Máu

Lượt đọc: 343 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17.

❊ ❊ ❊

Ra gần tới cửa tôi mới sực nhớ cây rìu mà mình để ở ngoài hiên bên dưới dãy áo khoác. Ôi không, trễ quá rồi, liệu cánh cửa có che được nó không đây? Nhưng tôi đã nhác thấy người của Sở Cảnh sát Yale rồi.

Đứng ngoài đó có hai người, một lớn tuổi mặc cảnh phục, một trẻ hơn mà nay tôi đã biết là Ginger – tóc đỏ, người góc cạnh, dong dỏng, chắc cao gần bằng Monica. Ánh mắt sắc bén của anh ta rà khắp người tôi (tôi không mặc áo ngực bên trong bộ đồ thể thao mà bộ ngực cỡ tôi không khác gì tàu phá băng). Phải rồi, trông anh ta toát ra vẻ công quyền.

Cây rìu tạm thời khuất sau cánh cửa mở nhưng khi tôi đóng cửa, liệu anh ta có nhìn thấy nó?

“Chào buổi tối các sếp” tôi nói.

Họ thông báo tên. Tôi chẳng nghe được gì ngoài “Thanh tra gì đó” và “Hạ sĩ Blur”. Tôi nghĩ tôi đã phải cố lắm để không thốt ra: “Nói lớn lên!”

“Cô không nghe rõ à?” người già hơn hỏi.

“Ồ không, mời vào. Có chuyện gì liên quan đến trường học à?”

“Trường học?” lão ngốc tóc bạc hỏi lại ngu ngơ.

“Chắc ông cũng biết tôi là phó hiệu trưởng của trường học tại địa phương chúng ta. Lẽ ra tôi phải nói là “quyền phó hiệu trưởng” bởi Neil chưa ký hợp đồng dài hạn với tôi. “Các sếp uống trà chứ? Có vấn đề gì vậy?” Họ lẳng lặng theo tôi vào nhà bếp. Tôi biết bộ đồ thể thao có thể gây bất lợi cho tôi nên điệu bộ của tôi càng tỏ ra kiểu cách.

“Kiểm tra địa chỉ đi, người trẻ tuổi hơn nói và người tóc bạc bắt đầu gõ điện thoại di động.

“Địa chỉ đúng rồi nhưng tôi không rõ.” ông ta lẩm bẩm.

“Cô là Monica Ludd?” gã có ánh mắt sắc bén hỏi. Ginger, giờ thì tôi biết anh ta là Ginger.

“Có tôi!” tôi đùa.

“Tôi e là chúng tôi phải thông báo tin xấu” Ginger nói, vẻ mặt đầy sức sống với gò má hồng hào, cặp mắt nghiêm nghị. Người này không mặc cảnh phục nên tôi biết anh ta là thanh tra.

“Cha cô đã bị tấn công”

“Tấn công?”

Tôi trổ hết vốn liếng diễn xuất bi kịch của mình, ngả người ra ghế và mở to mắt thẫn thờ, một tay đặt lên bộ ngực đồ sộ.

“Ở đâu vậy?” tôi hỏi, cố nén nụ cười thầm về ẩn ý của câu hỏi, vào hông hay mông? Tôi ngụy trang nụ cười khẩy thành tiếng khóc thổn thức, nhưng nghe không khác gì một tiếng ợ rõ to. Rồi tôi mỉm cười làm ra vẻ thảm thương nhưng vẫn can trường. “Tôi đến thăm ông ấy được không?”

Không, tôi chỉ đang cố tỏ ra ngu ngốc, một kiểu trốn tội trong phim ảnh của thập niên 1930.

“Chuyện này thì không thể” người lớn tuổi hơn nói. “Ông ấy…”

“Vụ tấn công rất kinh khủng” Ginger tiếp.

“Tôi sẽ đi đặt ấm nước,” tôi khịt mũi.

“Không cần trà đâu, cảm ơn cô. Chúng tôi đến đây là để hỏi cô vài điều” Họ đảo mắt một lượt khắp phòng.

“Thật là một tin sốc, tôi nói trong lúc kéo khóa áo thể thao xuống. Người tôi nóng sực lên vì cảm giác tội lỗi. Tôi lúc nào cũng muốn lắp máy điều hòa, hay là tôi nên chuyển qua Mỹ sống nhỉ? Khóa kéo bị kẹt, tôi càng ra sức kéo. Bất thình lình, khóa kéo tụt xuống tận rốn tôi, ối trời, lộ cả nhũ hoa như quả dâu tây. Tôi vội vàng kéo khóa lên lại. “Các sếp đến Mỹ chưa nhỉ?”

