Máu

Lượt đọc: 343 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 35. Adoncia

❊ ❊ ❊

Phải, tôi biết lão ta điên cuồng khi chúng tôi làm tình với nhau và lão luôn mồm nói về vợ con. “Anh yêu mụ vợ chết tiệt của anh, lão rít lên khi đẩy của nợ của lão vào. “Gia đình là điều tốt đẹp. Adoncia, em có gia đình không?”

Ít ra tôi không kể cho lão ta nghe tôi có một đứa con gái. Tôi không thể để con bé dính vào chuyện này, tôi không thể để bàn tay dơ bẩn của lão chạm vào con tôi. Thực ra con bé không dính vào chuyện gì hết, nó ở trong tổ chức từ thiện. Nó không bao giờ kết hôn, Juanita tội nghiệp của tôi, nó không gặp ai cả...

Đôi khi trái tim tôi quặn đau vì con bé.

Chuyện tình dục chấm dứt sau khi lão trồng răng mới cho tôi. Trồng răng xong, sex cũng hết. Tại sao, tại sao tôi lại để lão ta trồng lại răng? Nhổ sạch, trồng lại toàn bộ trong cùng một ngày, tất tần tật, và giờ tôi đau chưa từng thấy khi thuốc tê hết tác dụng. Tôi đau phát điên, mặt tôi sưng vù lên xấu xí như một quả bóng to tướng. Từ gối đến khăn trải giường, chỗ nào cũng đầm đìa máu.

Máu trên sàn nhà, máu dây ra bộ pyjama, máu ướt khăn bông.

Vậy mà sau đó, bạn nghĩ lão nói gì với tôi? Bạn nghĩ lão có trả lời khi tôi gọi điện thoại cho lão, chiếc di động đặc biệt lão dành cho tôi?

Một ngày kia, tôi gặp Esmeralda ở chợ. Chúng tôi đã từng nói chuyện với nhau lúc ở phòng nha, cũng thỉnh thoảng thôi. Tôi nói, “Trông cô tuyệt quá chừng, rất đẹp” Mụ ta trông phát gớm, nhưng tôi thông minh, tôi phỉnh phờ mụ ta.

“Nhìn cô có vẻ không khỏe,” mụ nói với tôi.

Tôi đáp, “Esmeralda này, đi uống gì nhé, tới quán rượu với tôi nhé?”

“Tôi không uống nữa đâu, mụ ta bảo.

“Không bao giờ sao?” tôi nói. “Cô không tận hưởng cuộc sống chút nào à?”

“Chắc chỉ trong sinh nhật, Giáng sinh. Hồi trẻ có lẽ tôi uống quá nhiều rồi.”

Tiếp đó, tôi hỏi mụ ta thích gì? Mụ ta trả lời là sâm-panh. Tôi mua một chai cả hai cùng uống, rồi thêm một chai nữa. Esmeralda bắt đầu hát hò. Đầu tiên, mụ kể lể Albert tuyệt vời như thế nào, sau đó lại kể cách lão lừa đảo và nói dối. Lão lừa mụ ta, lừa vợ, lừa cả người đóng thuế - tôi bảo với mụ rằng ai cũng lừa người đóng thuế cả, đó không phải là tội ác mà là thông minh khôn khéo.

Tôi nói tiếp, “Tôi nghĩ cô biết Albert đã làm gì với tôi, khi ông ta tỏ vẻ thỏa mãn, khi tôi ở trên ghế ông ta.”

Tới lúc đó, cuối cùng tôi cũng thấy mụ ta lắng nghe tôi nói.

“Cô cũng vậy à?” mụ ta lên tiếng. Khuôn mặt mụ ta xấu xí hơn nữa (nếu còn xấu hơn được). Vậy là tôi biết lão còn dan díu với nhiều phụ nữ khác.

“Tôi hiểu rồi,” tôi nói. “Hóa ra đó là chuyện thường ngày. Vậy là ông Albert hưởng phí gấp đôi.”

