Sáng hôm sau bữa tiệc, tôi thức dậy đầu đau như búa bổ. Những cơn đau dữ dội nện liên tục vào đầu. Tôi bật radio như thường lệ nhưng chẳng có điều gì là bình thường. Tiếng guitar trên đài nghe bập bùng, rồi tôi nghe thấy cụm từ “Ngày của người chết”. Vừa nghe tới đó, đầu óc tôi khai thông, tôi vui vẻ hẳn lên. Đúng vậy, đây sẽ là Ngày của người chết, Ngày của cha, Ngày tính sổ. Tôi nghiền nát ba viên paracetamol với ba quả trứng chiên và năm lát thịt lợn ba chỉ muối. Thêm một ngụm cà phê đen nữa, tôi đã hoàn toàn sung sức. Từ Broadstairs tới Margate mất mười lăm phút, nhưng tôi thề là hôm ấy tôi chỉ đi mất năm phút. Tôi lái xe như một tay cuồng tốc độ - thực ra là lái y hệt cha tôi.
Ngôi nhà nơi tôi lớn lên trông vẫn như mọi khi, với vẻ ngọt ngào man trá của bánh cưới phong cách Georgian. Nếu cha bị bọn trộm trói nghiến trong nhà, tôi sẽ tha thứ cho ông ta, bằng không thì…..
Bing boong. Bing boong. Bing boongggggg. Tôi dập mạnh chuông cửa rồi nhấn riết không buông tay. Đứng ở bậc thang cao nhất dẫn lên nhà cha, tôi cao tới ba mét. Tôi là Kali, nữ thần chiến tranh của đạo Hindu (tôi biết bà ấy thông qua các nhóm đa văn hóa), tôi có mười cánh tay và đeo một chuỗi đầu lâu. Trên cái chuỗi ấy vẫn chừa một chỗ lớn cho cha tôi. Ra đây nào, lão khốn. Ra đây chiến đấu nào.
Không ai trả lời.
Tôi bắt đầu nện tay vào cửa, chốc chốc lại bấm mạnh chuông cửa. Tôi thậm chí không nhận ra tay mình đã trầy xước.
Từ phía trên, tiếng cửa sổ được mở lên đánh rầm. Tôi ngẩng cổ lên và nhìn thấy một mái tóc vàng chói lóa.
Một phụ nữ nhìn xuống từ cửa sổ phòng cha nhưng tôi không trông thấy mặt. Do ngược sáng nên mặt người này tối đen, mái tóc viền quanh mặt thành một quầng màu vàng sáng. Giọng người này lạo xạo, có mùi thuốc lá và là giọng của người nước ngoài. “Đi đi” cô ta nói. “Ông ấy ở trên giường. Đừng làm phiền.”
“Bà là ai?” tôi hỏi mà nghẹn lời, không chỉ vì tôi đang ngửa hẳn cổ ra.
Im lặng một chút, rồi sau đó... “Tôi là người dọn dẹp”
“Còn tôi là CON GÁI ông ấy! Biết điều thì mở cửa ra cho tôi VÀO”
“Tôi bận,” bà ta đáp, hay là “Chúng tôi bận?” Sau câu đó, cửa sổ đóng sập xuống.
Tôi nghĩ tôi sẽ xé toạc ngôi nhà bằng đôi tay mình. Tôi giật mạnh hòm thư, không có tác dụng gì. Tôi nhấn chuông lần nữa, rồi lại lần nữa. Trong nhà vang ra tiếng chân ì ạch xuống cầu thang.
Cửa mở. Người phụ nữ ấy đã lớn tuổi (dù tóc vàng). Bà ta chắn lối vào. Suýt nữa tôi đánh bà ta dù không hề quen biết.
Tôi là một hiệu phó. Không được, Mon à, không thể đánh một người quét dọn. Thật không ngờ là có người chịu dọn dẹp cho cha tôi. Nhiều người đã đến và phải bỏ đi vì sợ lũ chồn sương.
