Tôi bắt đầu nói, hay đúng hơn là rống lên – bởi mọi người dừng cả lại và nhìn tôi trân trối. “Chúng ta có mặt ở đây để tưởng nhớ em trai Ferd của tôi..” – tôi lại mắc lỗi rồi. “Để tưởng nhớ Fred. Cậu ấy mới hai mươi lăm tuổi. Vì sao cậu ấy lại chết?”
Vài người lác đác lên tiếng. “Cậu ấy hy sinh cho chúng ta” – chắc là Rupert nói.
“Fred chết không phải cho chúng ta. Cậu ấy chết vì... tôi không thể thốt ra từ “đồng đội của mình”.
Tôi bị nghẹn, giọng tôi tắc lại. Tôi bám chặt micro để đứng trụ. Có thứ gì đó bên dưới ngón tay tôi kêu lách cách. Lẽ ra lúc đó tôi phải kiểm tra lại âm thanh.
“Em tôi chết sau khi một người lính khác bị trúng mìn. Đó là một cậu bé mười chín tuổi mà em tôi mới quen được hai tuần. Chàng trai trẻ có lẽ đã chết nhưng Fred không bỏ cậu ấy lại. Fred ôm cậu ấy trong tay, không chịu thả xuống và cứ thế đi tiếp. Người khác trong hoàn cảnh đó sẽ bỏ chạy nhưng Fred cứ đi tiếp... như một kẻ dại khờ” (Có phải tôi đã nói thế không?) “Với một gánh nặng trên...” tay. Tôi lại không thể nói tiếp, tôi nghẹn một lần nữa. “Fred ôm đồng đội theo, không chịu từ bỏ. Đó chính là con người của Fred, một khi đã bắt đầu thì... Fred tốt bụng, là người tốt nhất trong số chúng tôi.” (Tôi lờ mờ thấy Anth vẫy tay với mình, là vẫy tay ủng hộ, tốt, tiếp tục thôi). “Đi lính không phải là điều Fred muốn. Lẽ ra em tôi không nhập ngũ. Chính cha tôi đã bắt ép. Tôi muốn nói cho các bạn biết một điều mà không nhiều người biết. Em tôi muốn trở thành nông dân. Thanet đã từng là vùng nông thôn mà. Nhưng Fred chưa bao giờ chống lại cha. Thằng bé sẽ vẫn còn sống nếu không có tác động từ cha. Dù vậy, Fred có nhiều bạn bè. Thằng bé luôn kết bạn. Trước khi chết, Fred cố đưa bạn trở về nhà và một tay Taliban nấp đâu đó đã bắn vào lưng thằng bé. Cuối cùng, Fred là một anh hùng”
Giờ thì có nhiều người khác vẫy tay và la hét. Tôi cố mặc kệ họ cho tới khi nhìn thấy Boris và Angus đứng kề bên nhau ở phía cuối hội trường, vừa la ó vừa chỉ trỏ như một cặp nhà tiên tri. Tôi ngừng đọc và chăm chú nhìn họ. “Mike, họ hét to.
“Mike là ai chứ?”
“MICRO[1] TẮT RỒI!”
Ôi không, thật đáng chết.
Tôi đã nói ra tất cả nhưng không ai nghe được.
Tiếng lách cách tai hại kia có thể là tiếng công tắc bị tắt. Tôi xìu xuống hẳn. Toàn thân tôi mệt lử và kiệt sức. “Nâng ly lên nào” tôi nghe tiếng mình thốt lên cụm từ mà tôi chưa từng dùng trước đây. Cụm từ này thường do các ông chú của ai đó hô vang tại đám cưới – “nâng ly vì em trai Ferd của tôi. Fred! Frederick! NÂNG LY LÊN!” – và sau đó tôi sực nhớ, lật mặt cha, nói cho cả thế giới biết lỗi thuộc về ai. Nhưng đã quá trễ, những cái ly thi nhau được giơ lên trong tiếng đồng thanh “FRED!” Cơ hội đã qua.
Bọn ngu si! Lũ đần độn! Đám khờ khạo! Thật là xuẩn ngốc!
Nhưng chính tôi mới là người thất bại.
Tôi là kẻ đần độn, ngu ngốc, làm gì cũng không nên thân, trí trá.
Tôi nhìn quanh, bữa tiệc đang tàn dần. Fairy sắp bỏ về sớm cùng Rupert, cặp sinh đôi nốc lấy nốc để ở quầy bar.
Hơi nóng trong đầu tôi tan đi hết.
…
Nếu cha có mặt, ắt hẳn tôi đã xem xét mọi thứ kỹ lưỡng. Nếu cha tới dự tiệc, tôi sẽ cẩn thận hơn, sẽ kiểm tra micro để nó không dở chứng. Tôi mới mười bốn tuổi và đang bị thiêu đốt bởi lửa giận.
Đêm tối đã trôi về thời khắc êm dịu. Tôi phải đi uống thôi, phải đi uống.
Hết ly này tới ly khác nâng lên hạ xuống trong tay tôi.
Những ly uống dang dở của người khác để trên mặt bàn tôi cũng uống nốt. Và đó là lúc Veronica bị xử lý. Tôi thoáng thấy ả bị Anthea và Kelly đẩy bay ra khỏi phòng. Cô ta luộm thuộm một cách kỳ lạ, hai chân lại quá to; có phải đó là chút khuyết điểm đã thu hút cha? Cô ta rú lên sợ hãi khi rơi xuống bậc thang và nghe tiếng cửa đóng sập sau lưng. Thật hài hước, trong góc phòng có một bà lão bật cười với người bạn khi nhìn thấy cảnh cô ta bay ra ngoài. Trông bà ấy giống hệt mẹ chúng tôi...
