việc này không? Tôi không nghĩ Rosario sẽ hài lòng khi trông thấy cô, tôi tin chắc thế, nhưng còn cô thì sao? Cô sẵn sàng chưa?

Không! Một bé gái trong lòng chị gào lên.

– Mở cửa.

Sarasola bấm mật mã, xoay quả đấm và nhẹ nhàng đẩy cánh cửa.

– Vào đi, - ông ta bảo Amaia và dẫn chị vào trước.

Thanh tra Iriarte đi trước chị, rút súng lúc bước qua ngưỡng cửa.

– Vì lòng kính Chúa! Không cần thế đâu, - Sarasola phản đối.

– Không có ai ở đây, - Iriarte nói, quay ngoắt lại. - Ông định lừa chúng tôi sao?

Sarasola bước vào phòng, vẻ sửng sốt hiện rõ trên mặt. Giường chưa dọn, hai dây xích có bọc mắc ở hai bên.

– Buồng tắm thì sao? - Amaia hỏi, bịt tay lên mũi và miệng để tránh hít phải mùi của mẹ.

– Bà ấy được đặt ống thông để giữ trong trạng thái hoàn toàn bất động, không cần đi vệ sinh, - Sarasola nói, quan sát phản ứng của Amaia bằng con mắt của thầy thuốc. - Cô không thể chịu đựng mùi của bà ấy… Rất khác thường. Ở đây tôi chỉ ngửi thấy mùi chất tẩy rửa, ngược lại cô.

– Bà ấy đâu? - Amaia giận dữ ngắt lời ông ta.

Ông ta gật đầu rồi tới phòng y tá. Danh tiếng của Sarasola ắt phải lừng lẫy. Y tá, một phụ nữ trạc năm mươi, đứng thẳng người, vuốt phẳng bộ đồng phục. Rõ ràng bà ta rất sợ Sarasola.

– Tại sao không có Rosario trong phòng bà ấy?

– Xin chào bác sĩ Sarasola. Họ đưa bà ấy đi chụp CT.

– Chụp CT?

– Vâng, thưa bác sĩ Sarasola, theo chỉ định ạ.

– Tôi chắc chắn không yêu cầu chụp CT cho Rosario Iturzaeta.

– Không, đó là bác sĩ Berasategui.

– Việc này quá bất thường.

Mặt bà y tá đỏ bừng và bà bắt đầu run thầm. Amaia quay đi ghê tởm. Nếu có thứ gì chị ghét cay ghét đắng hơn sự xun xoe của những người như Inmaculada Herranz, thì đó là sự quỵ luỵ nảy sinh từ sợ hãi.

Bác sĩ Sarasola bấm số, nhấc điện thoại và đợi, vẻ khó chịu rõ ràng tăng dần.

– Anh ta không nhấc máy. - Sarasola quay sang bà y tá. - Gọi điện thoại nội bộ của bệnh viện, nhắn bác sĩ Berasategui gọi cho tôi.

– Họ chụp CT ở đâu?

– Ở tầng hầm, - vị linh mục nói và tiến tới thang máy.

– Bác sĩ Berasategui là ai?

– Một bác sĩ giỏi. Tôi không thể hiểu tại sao lại có quyết định này. Anh ta biết rất rõ là dù trong tình huống nào Rosario cũng không được bỏ cách ly trong giai đoạn chữa trị này. Sẽ phải có lời giải thích đây. Bác sĩ Berasategui là một bác sĩ tâm thần xuất sắc, một trong những bác sĩ cừ khôi nhất trong đội của tôi, nếu không nói là giỏi nhất. Anh ta được đào tạo rất tốt và theo sát ca của Rosario. - Ông ta nhăn mặt, hình như nhớ ra điều gì. - Cô đã gặp anh ta, dù không chính thức. Đó là hôm xảy ra sự việc với mẹ cô trong căn phòng có tấm gương hai chiều. Anh ta ở trong nhóm bác sĩ chúng ta tình cờ gặp ở hành lang. Khi nhìn thấy Berasategui, tôi nhớ ra anh ta là người đầu tiên quan tâm tới ca của Rosario. Tôi đã định giới thiệu cô, nhưng… ờ, tôi nhận ra chắc chắn lúc đó không thích hợp.

Hồi ức về cảm giác kinh hãi ấy lóe lên trong đầu chị, nhưng chị cố gạt sang một bên để tập trung suy nghĩ.

– Vậy chính bác sĩ Berasategui đã khiến ông chú ý đến ca của bà ấy. Ông trở nên quan tâm đến bà như thế nào?