Bà ta từng tiêm botox và nay botox tạo thành những vệt hình xoắn ốc, phần nào đó gợi người ta nhớ tới hình xăm của thổ dân. Răng bà ta trắng sáng trông thật sai trái trên gương mặt rám nắng và hầu như không biểu hiện cảm xúc. Bà ta là người dọn dẹp nhưng lại mặc chiếc váy mỏng manh trong suốt.
“Tôi đến tìm cha tôi!” tôi đã nói hoặc hét như thế. Tóc của người phụ nữ này vàng đến mức ngả sang màu gần như xanh lá cây. Ồ, ngón tay bà ta bị đứt. Một vệt máu nhỏ rỉ ra từ móng tay.
“Ông ta không gặp cô. Giọng bà ta rõ ràng là người nước ngoài.
“Sao lại không? Bà có biết tay bà bị thương không?”
Sao tôi lại phải bận tâm tới bà ta? Bà ta là ai?
“Ông ấy ở trên giường”
“Mười một giờ rồi đấy. Tôi là con gái ông ấy. Ông ấy bị bệnh à? Tôi phải gặp ông ấy xem sao.”
Đôi mắt bà ta màu xanh dương nhạt, nhạt kỳ lạ đến mức sững sờ. Có thể bà ta đang mặc áo ngủ. Trong nhà dậy lên mùi gì đó rất nồng, giống mùi hoa phong lữ. Một mối nghi ngờ dữ dội khiến tôi như ngừng thở. Mặt trời bên ngoài chói chang và mọi thứ trôi đi chầm chậm. Vết tích của cơn say quay lại – đời tôi trước đây triền miên chếnh choáng như thế và không, tôi phải chấm dứt chuyện đó mãi mãi.
“Cô muốn gì? Tôi sẽ nhắn lại, bà ta hỏi như robot. Bà ta có ý muốn đóng cửa lại!
“Nhắn lại? Bà là cái thá gì chứ? Bà không phải người dọn dẹp. Bà đang mặc áo ngủ!”
“Đó là váy,” bà ta nói lại.
“VÁY NGỦ RÀNH RÀNH RA ĐÓ, tôi chồm tới chộp lấy cái váy nhưng bà ta kịp lùi lại.
“Tôi là... bệnh nhân, bà ta ngập ngừng. “Bệnh nhân riêng. Tôi đến để điều trị, giờ tôi khỏe rồi.”
Tôi định đẩy bà ta ra để xông vào nhưng bà ta nhanh hơn. Cửa đóng sập lại!
Đúng là sỉ nhục! “Bệnh nhân riêng á?” Từ khi nào bệnh nhân riêng của cha đến đây để hồi phục? Ông ta trốn họ còn không kịp.
Lại một mụ điếm nữa. Tôi sẽ trút đòn thù lên ông ta. Ông ta không thèm đoái hoài đến tiệc tưởng nhớ Fred vì một con điếm.
Thế là tôi đi mua một cái rìu.
Tôi chỉ muốn gặp ông ấy để nói chuyện cho ra lẽ thôi. Đúng vậy, gần như chắc chắn tôi chỉ muốn thế.
Tôi muốn cha ngồi dậy và lắng nghe.
Sau đó tôi định chém gục ông ta.
Không được, mày là phó hiệu trưởng.
Hai tiệm bán đồ sắt đầu tiên tôi ghé đông quá nên tôi quyết định vòng xe tới Ramsgate và đậu xe cách cửa hàng một đoạn.
Người bán hàng nhắc tôi: “Còn tùy cô muốn dùng vào việc gì” Mũi ông ta đỏ ửng và lỗ chỗ nốt bạch hạch. Ông ta dán mắt vào ngực tôi, nhưng ai chả thế. “Gỗ khúc hay củi nhóm?” ông ta hỏi trống không.
Trong đầu tôi hiện rõ từ cổ. “Lấy cái nào sắc, to ấy. Toàn khúc gỗ to thôi. Hay là tôi cần dao rựa nhỉ?”