Họ nhìn tôi thản nhiên. “Cô theo chúng tôi đến đồn nhé?” Ginger nói.

“Tôi không biết có thể giúp gì cho các anh.”

“Tôi phải ra ngoài, Grills,’ gã lớn tuổi hơn hấp tấp nói. “Có cuộc gọi đến.” (Sao lại có tên “Grills” nhỉ? Hay là “Grillz”?) Ông ta ra ngoài bằng cửa trước. Tôi cứ sợ ông ta nhìn thấy cây rìu ngoài hiên, thấy cán rìu nhuốm máu bên dưới mấy cái áo khoác. Nhưng tôi không nghe thấy gì cả và tạm thở phào.

“Nghiện thuốc lá. Thói quen phát gớm, Ginger nói. Có thể tâm trí anh ta vẫn bị quấn vào dây khoá kéo của tôi, sau đó lại hối tiếc đã nói chuyện với tôi như tâm tình. “Cô còn câu hỏi nào không?” giọng anh ta cứng rắn. Một bên miệng của anh ta có cái gì đó kỳ lạ.

“Tôi hơi mệt” Tôi nói giọng run run. (Đúng là tôi mệt lử! Ngày hôm nay sao kinh khủng quá!) “Anh định nói với tôi là ông ấy đã chết, đúng không?” Im lặng, và tôi thử lần nữa. “Anh cảnh sát à, làm ơn, đừng vờn tôi nữa.” Giọng nói thảm thiết này cũng thuộc về một bộ phim của thập niên 1930 – tôi xem rất nhiều phim như vậy trên đĩa DVD, những phim do Joan Crawford, Bette Davis đóng.

“Chúng tôi tìm thấy xe cô bên ngoài nhà ông ấy,” anh ta nói thẳng thừng.

Đến lượt tôi im lặng. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt nhỏ tinh anh của anh ta. “Tôi hay đậu xe ở đó,” tôi nói. “Tôi muốn ghé thăm ông ấy, tôi là một đứa con gái hiếu thảo.”

“Tôi đã nói chuyện với vài người hàng xóm. Miệng thì nói thế nhưng ẩn ý của anh ta quá rõ, đó là cô nói dối. “Cô đậu xe bên ngoài nhà của cha cô à? Cách đó tới hai mươi phút lái xe đấy. Làm thế hẳn là không thuận tiện rồi.”

Đầu tôi ong ong cả lên, cố tìm cách giải thích cho những lời nói ngớ ngẩn của mình. “Tôi thích đi bộ nên tôi đi bộ về nhà. Tôi đi bộ bằng đường đó mỗi khi thủy triều lên. Khi triều rút, tôi đi dọc bãi biển.”

“Gần mười ba kilomet sao?” Mắt anh ta lướt trên đùi tôi lần nữa như để đánh giá xem tôi có đi bộ nhanh được không. Tiếng hòm thư khua lách cách: vậy là gã cảnh sát kia đã hút thuốc xong ở vườn trước. Tôi ra mở cửa cho ông ta vào, nhưng trước khi tôi rời phòng, viên thanh tra cất giọng đều đều: “Tôi đang xem cô là nhân chứng, cô Ludd[1] ạ”

“Bà Ludd[2]” tôi đáp lại thô bạo. Điều này không được khôn ngoan cho lắm.

“Bà Ludd” anh ta lặp lại, nhấn nhá. Đến xác chết cũng không làm anh ta biến sắc nhưng cách xưng hô vừa rồi không hiểu sao lại làm anh ta khó chịu. “Bình tĩnh đi, tôi không bắt cô! Chúng tôi đang xem cô là nhân chứng, không phải nghi phạm. Tôi mong cô đến đồn cảnh sát ngay bây giờ. Chúng tôi sẽ liên lạc với các anh chị em của cô”

“Họ sẽ đau lòng lắm, giống như tôi vậy. Ở Thanet ngày càng bạo lực.”

“Cô chọn phim thú vị lắm,” anh ta nói khi chỉ vào đĩa DVD trên bàn. Chết tiệt, đó là phim The Revenant[3]. “Nhân tiện, tôi không nhớ đã gặp cô ở đâu nhưng trông cô rất quen” Tôi cũng có cùng cảm giác như anh ta, nhưng có thể do mấy gã tóc đỏ đều na ná nhau. “Tại sao tôi lại là nhân chứng? Tôi không có mặt ở đó, tôi không biết gì về chuyện đó cả” tôi ứng khẩu.