– Cô đã hỏi tôi câu đó, cô nhớ không? Tôi đã nói với cô rồi, tôi bắt gặp ca của Rosario ở vài hội nghị chuyên đề, nhưng tôi không nhớ ai là người đầu tiên nhắc đến bà ấy với tôi. Chỉ đến khi trông thấy Berasategui tôi mới nhớ ra.

– Tên anh ta nghe quen quen.

– Tôi vừa nói, anh ta là một bác sĩ tâm thần nổi tiếng.

– Không, không phải vì thế, - Amaia nói, cố nắm lấy một hồi ức mơ hồ cứ lùi tít vào đầu óc mờ mịt.

Lần này họ đến khoa X-quang và chụp CT. Sarasola hỏi một y tá sợ hãi khác, trong lúc điện thoại nội bộ cứ nhắc đi nhắc lại lời nhắn. Đúng ạ, bác sĩ Berasategui đã hẹn một ca chụp CT, nhưng lại không thực hiện ạ.

– Cô có thể nói cho tôi biết vì sao?

– Tôi chỉ vừa đến trực, nhưng trên bảng phân công có ghi là ông ấy hoãn vào lúc cuối cùng.

– Chuyện gì ở đây thế này! - Vị linh mục kêu lên.

Vẻ mặt xám như tro và giọng ông ta cho thấy Sarasola không quen với những sự kiện ngoài tầm kiểm soát của ông ta. Ông ta cố liên hệ với bác sĩ Berasategui lần nữa nhưng không được, trước khi gọi an ninh.

– Tìm bác sĩ Berasategui ngay lập tức. Anh ta đang đi cùng một bệnh nhân tâm thần rất nguy hiểm tên là Rosario Iturzaeta.

– Tôi cho rằng ông có CCTV, - Iriarte nhắc.

– Tất nhiên, - Sarasola đáp, nhẹ người.

Lúc họ đến chỗ đó, phòng điều khiển đang náo động. Trông thấy họ, trưởng bộ phận an ninh vội chạy đến chỗ Sarasola, đứng nghiêm dường như thay vì là một linh mục hay bác sĩ, ông ta đang báo cáo với một vị tướng.

– Thưa bác sĩ Sarasola, chúng tôi đã xem lướt các hình ảnh - hình như bác sĩ Berasategui đưa bệnh nhân xuống tầng hầm rồi đi ra theo cửa sau.

Sarasola kinh ngạc.

– Điều ông nói với tôi là không thể.

Người bảo vệ tua lại cả chuỗi hình ảnh trên các màn hình. Một bác sĩ mặc áo choàng trắng cùng một hộ lý đẩy băng ca trên có một bệnh nhân ẩn dưới tấm đắp. Cảnh sau là trong thang máy, rồi hành lang tầng hầm. Sau đó hộ lý biến mất, trên cảnh phim CCTV chỉ thấy một bác sĩ mặc áo trắng đang giúp một người đi bộ: một thân hình mặc áo khoác lông chân dài tới sàn, mũ trùm viền lông kéo lên che kín đầu.

– Anh ta đưa bà ấy đi bộ! - Sarasola kêu lên, ngờ vực.

Đầu điện đài xách tay kêu lách tách và một giọng ở đầu dây bên kia nói gì đó khiến mặt Sarasola sa sầm trước khi nói lại.

– Họ tìm thấy người hộ lý trong tủ đựng chổi. Anh ta bị đâm và tình trạng rất xấu.

Sarasola nhắm mắt. Amaia nhận thấy ông ta bắt đầu chùn.

– Bác sĩ, lối ra dẫn tới đâu?

– Ra bãi xe, - ông ta đáp yếu ớt. - Tôi không hiểu tại sao bác sĩ Berasategui có thể hành động vô trách nhiệm như vậy. Tôi chỉ có thể nghĩ bà ấy đe dọa anh ta: chúng ta đều biết bà ấy nguy hiểm thế nào.

– Xem lại hình ảnh đi, bác sĩ. Anh ta tự nguyện tới đó, anh ta đưa bà ấy đi.

Sarasola xem kỹ các hình ảnh bác sĩ Berasategui đưa cánh tay cho bạn đồng hành và chỉ đường.

– Chúng tôi cần ảnh của bác sĩ Berasategui.

Trưởng bộ phận an ninh đưa cho chị một tờ giấy phép ra vào của an ninh. Amaia kiểm tra cẩn thận, ảnh chụp anh ta đeo kính và có chòm râu dê. Không nghi ngờ gì nữa, đây chính là vị khách bí ẩn tới bệnh viện Santa María de las Nieves.