Ông ta nhìn tôi một cái rồi đáp, “Luôn có hàng” sau đó trịnh trọng đeo kính vào. “Phải phát âm đúng từ dao rựa như người Anh chứ”
“Nhân tiện, tôi là giáo viên tiếng Anh nhé, tôi trễ môi và nhìn trừng trừng vào người bán hàng, nhưng có thể ông ta ngu ngốc quá nên không hiểu được ý tôi. “Phát âm là chuyên môn đặc biệt của tôi”
“Cô định phát bụi rậm à?” Ông ta chỉ về phía một lưỡi dao dài, mảnh song nhìn nó quá ẻo lả trong tay tôi, Lizzie Borden[1]. “Có loại rìu nào cắt thật ngọt mấy thứ cực rắn không?”
“Ví dụ như gì?”
Im lặng. Tôi không biết phải nói gì. “Cây chẳng hạn, tôi nói đại. “Cổ thụ, to, rắn chắc. Loại cây gỗ cứng ấy,” tôi thêm vào. “Nhiều lắm.”
Tôi vẫn choáng vì dư âm bữa rượu và cảm thấy tức điên lên. Sao ông ta lằng nhằng quá vậy?
“Cô làm việc này bao giờ chưa?” ông ta hỏi lại.
Giết cha thì chỉ làm một lần được thôi. Tôi muốn nói thế nhưng đã không thốt ra. “Dĩ nhiên, nhiều lần rồi, tôi cam đoan. “Cho tôi xem cái kia, tôi dứt khoát chỉ về phía cây rìu to nhất, sắc nhất mà mình nhìn thấy.
Ông ta đưa cho tôi, miệng nói, “Thử trước đi.
Cây rìu nặng chết đi được. Nghiêm túc đấy, cầm nó là đã thấy đắt giá rồi.
Cầm cây rìu thực thụ trong tay khiến tôi dừng chân trước khi đâm đầu vào chỗ chết, nó quá nặng so với những gì tôi tưởng tượng. Cơn hoảng loạn bao trùm lấy tôi, mồ hôi lạnh túa ra như tắm. Trong đầu tôi hiện lên cảnh tôi vung rìu, nó sẽ trúng đích thế nào, rồi nó nhùng nhằng trong mớ xương thịt ra sao.
Người bán chắc chắn nhận ra tôi lưỡng lự. “Đây là loại công cụ dành cho những việc nặng nề. Nó đắt tiền và phù hợp với nam giới hơn. Tôi mạn phép nói thế bằng thứ tiếng Anh đơn giản nhé. Cô biết đấy, có nhiều công ty nhận làm việc đó cho cô.”
Sát thủ chuyên nghiệp à? Tôi muốn hỏi ông ta như thế.
Trời ạ, môi tôi đã mấp máy. Người bán nói: “Công ty chặt cây chuyên nghiệp”
“Tôi không tin họ.”
“Sao lại không?” Ông ta cứng đầu thật. Chúng tôi trừng mắt nhìn nhau. Thế giới xung quanh lóe chớp đỏ.
Mặc ông ta phá bĩnh, tôi chốt lại câu chuyện. “Tôi không có thời gian tranh cãi với ông” Tôi gần như run lẩy bẩy, gần như bị đóng đinh tại chỗ. Lẽ ra tôi nên rời khỏi cửa hàng ngay lập tức rồi lái xe về nhà, mọi chuyện thế là kết thúc.
Nhưng không, tôi đếm tiền mặt để trả. Người bán đếm lại hai lần nữa. Ông ta làm thế không khác nào sỉ nhục tôi. “Quý cô trẻ tuổi à, cô nên cẩn thận với nó” ông ta lẩm bẩm trong lúc đặt cây rìu to tướng vào hộp giấy rồi thận trọng giao vào tay tôi.
“Tôi không phải là quý cô trẻ tuổi, biến đi, tôi nói khi ào ào lao ra cửa. Làm vậy mang lại cho tôi cảm giác được giải phóng nhưng đó cũng là một sai sót – có thể sẽ khiến người bán ghi nhớ trường hợp của tôi.