Ôi lạy Chúa, đúng là mẹ! Chúc sức khỏe, mẹ! Bà ấy ngồi xe lăn, đẩy xe là người quản lý nhà dưỡng lão có mái tóc xoăn và chuyên ngồi lê đôi mách. Sau đó, mẹ bỏ xe lăn, tựa mình lên quầy bar và giật giật mái đầu bạc vừa hay khớp với tiếng nhạc – trời đất ơi, có hơi điên đấy mẹ à.
Marija cãi vã với Boris, gào thét bằng giọng rền rĩ to tướng, sau đó cô ta lộp cộp ngang qua chỗ tôi trên đôi giày cao chót vót có thể dùng làm vũ khí. Angus hét gì đó sau lưng cô ta rồi Boris và Angus nhảy cùng nhau một điệu jive bão táp vừa nhanh vừa bạo liệt. (Chuyện này thật không nhỉ? Hay do tôi tưởng tượng ra? Sao trước giờ tôi lại nghĩ người nhà Ludd không khiêu vũ chứ?)
Anthea bật hệ thống đèn chính lên. Trong hội trường chỉ còn vài người, trông ai cũng nhỏ thó và xấu xí, trừ cặp sinh đôi nhìn như người khổng lồ đang xỉn quắc cần câu. Nhạc Jessie J vang lên chát chúa. Bà lão đó chắc chắn là mẹ. Bà ấy không còn ngồi trên xe lăn. Tôi phải nhớ cho ra tên của người phụ nữ đẩy xe mới được.
Tôi đứng sau lưng bà ta. “Chào cô, Lizzie! – Tên cô là Lizzie nhỉ?”
“Không phải. Bà ta nổi cáu và ra khỏi phòng. Sau đó tôi phụ đóng gói ly, ái chà chà, tôi làm rơi chúng. Anthea giữ đầu tôi phía trên bồn cầu, tôi đẩy chị ta ra xa nhưng đẩy mạnh quá nên Anthea té ngã và va môi vào bồn rửa.
“Đồ ngốc,” tôi nói khi chị ta cố đứng dậy. Anthea bực mình càu nhàu. Ai đó vào nhà vệ sinh và tưởng chúng tôi đánh nhau, nhưng người này nhanh chóng bỏ đi sau khi ăn đấm của chúng tôi.
Được một lát, chúng tôi khoác tay nhau ra ngoài. Có vệt máu bắn tung tóe trên cầu thang dẫn vào hội trường, thực ra là cả vũng máu. Mẹ đứng đó cười ha hả và chỉ tay – “Đó là Con bé!”
Có phải mẹ THẬT KHÔNG? Chính xác là vậy, mẹ đứng giữa Anthea và Kelly, cười ngặt nghẽo tới mức suýt nữa hất văng hai người. Lát sau, Anthea đứng cạnh xe jeep của mình, hét toáng: “Mẹ làm ướt hết mình mẩy rồi, chị sẽ không đưa bà ấy về đâu?” “Ta tự đi được, mẹ đáp lại đầy tự tôn. Bà ngồi lại vào xe lăn. Hết ra lại vào, thật là rắc rối. “Người bạn đến từ Cliffetoppe của ta đang đâu đó quanh đây.”
Đúng là thế thật, giờ tôi mới nhớ ra người bị Anthea và tôi đấm trong nhà vệ sinh có thể là Lizzie (?)
Dưới ánh đèn hồ quang sáng gắt ở bãi đậu xe, chúng tôi đứng chờ người bạn đến đón mẹ. Một đám con ngây ngốc không cha. Khi Lizzie xuất hiện, bà ta nói mình tên là “Nikki”. Bà ta khoe ra con mắt bầm đen, cố đổ lỗi lên đầu tôi và Anthea nhưng chẳng ai thèm chú ý đến.
Cuối cùng tôi lên tiếng, nói thay tâm trạng chung của mọi người – “Trừ khi cha đưa ra được lý do đích đáng, không thì ông ta chết chắc.”
Tôi không hề đe dọa ông ta, tôi chỉ nêu lên thực tế, bất kể cảnh sát có suy diễn thế nào. Một nhân chứng giấu tên nói tôi đã “quát tháo”, nhưng thực ra tâm trạng tôi điềm tĩnh và ổn định điểm tĩnh trong ngưỡng tửu lượng của tôi cho phép.
Tôi lớn tướng rồi. Tửu lượng tôi không tồi. Khi đi bộ về ngôi nhà nhỏ của mình, có thể tôi hét lên vài ý chính chưa được nói ra trong bài phát biểu. Vài người hàng xóm của tôi thuộc loại tọc mạch, thế là đèn sáng lên và rèm cửa được kéo ra. Tất cả những gì tôi nhớ ra (trí nhớ quay lại như những ánh chớp không dễ chịu) là tôi đã la toáng, “Tôi sẽ giết ông, lão già khốn kiếp ạ!”
Câu nói ấy hóa ra lại trở nên quan trọng.
❀ ❀ ❀
[1] Micro, viết đầy đủ là microphone, có cách viết gọn khác là mike.