Cảnh phim cho thấy, mặc dù đã bất động vài ngày, Rosario đi một cách tự tin dù hơi cứng nhắc. Trong tấm áo khoác, đôi chân bà ta trắng nhợt đau đớn lúc lê bàn chân đi dép trên sàn. Một hình ảnh của Engrasi lê bước trong đôi dép quá cỡ chợt lóe lên trong trí Amaia; chị tự hỏi có phải vì thế mà bà ta có dáng đi lệt sệt kia không. Thấy mẹ mình đi thẳng đứng thật khác với hình ảnh đáng sợ mà Amaia thầm hình dung trong suốt từng ấy năm. Nỗi sợ lảng vảng đâu đây, trong đáy lòng chị, một bé gái gào lên: “Bà ấy sắp tới tìm em, bà ấy sắp tới tìm em đấy!”

Không hoàn toàn giống nỗi sợ mà chúng ta đã biết, mùi, sự động chạm và sở thích của người đã quen thuộc với chúng ta. Một con ma cà rồng già, mốc meo đang ngủ trong mồ dưới lớp vỏ ngăn nắp và bình thường mà chúng ta phải giữ khoảng cách bằng cách giả vờ bình tĩnh, giả như tiếng cười ghi vào đĩa vậy. Không giống nỗi sợ chúng ta từng trải qua và vẫn còn dai dẳng, bất động, những hơi thở ẩm ướt xuất phát từ đâu đó trong đầu chúng ta. Không giống nỗi sợ ấy, vậy mà nỗi sợ đang trở lại. Trong các giấc mơ, chúng ta thoáng thấy ánh sáng màu đỏ, nhắc nhở rằng nỗi sợ không chế ngự được, nó chỉ đang ngủ thôi. Nếu chúng ta gặp may, nó sẽ không bao giờ trở lại. Nhưng chúng ta cũng biết rằng nếu nó quay lại, chúng ta sẽ không thể chống đỡ nổi, chúng ta hoặc chết hoặc phát điên.

Một cơn run như bị điện giật chạy suốt sống lưng Amaia. Chị nuốt khan, nước bọt bỗng nhiên đặc quánh, rồi hít vào hết mức có thể, bù lại cho lúc nín thở lâu quá chừng.

– Chúng tôi có thể trông cậy vào sự giúp đỡ của ông không? - Chị hỏi bác sĩ Sarasola.

– Cô đã có nó ngay từ đầu rồi, - ông ta trả miếng.

Trong giọng nói ông ta có vẻ trách móc, nhưng Amaia quyết lờ đi. Chị hiểu bị đối xử như một nghi phạm đã để lại vị đắng trong miệng ông, nhưng chị chỉ làm công việc của mình. Ông ta bị nghi ngờ vì đã không thành thật với họ. Chị đến gần, cho tới lúc chắc chắn không có ai nghe lỏm được.

– Tôi thấy khó mà tin được rằng một trong những con chiên của bác sĩ Sarasola đầy quyền lực lại lạc bầy trong lúc ông ta ngủ thiếp dưới cành ô liu. Tôi chưa động một ngón tay đến ông, tôi tin ông không biết những việc người của ông đã sắp đặt nên mặc cho anh ta tự lo liệu. - Nhắc đến Berasategui là người của ông, chị làm rõ ý bắt ông ta phải chịu trách nhiệm. - Tuy nhiên, tôi chắc rằng nếu tôi thẩm vấn tất cả những người của ông, sẽ làm hỏng hình ảnh của bệnh viện một cách trầm trọng, - họ sẽ xác nhận rằng được người cầm đầu khoa Tâm thần khuyến khích tìm kiếm những ca đặc biệt thuộc lĩnh vực chuyên môn của ông - những ca có sự khác biệt nhạy cảm, mang sắc thái hiểm ác. Trên thực tế, bệnh viện này đang thực hiện quá nhiều công việc tự nguyện trong các nhà tù, được thúc đẩy bởi lòng vị tha ít hơn là sự quan tâm tìm kiếm loại bệnh nhân này, ắt là tăng lên nhanh chóng về số lượng tại những nơi như thế này, tôi có nhầm không? Bác sĩ Berasategui có thể đã nói với ông về ca của Rosario, nhưng việc săn lùng các bệnh nhân “đặc biệt” của ông không bắt đầu hoặc kết thúc với bà ấy chứ? Tôi dám chắc ông đã cho anh ta toàn quyền hành động để tiếp tục cuộc tìm kiếm ấy?