“Nhân chứng bình thường, có quyền lợi chung” Anh ta nghĩ mình thông minh nhưng lại băng qua hàng hiên để đến chỗ đồng nghiệp ở ngưỡng cửa mà không hề để ý đến vũ khí tội ác của tôi – con cá mập bằng thép, cán bằng gỗ sồi của tôi. Tôi vơ lấy áo khoác và đi theo họ.

Căn phòng ở đồn cảnh sát trơ trụi không khác gì tóc Ginger. Tôi cố hết sức chống đỡ những đòn tấn công của anh ta. Giữa chừng anh ta có cú điện thoại khẩn. Anh ta bảo họ “tóm lấy” người nào đó. Tóm lấy? Sao lại dùng từ như thế? Hay do tôi có mặt ở đó nên anh ta cảnh giác.

Tối đó, tôi không thể trả lời hết câu hỏi của anh ta. Anh ta nói sẽ đến gặp tôi vào sáng hôm sau.

Và thế là một đêm địa ngục bắt đầu. Tôi nằm trên giường, sợ hãi đến run bần bật. Tôi đã nhìn thấy gì? Chúng tôi đã làm những gì? Cái đầu tả tơi, chiếc gối đẫm máu.

Tôi thức dậy lúc một giờ sáng, thêm hai lần nữa lúc hai và bốn giờ sáng. Tôi tới cửa sổ, thẫn thờ nhìn vào bóng đêm. Cha chết rồi. Không còn mệnh lệnh gì nữa.

Biển vẫn ấm áp, tàu thuyền lững lờ trôi vào đêm yên tĩnh ở hạt Kent, trên tàu đầy ắp những người đàn ông tuyệt vọng, những người phụ nữ đeo mạng che chẳng rõ mặt mũi cùng tôn giáo dễ bị đụng chạm của họ. Hãy đến với Margate, ngôi nhà thứ hai của bạn, Châu Âu đang chìm dần dọc Eo biển Anh. Đúng vậy, chúng ta sẽ rời Liên minh châu Âu. Hiện thực này đang âm thầm diễn ra, sẽ không thêm luật lệ gì nữa, không thêm biên giới (hoặc đó là điều tôi nghĩ, giữa màn đêm này). Và tôi, Mon, phải từ bỏ chức vụ của mình, không thể lên lớp dạy học nữa. Bên ngoài cửa, lũ mọi rợ tụ tập. Đằng sau Monica là đại hồng thủy. Tôi đã đẩy bản thân vào tình thế này, ôi các chỉ huy u sầu, kiếp giáo viên bổ khuyết.

Ginger sẽ quay lại gặp tôi vào buổi sáng, có thể dẫn theo nhiều cảnh sát hầm hố hơn. Tôi nghĩ mình nhìn thấy một chiếc xe cảnh sát đậu ngoài kia dưới ngọn đèn đường, kiên nhẫn theo dõi và chờ đợi. Quỷ tha ma bắt cái kiểu đèn đường lờ mờ của Thanet. Quanh ngọn đèn, lá cây ẩm ướt và sáng lên, đỏ như thể những dấu vân tay thấm máu.

Ở Thanet không đủ xe tuần tra, không đủ cảnh sát, lực lượng biên phòng chỉ có thuyền cao su nhỏ dập dềnh mỏng manh trước sức mạnh của đại dương. Thuyền trôi – trôi – trôi, tôi bắt đầu buồn ngủ, cái đầu của cha chầm chậm trôi sang một bên, đỏ lòm, một bên mắt nhìn trừng trừng, có phải ông ta đang cố nói gì đó? Tôi lạnh buốt cả người, giật mình tỉnh lại.

❀ ❀ ❀

[1] Nguyên văn: Miss Ludd (cô Ludd), “Miss" chỉ nữ giới chưa chồng.

[2] Nguyên văn: Ms. Ludd (bà Ludd), Ms. chỉ nữ giới nhưng không đề cập tình trạng hôn nhân.

[3] “Người về từ cõi chết”: là bộ phim Mỹ (2015). Nội dung phim kể về thợ săn huyền thoại Hugh Glass, người bị gấu quật trọng thương và bị đội đi săn cùng bỏ rơi. Ông dùng kỹ năng sinh tồn để sống sót và quay về trả thù người đồng đội phản bội mình.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.