Tôi để cây rìu trên ghế hành khách, bỏ ra khỏi hộp. Xe của tôi lồng lên, phóng hết tốc lực từ Ramsgate tới Margate, bỏ lại đằng sau một dòng người đạp xe phẫn nộ, còn những ô tô khác phải tránh đường và người đi bộ sợ mất mật. Cả một đống chứng cứ nhưng tôi không quan tâm, người tôi đang bừng bừng cả lên.
Cây rìu này dành cho cả hai, mụ già tóc vàng và người cha ghê tởm của tôi. Tôi sẽ huơ rìu lên xuống cho họ sợ nhũn ra – phải rồi, tôi chỉ định dọa họ thôi. Nhưng mọi thứ đều chệch hướng vào ngày hôm đó. Ngày của người chết, ngày của máu.
Khi tôi rảo bước lên bậc tam cấp lần thứ hai trong ngày, với cây rìu trong tay để sẵn sàng làm loạn, tôi chợt nhìn thấy một cánh hoa đỏ nhỏ xíu dưới ánh mặt trời. Hẳn là cha mua hoa đỏ cho mụ điếm đó trong khi chưa hề tặng hoa cho mẹ - điều không thể tha thứ được. Nhưng sau khi nhấn chuông cửa, tôi nhìn kỹ lại và nhận ra nó đang đổi màu, trở nên mờ đục hơn. Đó là một giọt máu nhỏ đỏ thắm.
Đúng lúc tôi định dập chuông cửa lần nữa, tôi phát hiện cửa mở. Chỉ một khe hở chút xíu – kẽ hở của bóng tối, kẽ hở dẫn xuống địa ngục. Khi tôi lách người đi vào, cây rìu cắt trúng bức vẽ của Fred. Từ giây phút này, mọi thứ chuyển thành phim chiếu chậm, những gì diễn ra như một cảnh quay tái hiện tất cả ác mộng của tôi. Ngày hôm đó có nắng nhưng lạnh cắt da, cái ngày mà tôi đặt chân lên con đường hẹp một đi không trở lại.
Tôi ngửi thấy mùi mụ già đó trên cầu thang tối đen. Có khi nào mụ ta chỉ mới bỏ đi và đi quá vội nên không kịp đóng cửa? Chân tôi dò dẫm chậm hơn nữa khi đến đầu cầu thang. Có tiếng sầm lớn trong phòng.
Chúa ơi, mụ điếm vẫn ở trong đó với ông ta. Bọn họ hú hí với nhau, hú hí ngay giữa thanh thiên bạch nhật! Phải giết cả hai để trả thù cho em trai tôi, cho mẹ tôi và cho tất cả chúng tôi...
Tôi thét lên “CHA! LÃO KHỐN!” rồi tông cửa xông vào. Tôi vấp phải mở hỗn độn chăn, drap trải giường, hai chân vướng vào đó rồi bị thít chặt. ỐIIIIII, tôi ngã nhào, mặt đập xuống sàn, hàm răng va mạnh vào nhau. Mọi thứ tối sầm lại. Tôi làm rơi cây rìu, nó vãng mạnh rồi cắm phập xuống mặt sàn bằng gỗ, rung bần bật. Tôi nằm ngay bên cạnh, nhìn lên là thấy cây rìu. Tôi sợ chết khiếp, nằm thở ra như đứt hơi. Căn phòng im lặng như tờ. Có lẽ tôi đã ngất đi một lúc.
Đến khi đứng được dậy, tôi thấy trước mắt mình cảnh tượng kinh dị.
❀ ❀ ❀
[1] Lizzie Borden (1860-1927): là nữ nghi phạm chính trong vụ án mạng dùng rìu giết chết cha và mẹ kế – ông bà Andrew và Abby Borden - vào ngày 4 tháng 8 năm 1892 ở Fall River, bang Massachusetts, Mỹ. Borden bị truy tố nhưng sau đó được tuyên trắng án. Vụ án nhà Borden đến nay vẫn là chủ đề bàn luận tại nước Mỹ và đã được tái hiện trong nhiều bộ phim, kịch, văn chương...