Mụ ta giận dữ nói, “Không, gấp ba. Nói xong mụ kể tôi nghe về những mánh khóe của lão ở Dịch vụ Y tế quốc gia, gọi tắt là NHS. NHS là hệ thống rất ngu ngốc, quá tin vào nha sĩ. Lão ta tính chi phí lên gấp đôi, có thể là gấp ba. “Ông ta tự làm, Esmeralda nói. “Nhưng có thể ông ta cố đổ tội lên đầu tôi. Biết đâu hai chúng tôi cùng đến chỗ cảnh sát. Trước đây tôi yêu ông ta nhưng giờ thì ghét.”

Ấy ấy, coi chừng! Dính tới cảnh sát là rắc rối. Không, không, không, không cảnh sát nhé, tôi nói.

(Tôi không nói ra là cảnh sát Tây Ban Nha quá rành tôi.) “Có thể cổ sẽ gặp rắc rối với sổ sách gửi lên NHS. Ối trời, Esmeralda à, cô là người làm việc ở phòng nha mà,” tôi nói.

Mụ ta đã uống cạn chai thứ hai và trở nên khó chịu. Mụ lầm bầm gì đó rồi dù đứng không vững nhưng vẫn cố đánh tôi. Tôi thừa sức hạ đo ván mụ ta nhưng làm thế thì dễ dàng quá.

Esmeralda và tôi không còn là bạn bè nữa. Mụ gườm gườm nhìn tôi như thể muốn giết tôi. Tại sao mụ ta lại gọi tôi là gái mại dâm?

Tôi là một phụ nữ độc lập. Tôi có kế hoạch của riêng mình.

Bởi chàng trai của tôi đã bỏ tôi. Chàng trai của tôi, chàng trai của tôi. Khi tôi đau đớn triền miên, Luis không vui. Hàm răng mới không khác gì mớ móng tay cắm vào xương sọ. Nhiều lúc tôi nằm thức chong chong và khóc.

Luis của tôi đã rời bỏ tôi. Tôi thích chàng trai của mình dù cậu ta không chung thủy và trộm tiền của tôi. Tôi thích giữ cậu ta bên mình, thích ngủ với cậu ta. Ôi, hơi thở ngọt ngào và thân hình bóng bẩy trẻ trung. Tôi thích lùa tay vào mái tóc đen mượt mà như lông chim của cậu ta. Nhưng không, cậu ta đi rồi, cậu ta không còn hát hò gì nữa. Cậu ta nói ghét tôi, cậu ta bảo không ai, không có bất cứ ai, không bao giờ, không một người đàn ông nào chịu yêu một bà già xấu xí.

Vậy là tôi cô đơn và tôi phát điên. Tôi bắt đầu tưởng tượng cảnh cậu ta cười nhạo tôi, cảnh lão nha sĩ ác quỷ chế giễu tôi. Tôi nghe tiếng lão cười rộ lên trong lúc nỗi đau đớn gặm nhấm tôi. Nỗi đau đớn bào mòn tôi mỗi ngày.

Albert Ludd khốn kiếp!

Tôi là một phụ nữ cư xử đàng hoàng, chứ không thì tôi đã tới nhà lão ngay sau khi lão trồng răng cho tôi và trước khi Luis bỏ tôi đi. Tôi biết lão sống ở đâu. Tôi có thể kiếm vài người bạn cực kỳ thân thiết và đá tung cửa nhà lão. Tôi đã chịu đựng quá lâu, tôi không muốn rắc rối. Nhưng cơn đau cứ dai dẳng và Luis đã đi mất.

Tôi quay lại Margate vào dịp Maroween, tức “ngày Alloween” trong tiếng Anh. Ở Bắc Tây Ban Nha nơi tôi sinh ra, dịp này có thể kéo dài ba ngày. Ngày thứ ba là Día de los Difuntos, Ngày của người chết, đó là khi linh hồn người chết quay trở về.

Lão ta khiến tôi phải đeo khẩu trang, cứ như biến thành một người phụ nữ đã chết. Hàm răng tối như bia mộ và mỗi khi cười, mặt tôi như đầu lâu. Tôi thành ra như thế sau khi đã trả cho lão 20.000 bảng!

Và giờ đây, tôi quay lại tìm lão.

Tôi nghĩ nếu tôi trừng phạt lão, linh hồn của tôi sẽ trở về. Đúng vậy, lão chết thì tôi sẽ tái sinh.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.