Sarasola bình thản nhìn chị chằm chặp, nhưng chị có thể nói ông ta đang lo lắng vì lời gợi ý rằng một nhân viên của ông ta có thể là người bất thường.

– Chính sách của bệnh viện này liên quan đến việc lựa chọn các bệnh nhân tâm thần được mọi người biết đến, cũng như sự hào phóng và vị tha trong điều trị của chúng tôi với các tù nhân. Đúng như cô đã chỉ ra, đội của chúng tôi được chỉ thị lựa chọn các ca có lợi ích tiềm năng cho mục đích nghiên cứu và phát triển, nhằm cung cấp chất lượng tốt hơn cho cuộc sống của các bệnh nhân và gia đình họ.

Amaia lắc đầu, giận điên lên.

– Đây không phải cuộc họp báo, bác sĩ Sarasola. Ông đã hiểu rõ và đã thúc đẩy việc tiếp nhận những người tù ốm yếu về tinh thần được coi là “có sắc thái hiểm ác” không? Hay bác sĩ Berasategui mới là người đứng đầu thực sự của khoa Tâm thần?

Sarasola quắc mắt nhìn chị, nhưng giọng ông ta không đổi:

– Tôi đã ngừng các cuộc thăm nom, và cũng làm thế với mọi thành viên khác trong đội, nhưng tôi không biết về những hoạt động tương tự của bác sĩ Berasategui.

Amaia mỉm cười, ông ta là người chỉ đạo của tập thể hay là một Đại quan Tòa án Dị giáo quỷ quyệt: Cũng chẳng có gì khác, ông ta đã nhượng bộ. Đáp lại, chị cũng sẽ hòa giải.

– Tôi nhận thấy chúng tôi không thể gặp họ, nhưng có lẽ ông xem lại những buổi điều trị gần nhất với Rosario, xem liệu bà ấy có thể nói gì đó, cung cấp manh mối không. Tôi cũng cần người phụ trách an ninh của ông giúp đỡ.

Sarasola ra hiệu cho người bảo vệ, anh ta gật đầu và đứng nghiêm.

Amaia nói với ông:

– Cung cấp cho thanh tra Montes nhãn hiệu và đăng ký xe của bác sĩ Berasategui, để chúng tôi có thể tìm kiếm. Tôi cần xem tất cả hồ sơ về anh ta, bao gồm lý lịch, bằng cấp, trình độ chuyên môn, hồ sơ cá nhân, đơn xin việc và giấy giới thiệu, nếu ông có. Lẽ tất nhiên cả số điện thoại, địa chỉ của bác sĩ Berasategui và địa chỉ người thân của anh ta.

Sarasola gật đầu và rút di động ra:

– Tôi sẽ gọi thư ký của tôi.

Iriarte xen vào:

– Ông có thể cho chúng tôi một cái bàn để làm việc không?

– Các vị có thể sử dụng văn phòng của trưởng bộ phận an ninh.

Montes vào, mang theo nhiều bức ảnh Berasategui phóng to. Mặt anh sầm lại.

– Zabalza nói tên gã này xuất hiện ít nhất hai lần trong các danh sách. - Anh lắc đầu, ngỡ ngàng ra mặt. - Khốn kiếp, thằng cha Berasategui này là bác sĩ tâm thần của tôi hồi tôi bị đình chỉ công tác. Hắn chính là người dạy loạt bài kiềm chế cơn giận.

Chị nhìn Montes, sửng sốt. – Thanh tra, thế thì chẳng có gì lạ khi anh cảm thấy thèm giết chết tôi đến thế.

Dùng mật mã của Sarasola, Amaia vào được tất cả các hồ sơ về bác sĩ Berasategui. Một lý lịch nổi bật, nghiên cứu ở Thuỵ Sĩ, Pháp và Anh. Sinh tại Navarre, nhưng không ghi chính xác địa điểm và không có tên bố mẹ.

– Hình như hắn đã cắt đứt mọi quan hệ với gia đình, - Montes nói. - Có một địa chỉ của hắn ở Pamplona, nhưng theo đây thì hắn độc thân và sống một mình.

– Tốt, tôi sẽ gọi Markina trong xe. Tôi muốn anh gửi ảnh Berasategui qua email tới các nhà tù ở Pamplona và Logroño xem có ai nhận ra hắn không. Nói với họ đây là việc khẩn, nếu cần hãy liên hệ trực tiếp với lãnh đạo các trại giam. Tôi cần biết càng sớm càng tốt. Gửi email đó cho cảnh sát Elizondo, nói với họ cử một xe tuần tra tới gặp Nuría và mẹ của Johana Marquez và cho họ xem.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.