Máu

Lượt đọc: 343 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 05.

❊ ❊ ❊

Đến lúc kể vài điều về cha tôi rồi.

Ông làm nha sĩ ở Old Town, Margate, vùng Đông Bắc của hạt Kent. Cùng với người tiếp tân ở phòng nha là cô Esmeralda, đã làm việc với cha tôi gần nửa thế kỷ. Cha tôi hay tuyên bố mình là “trụ cột của NHS[1] và đã vang danh” vào những năm đầu sự nghiệp. “Sự nghiệp của ta đạt thành tựu lớn nhất ở Thanet. Phải rồi, quá đúng ấy chứ, nói thế còn chưa đủ nữa là. Nhưng cứ từ từ, tôi sẽ không vạch trần hết chuyện xấu một lần đâu. Về sau này, ông chỉ nhận bệnh nhân riêng.

Cha là một trong những nha sĩ đầu tiên ở Anh cung cấp một dịch vụ đặc biệt: Nhổ sạch răng thật, thay toàn bộ răng giả vào, trong cùng một ngày. Ông ta có một trang web quảng cáo, trên đó đăng hình một người mẫu - mà ông chưa từng chữa trị - đang cười hết cỡ, khoe ra hàm răng trắng nhởn kèm dòng chữ:

Nụ cười hoàn hảo giữa bữa trưa và bữa tối

Hãy trở thành con người mà bạn mong muốn – trẻ hơn, đẹp hơn và sáng láng hơn.

Cha có một vài bệnh nhân khó chịu. “Đừng để bất cứ ai vào đây,” ông dặn chúng tôi. Hồi cả nhà còn sống chung, cha có căn phòng riêng mà không ai ngoài mẹ được phép bước vào. Canh giữ căn phòng ấy là lũ chồn sương. (Hiện giờ ai cho chúng ăn nhỉ? Đừng nghĩ về chuyện đó. Chúng sẽ làm gì một khi trở nên liều mạng?)

Nghề nha đem lại cho cha nhiều thứ. Ông mua hai căn nhà ở Boom Town và một loạt xe của mấy ông nha sĩ béo phị, kiểu xe to uỵch Range Rover hoặc Jaguar.

Vài ý kiến cho rằng Margate là một bãi rác nhưng quan điểm này đã lỗi thời. Báo Daily Telegraph nhìn ra được giá trị của Kent. Giá nhà đất dựng thẳng đứng như các khối nhà chọc trời vươn lên khỏi mặt nước hôi hám. Margate là nơi Tracey Emin sinh sống, nữ nghệ sĩ này đã tự quay phim mình cưỡi một con ngựa lớn trên bãi biển lúc hoàng hôn, đó là một trong những bãi cát dài nhất nước Anh. Chúng tôi có Old Town, nay đã nhiều tiền hơn, với những tòa nhà cao tầng theo phong cách Georgian và Trung tâm Turner (một tòa nhà màu trắng mộc mạc bên ngoài nhưng đẹp đẽ bên trong), kèm theo những cửa hàng đồ cổ giá rẻ và các quán cà phê sạch sẽ, lấp lánh phục vụ những chiếc bánh bé xíu trên những chiếc bàn tí hon. Tôi ghét mấy quán cà phê bé bằng lỗ mũi đó, vì chúng làm những người bình thường, khỏe mạnh như tôi cảm thấy quá khổ! Nhưng em gái tôi, Nữ hoàng biếng ăn Fairy, lại vật vờ trên mấy cái ghế vàng nhỏ xíu đó như một con chuồn chuồn lượn lờ giữa bể ánh sáng. Fairy là người mẫu. Lẽ ra tôi cũng làm người mẫu được nhưng tôi thích dùng đầu óc hơn – thứ đó thì Fairy còn lâu mới có.

Cha tôi cũng sở hữu một ngôi nhà Georgian tại một trong những “quảng trường mới đẹp nhất ở Margate” (theo báo Telegraph xuất bản tháng 9 năm 2017). Cha và mẹ - gọi vậy nghe thật kỳ lạ bởi hai người đã chia tay được mười lăm năm - mua ngôi nhà này khi họ mới ngoài hai mươi tuổi, chắc tốn khoảng vài ngàn bảng khi ấy. Nhà có phòng ngủ kèm ăn sáng, với nhiều cửa chống cháy và bồn rửa đã được cha phân chia ra để phù hợp với “nhà gia đình”. Đó là nơi xảy ra hầu hết những chuyện xấu xa. Mẹ có gu về kiến trúc nên họ giữ lại cấu trúc của ngôi nhà. Nghe đâu bây giờ nó đáng giá hai triệu bảng, nếu đem chia làm năm thì mỗi người được 400.000 bảng. Chúng tôi phải chia như vậy, công bằng là công bằng, dù rằng hai ông anh tôi chẳng cần tiền, cả Fairy và Anthea cũng vậy.

Bạn tưởng tôi hám lợi à? Không hề nhé, tất cả chúng tôi đã ngồi lại tính toán như vậy.

Nhưng tôi vẫn lo ngôi nhà bị rớt giá. Người ta vốn không thích dây dưa với mấy vụ án mà.

Và tôi đang gặp rắc rối, rắc rối tột độ, với hàng đống việc phải làm trước khi được nghỉ ngơi...

Thật là một bãi cứt to;

Con gà gáy ò ó o!

❀ ❀ ❀

[1] Dịch vụ Y tế quốc gia của Anh.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.